CHẠY TRỐN TỪ ĐỊA NGỤC (Việt Hà)

Cùng Bạn Đọc,

Đây là câu chuyện thứ hai Dã-Thảo vừa mới đọc trên net từ Báo Mai, bài viết của Việt Hà DT copy ghi lại tiếp theo bài CTĐN của Phạm Duy. Chuyện còn thê thảm hơn, cô gái này mới 12 tuổi nhịn đói không biết bao nhiêu ngày. Mời Bạn đọc và xin cho bình luận.

Thân mến,

DTQT. 02/04/2019.

Cô gái Bắc Hàn và cuộc chạy trốn từ địa ngục.

image

     Vào hồi đầu tháng 3 vừa qua, một nhà xuất bản tại Pháp đã cho ra mắt cuốn hồi ký của một cô gái Bắc Hàn, kể về cuộc trốn chạy kéo dài gần 10 năm của gia đình cô khỏi Bắc Hàn.

     Cuốn hồi ký ngay lập tức đã thu hút được sự chú ý của độc giả khắp nơi bởi những gian truân, khổ cực tưởng như đến tột cùng mà cô và gia đình đã phải chịu đựng để có thể thoát khỏi nơi mà cô gọi là ‘địa ngục’. Trong trang tạp chí phụ nữ tuần này, Việt Hà xin gửi tới quý vị những lời tâm sự của tác giả cuốn hồi ký, cô Eunsun Kim.

                     Lập di chúc khi 12 tuổi

image

     Cuốn hồi ký có tựa ‘Bắc Hàn, 9 năm trốn chạy khỏi địa ngục’ được bắt đầu với bản di chúc của Eunsun Kim, lúc đó mới 12 tuổi. Cô viết di chúc bởi cô nghĩ mình sắp chết. Eunsun Kim nhớ lại:

     “Tôi đã viết di chúc khi mẹ và chị gái tôi đi kiếm thức ăn xa. Họ đến khu Najin-Sunbong để kiếm thức ăn cho gia đình và họ đi đã 4 ngày mà vẫn chưa thấy trở về. Trong suốt 4 ngày đó tôi chỉ có thể mua được một miếng đậu phụ nhỏ để ăn và sau đó thì không còn gì để ăn được nữa. Tôi đói khủng khiếp và tôi đã nghĩ là tôi sẽ chết.”image

Cô Eunsun Kim, ảnh chụp tháng 03 năm 2012.

     Sau 4 ngày, mẹ và chị của Eunsun Kim trở về hoàn toàn tay trắng. Họ đói và vô vọng. Cũng từ đó, Eunsun Kim cùng gia đình bắt đầu cuộc hành trình đi tìm sự sống kéo dài gần 10 năm của mình, trốn chạy khỏi quê hương, nơi mà cô gọi là địa ngục.image

Hình minh họa

 

     Đầu tiên, gia đình Eunsun Kim không có ý định trốn khỏi Bắc Hàn. Họ chỉ muốn tìm đến một nơi mà họ có thể kiếm được cái ăn để sống. Gia đình Eunsun Kim quyết định rời bỏ thị trấn của mình là Euduck để đến Najin-Sunbong bởi đó là khu kinh tế mở với Trung Quốc và gần biển, do vậy việc kiếm cái ăn có thể dễ dàng hơn.

     Nhưng ngay cả khi đã đến thành phố mới, nơi cái ăn tưởng chừng như dễ kiếm hơn, Eunsun Kim và gia đình cũng phải chật vật sống. Họ phải ăn xin, và thậm chí ăn trộm.image

     “Chúng tôi không có tiền để sống và vì thế chúng tôi bắt đầu bằng cách xin ăn. Chúng tôi đến từng nhà để xin ăn. Việc xin ăn đó đã kéo dài suốt một năm. Có những lúc chúng tôi phải ăn trộm thực phẩm và bán lại cho các chợ để sống. Những lúc khác chúng tôi phải đốn củi để bán kiếm sống qua ngày.”

Những điều khủng khiếp.

     Eunsun Kim nói gia đình cô đã tìm mọi cách để kiếm cái ăn qua ngày nhưng đến một lúc họ không thể kiếm nổi và họ phải tìm cách ra đi. Họ ra đi để thoát khỏi cái đói mà không biết chính xác mình sẽ đến đâu.

image

     Cô Eunsun Kim và nhà báo Sebastien Falletti, phóng viên báo Le Figaro của Pháp, ảnh chụp trước đây tại Paris.

     Cuốn hồi ký của Eunsun Kim kể về những lần trốn chạy của gia đình cô khỏi Bắc Hàn. Họ đã tìm cách trốn khỏi Bắc Hàn 3 lần trước khi thành công cập bến Nam Hàn.

     Ngay trước khi gia đình cô tìm cách trốn khỏi Bắc Hàn, cha của Eunsun Kim đã qua đời vì suy dĩnh dưỡng, và không được điều trị. Mẹ của Eunsun Kim đã phải vay gạo để làm đám tang cho chồng. Đến tận bây giờ, cô cũng không thể quên được những gì cô chứng kiến trong đám tang của cha. Cái đói đã khiến ngay cả người đi dự đám tang cũng phải ăn cắp.

     “Trong đám tang của cha tôi, người bạn thân nhất của ông đến để dự đám tang tại nhà tôi. Khi chúng tôi chuẩn bị đám tang, chúng tôi có làm một chút đồ ăn và ông ấy giúp chúng tôi đưa đồ ăn cho mọi người. Nhưng ông ấy quá đói, ông ấy đã lấy cắp đồ ăn. Tôi hiểu vì sao ông ấy làm thế, đó là vì đất nước tôi không còn gì để ăn. Đất nước Bắc Hàn khốn cùng đã khiến cha tôi phải chết.”

image

     Năm 1999, Eunsun Kim cùng mẹ và chị gái đã vượt sông Tumen để sang Trung Cộng. Họ chọn mùa đông lạnh giá để vượt biên vì vào mùa này, nước sông đóng băng, họ có thể qua được sông dễ dàng.

     Sang đến Trung Cộng, mẹ của Eunsun Kim bị bán gả cho một người đàn ông Trung Cộng và họ sống trong cảnh khổ cực ở một vùng hẻo lánh của Trung Cộng trong suốt 3 năm:

     “Chúng tôi sống ở Trung Quốc, nhà của chúng tôi ở nông thôn. Cuộc sống nông thôn rất khó khăn bởi xe buýt không đến được đó. Chúng tôi tự trồng rau để sống và chúng tôi rất nghèo. Mẹ tôi lấy một người đàn ông Trung Cộng và sinh một người con cho ông ta.”

image

Hình minh họa

     Sau ba năm, gia đình cô bị bắt và trao trả lại cho Bắc Hàn. Trở lại Bắc Hàn, gia đình cô bị bắt vào trại cưỡng bức lao động. Họ bị trừng phạt vì đã tìm cách trốn khỏi quê hương. Cuộc sống cực nhọc trong trại cưỡng bức lao động đã khiến mẹ của Eunsun Kim quỵ xuống.

     “Chúng tôi vào trại lao động cưỡng bức ở Bắc Hàn. Mẹ tôi bị bắt phải lao động hết sức vất vả, và điều này thật quá sức mẹ vì bà vừa sinh em bé. Bà không thể ăn được gì vì ốm đau. Không ai quan tâm chăm sóc đến bà khi bà đau đớn. Cảnh sát ở trại cứ bắt mẹ phải làm nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Và cuối cùng thì mẹ tôi gục xuống khi đang lao động trong trại. Bà phải vào khu chăm sóc đặc biệt.”

Luôn nghĩ về Bắc Hàn

     Sau khi ở trong trại 2 tháng, Eusun Kim cùng mẹ và chị gái lại trốn khỏi Bắc Hàn lần nữa và sang Trung Cộng. Để trốn khỏi cảnh sát an ninh ở Trung Cộng, luôn lùng tìm những người Bắc Hàn tị nạn, gia đình Eunsun Kim đã phải chia nhỏ, mỗi người đi một hướng để kiếm ăn. Họ phải sống trong nỗi lo thường trực sẽ bị bắt và đưa trở lại Bắc Hàn bất cứ lúc nào.

image

Gia đình Eusun Kim sau đó đã được một người môi giới giúp đỡ, rời Trung Cộng, họ sang Mông cổ, vượt qua sa mạc Gobi và cuối cùng vào được Nam Hàn. Cuộc hành trình của họ cuối cùng đã kết thúc sau 9 năm gian khó.

Bây giờ, Eunsun Kim đã là cô gái 26 tuổi và đang theo học tại trường đại học Sogang ở Seoul. Cô học chuyên về tiếng Trung Hoa và tâm lý học. Cuốn hồi ký của cô được viết với sự giúp đỡ của nhà báo Sebastien Falletti, phóng viên báo Le Figaro của Pháp. Khi được hỏi tại sao cô lại quyết định viết cuốn hồi ký vào lúc này, Eunsun Kim cho biết:

“Lúc đầu tiên mới đến đây tôi cũng không có nhiều hoạt động gì liên quan đến Bắc Hàn bởi tôi còn đang học trung học ở Nam Hàn. Tôi không có cơ hội gặp những người bạn Bắc Hàn nhiều như bây giờ. Khi tôi theo học đại học, tôi có nhiều cơ hội gặp gỡ những người Bắc Hàn trốn chạy giống tôi và họ làm tôi nghĩ về những người Bắc Hàn đã và đang trốn chạy khác. Và tôi nhớ lại cuộc sống khủng khiếp của mình tại Bắc Hàn. Vì thế tôi quyết định viết câu chuyện của mình. Tôi chỉ muốn có nhiều người biết được những điều khủng khiếp đang xảy ra tại Bắc Hàn.”

image

Cô quyết định đặt tên cuốn hồi ký của mình là 9 năm trốn chạy khỏi địa ngục bởi cô cho rằng cuộc sống ở đó không khác gì địa ngục và cô hy vọng với tựa như vậy, cuốn sách sẽ thu hút được sự chú ý đúng mức từ những người có quan tâm.

image

Giờ đây là một cô gái xinh đẹp và hạnh phúc, được sống tại một đất nước tự do, Eunsun Kim nói rằng cô muốn làm được một điều gì đó cho những người dân Bắc Hàn tị nạn. Cô muốn giúp họ thực hiện được những ước mơ của mình. Cũng chính vì vậy mà cô đã chọn theo học ngành tâm lý học. Cô có dự định sẽ trở thành một bác sĩ tâm lý cho trẻ em trong tương lai.

Việt Hà.

CHẠY TRỐN TỪ ĐỊA NGỤC (Phạm Duy)

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo đọc bài này từ Báo Đại Kỷ Nguyên nói về một thiếu nữ 18 tuổi chạy trốn từ Bắc Hàn đến Trung Hoa và bị lừa bán làm vợ cho một người đàn ông với giá 3,000.00 USD. Chuyện còn dài, mời Bạn đọc tiếp.

Thân mến,

DTQT. 01/04/2019.

Chạy trốn từ địa ngục Bắc Hàn, thiếu nữ bị lừa bán sang Trung Quốc kể lại hành trình tìm kiếm tự do

Chay tron Bac Han.jpg18 tuổi, Joy quyết định bỏ trốn sang Trung Quốc, quốc gia mà Triều Tiên ca ngợi là nơi hạnh phúc nhất thế giới.

     Joy, một phụ nữ trẻ người Triều Tiên hiện sống tại Hàn Quốc, đã kể lại hành trình tìm kiếm tự do của cô mà ít ai có thể tưởng tượng nổi ở độ tuổi đôi mươi.

     Câu chuyện của cô được chuyển thể qua bộ phim mang tên “Sleep Well, My Baby” (Hãy ngủ ngon, con yêu).

Chay tron Bac Han 1

      Nhân vật chính trong phim Sleep Well, My Baby (Ngủ ngoan, con yêu). Bộ phim dựa trên các tình tiết có thật liên quan đến Joy, một phụ nữ Triều Tiên tị nạn ở Hàn Quốc (Ảnh: Facebook)

     Joy viết trên trang web của bộ phim: “Khi còn nhỏ tôi không có ước mơ nào cho tương lai, vì gia đình tôi chỉ cố gắng sinh tồn. Cha tôi có một trang trại, nhưng một ngày chính quyền đã chiếm toàn bộ tài sản của ông. Chúng tôi phải bắt đầu bán gỗ trái phép để kiếm tiền. Chúng tôi luôn lo lắng rằng chúng tôi sẽ bị bắt. Chúng tôi sống trong nỗi sợ hãi và lo lắng liên tục.”

Chay Tron Bac Han 2.jpg

      Joy kể lại tuổi thơ khốn cùng ở Triều Tiên. Cô không dám lộ mặt và tên thật vì lo sợ người thân ở quê nhà sẽ bị trả thù (Ảnh: www.libertyinnorthkorea.org)

     “Tôi nhớ có lần tôi không có gì ăn trong vòng 2 ngày. Cha mẹ tôi lên núi để tìm cỏ để luộc lên ăn. Có lần chúng tôi không thể tìm thấy cỏ, vì vậy cha tôi và tôi đi đến cánh đồng của một người nào đó. Ông ấy cõng tôi trên lưng và, khi chúng tôi đến đó, chúng tôi giả vờ là tôi phải đi tiểu để tôi có thể vào trong ruộng và ăn một bắp ngô non.”

     Cuộc sống trở nên quá khó khăn, mẹ Joy đã ly dị cha cô và bỏ đi. Cha cô kết hôn với một phụ nữ khác nhưng họ thường xuyên cãi vã vì gia cảnh túng thiếu. Cả hai người đều muốn ép Joy kết hôn vì họ không thể nuôi sống cô được nữa. Một vấn đề khác mà Joy phải đối mặt là việc anh rể cô đã cố gắng hãm hiếp cô. Quá túng quẫn, Joy quyết định liều mình trốn sang Trung Quốc để thoát khỏi sự vô vọng ở quê nhà. Lúc đó cô mới 18 tuổi.

Chay Tron Bac Han 3

     Sợ bị trả thù, Joy không tiết lộ tên thật và che mặt khi tham gia sự kiện ‘AMA” (Hãy hỏi Tôi) ở New York (Mỹ), để quảng bá cho bộ phim về hành trình đến tự do của cô.

      Joy quyết định vượt biên với niềm hy vọng có được cuộc sống hạnh phúc ở Trung Quốc. Ở đất nước cô, chính quyền họ Kim quảng bá Trung Hoa là quốc gia hạnh phúc nhất thế giới với số điểm tuyệt đối là 100, kế đến là Triều Tiên với 98 điểm, Business Insider cho biết đánh giá năm 2011 của Bình Nhưỡng. Cũng trong bảng xếp hạng này, Hàn Quốc xếp thứ 152 với 18 điểm, và “Đế quốc Mỹ” đội sổ với 3 điểm.

     Joy kể lại trên trang Reddit: “Tôi nghe đồn rằng tôi có thể trốn sang Trung Quốc, rồi sẽ được một cặp vợ chồng già Trung Quốc nào đó nhận làm con nuôi và sẽ có một cuộc sống hạnh phúc ở đó. Mẹ kế của tôi quen biết một người môi giới, ông ấy đã thuyết phục tôi tới Trung Quốc”.

     Sống ở phía bắc của Triều Tiên, tiếp giáp với Trung Quốc, cô Joy đã được người môi giới đưa tới Sông Tumen, nơi cô được thông báo về thời gian và địa điểm để vượt qua biên giới. Nhưng, ngay khi đặt chân tới Trung Quốc, Joy bị một kẻ môi giới khác bắt giữ. Hắn yêu cầu cô phải trả tiền để được trốn thoát, nếu không sẽ bị bán làm vợ người khác.

     “Tôi không có tiền và rất sợ bị cảnh sát Trung Quốc bắt. Tôi cảm thấy đúng là mình đã bị mắc bẫy,” Joy chia sẻ. Cuối cùng, Joy bị bán làm vợ cho một người đàn ông với giá 3.000 USD (khoảng 68 triệu đồng).

     “Cuộc sống thật khó khăn, nhưng tôi đã sinh được một bé gái, con bé trở thành niềm vui sống của tôi”, Joy cho biết.

Chay Tron Bac Han 4  Một cảnh trong phim Sleep Well, My Baby (Ngủ ngoan, con yêu), dựa trên những tình tiết trong hành trình tìm kiếm tự do của Joy, một phụ nữ Triều Tiên tị nạn ở Hàn Quốc.

     Joy cho biết chồng cô không phải là người bạo lực, nhưng cô cảm thấy thật khó sống với người đã mua mình bằng tiền. Sau 2 năm chung sống, Joy đã tìm thấy cơ hội trốn thoát khỏi Trung Quốc với niềm hy vọng có được tự do.

     Trải qua cuộc hành trình dài 4.800 km, cô bay đến một nước Đông Nam Á, và cuối cùng đến Hàn Quốc. Dù đã đặt chân đến mảnh đất tự do, cô vẫn cảm thấy đau đớn trong tim vì không thể mang theo người con gái yêu dấu của mình.

     Cô Joy viết: “Bởi vì hành trình rời khỏi Trung Quốc rất nguy hiểm đối với người Triều Tiên, nên tôi đã phải bỏ lại con gái mình. Hiện giờ, tôi sống ở Hàn Quốc và đang học ngành xã hội để có thể giúp đỡ những người phụ nữ Triều Tiên thoát khỏi nạn buôn người.”

Chay Tron Bac Han 5.jpg

     Joy hiện sống tị nạn ở Hàn Quốc, mong một ngày có thể giành lại người con gái ở Trung Quốc (Ảnh: www.libertyinnorthkorea.org)

     Joy mới 25 tuổi và hy vọng có thể quay lại Trung Quốc để đón con gái mình. Cô chia sẻ: “Tôi có thể có được con gái mình nếu gia đình họ cho phép tôi đón nó. Nhưng sẽ rất khó khăn để đón cháu về Hàn Quốc ngay bây giờ, vì họ muốn giữ lại con bé. Hy vọng một ngày nào đó tôi sẽ đón được cháu về Hàn Quốc để sống với tôi”.

     Joy cũng cho biết thêm thông tin về cuộc sống của người dân ở Triều Tiên, nơi mà nhiều người đào thoát như cô từng mô tả là “địa ngục trần gian”.

     Kể lại về tuổi thơ ở Triều Tiên, cô cho biết cuộc sống khắc nghiệt như một trận chiến” đối với hầu hết người dân. “Tôi không mấy khi được đến trường vì cuộc sống quá khó khăn đối với chúng tôi. Nạn đói lớn đã khiến cho chúng tôi không có thức ăn, chưa kể chúng tôi phải làm việc tại các trang trại thay vì đi học.”

Chay Tron Bac Han 6.jpg

 Thay vì đến trường, trẻ em Triều Tiên phải làm việc trên các công trường.

      Joy cho biết: “Chỉ những người được coi là trung thành với chế độ, mới được phép ở Bình Nhưỡng. Tôi sống ở phía bắc của đất nước, nên vượt biên sang Trung Quốc dễ dàng hơn. Tôi biết rất nhiều người đã bị biến mất, và có tin đồn rằng họ bị đưa đến các trại giam. Chưa bao giờ có một cách nào để khẳng định điều đó. Họ chỉ biến mất một ngày nào đó mà thôi”.

     Cô cũng chia sẻ: “Tôi nhớ sách giáo khoa luôn miêu tả nước Mỹ như một nơi khủng khiếp và người Mỹ như quỉ dữ. Người ta nói với chúng tôi rằng miền Bắc và miền Nam không thể thống nhất bởi vì Mỹ muốn giữ cho đất nước chúng tôi bị chia cắt để làm chúng tôi suy yếu”.

Phạm Duy ĐKN.