NỬA VẦNG TRĂNG (Thái Thanh)

Cùng Bạn Đọc .

Mời Bạn thưởng thức tiếng hát Thái Thanh, trên trang Blog của Chị Tám (Hải Hà)

Chắc chắn Bạn sẽ rất cảm động vì nhớ Ca Sĩ Thái Thanh.

Chúc Bạn Thân Tâm Thường An Lạc.

DTQT.

Nhớ quá đi thôi.
Reblog on dathaoqutrn.
Cảm ơn Hà nhé.
QT.

Blog Chuyện Bâng Quơ

Nửa vầng trăng

Trời thu dần sụp tối
Người hỏi làm thế nào có thể
Giữ nguyên vẹn vầng trăng
NTHH

người đi hồn ngơ ngẩn
chiếc lá nào cào xước đêm thu
nửa vầng trăng đâu rồi?
Sóc

Nửa Vầng Trăng – Ca sĩ Thái Thanh – Nhạc sĩ Châu Kỳ

View original post

ĐI TÌM MÙA THU (Hải Hà)

Cùng Bạn Đọc,

Hôm nay đọc bài “Đi Tìm Mùa Thu” Hải Hà viết từ năm 2016.
Đoạn cuối Hà viết thật hay nên Dã-Thảo muốn reblog lên trang nhà để mời các Bạn của Thảo thưởng thức cho vui. Này nhé Bạn đọc đi: “Và chiếc xe của tôi cứ chạy thẳng vào bức tường đầy màu thu, đi đến đâu thu dạt ra hai bên, xe tôi chạy giữa những mảng màu rực rỡ.” Thảo đọc mà thích quá đi. Cảm ơn Hà nhiều lắm.

Hình của Hải Hà trong bài “Màu Thu” vừa mới post lên của Hải Hà.

Blog Chuyện Bâng Quơ

ở Central Park, New York

Tuần trước tôi muốn đi thăm vườn Bách Thảo ở New York (New York Botanical Garden). Tôi có vé đi xem, có cả vé đậu xe, nhưng ông Tám bận việc. Tôi đi một mình bằng xe lửa. Chuyến đi rất dễ dàng, tôi lang thang chụp ảnh một mình, chụp rất nhiều nhưng không có ảnh vừa ý. Rảnh một chút sẽ lựa vài tấm đăng lên xem cho vui mắt, đỡ mất công bạn đọc, mỏi mắt và nhức đầu. Đi chơi một mình có cái thú vị của nó, nhưng cũng buồn. Tôi nói với ông Tám như thế.

Tôi bàn khơi khơi, tôi định đi Central Park, bằng xe điện ngầm. Hỏi ông có muốn đi không. Tôi chủ yếu đi tìm mùa thu. Hôm ở vườn Bách Thảo cây còn xanh quá, chưa thấy dáng nàng thu. Tôi định để…

View original post 506 more words

GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG (Tưởng Năng Tiến)

Cùng Bạn Đọc,

Dã-Thảo đọc bài này của Tưởng Năng Tiến thấy hay và đúng nữa, Tác giả lại cho phép reblogg để các Bạn trong và ngoài nước cùng xem nên, Thảo copy bài dưới đây đưa lên trang nhà mời các Bạn cùng đọc. Chúng tôi nghĩ các ông cộng sản nên trả “SAIGON” lại cho Miền Nam chúng tôi, chứ cái tên Hồ Chí Minh thấy nuốt không trôi rồi. Chúng tôi thật sự thấy thương và nhớ SAIGON lắm! Chứ không ai thấy thương và nhớ HCM cả.

Thân mến,

DTQT. 12/09/2022

******************************

GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG

Ai thích gọi thành phố Hồ Chí Minh đọc bài này.

Đúng là “gậy ông đập lưng ông”.

Ngày nào Saigon còn mang tên Hồ Chí Minh, ngày đó dân gian sẽ mãi còn đàm tiếu.

Đã có rất nhiều bài đàm tiếu về chuyện này…

Mỗi mùa xuân về trên quê hương Việt Nam, chúng ta lại nhớ đến địa danh Sàigòn.

Sàigòn, tự nó đã đầy đủ ý nghĩa. Không cần phải thêm thủ đô hay thành phố gì cả. Hai chữ Sàigòn đã in sâu vào từng tâm hồn của ngưòi dân Việt Nam mà còn quen thuộc với người ngoại quốc với tên gọi không có dấu: “Saigon”.

Để rồi từ đó mọi người đều có thể viết chữ Sàigòn dính liền lại với nhau mà không bỏ dấu “SAIGON ”.

Không biết bao nhiêu bài luận văn của các em học sinh từ tiểu học đến trung học tả về Saigon. Không biết bao nhiêu thi sĩ, nhạc sĩ viết về Saigon. Saigon nằm soi mình bên dòng sông cùng tên Saigon, thật lãng mạng và kêu ngạo cùng tuế nguyệt.

Chúng ta hãy lắng động tâm hồn để tìm về sự mộc mạc của người Việt Nam đối với Saigon thân yêu.

1. – Thưa cô đi đâu?

– Saigon.

2. – Bà ngoại đi đâu?

Lên Saigon.

3. – Mầy từ đâu về?

-Từ Saigon.

Chỉ cần một chữ Saigon là đầy đủ rồi. Nhưng trong 42 năm qua, Saigon bị mất tên, bị thay thế bằng tên của nhân vật Hồ Chí Minh. Sàigon ngậm ngùi tức tưởi, thổn thức với lời ca trong bài Vĩnh Biệt Saigon: “…ta mất người như người đã mất tên…”.

Người Cộng Sản Việt Nam rất lấy làm hãnh diện với cái gọi thành phố Hồ Chí Minh. Cái tên nghe vừa dài vừa chói tai, lúc nào cũng phải thêm chữ “thành phố”. Nếu thiếu chữ “thành phố” thì nguy to. Bởi vì kêu Hà Nội thì ai cũng hiểu là điạ danh Hà Nội, nhưng kêu Hồ Chí Minh khơi khơi thì có khi người ta không biết kêu cái quái gì?

Bây giờ xin mời những người Cộng Sản Việt Nam cùng chia sẻ có nên để tên Hồ Chí Minh hay nên trả tên lại cho Saigon.

Nếu quí vị nhất định khư khư giữ nguyên tên Hồ Chí Minh, thì nên cùng thưởng thức những mẫu chuyện và truyền khẩu từ ngưòi này sang người khác, từ nơi này sang nơi khác mà tạm gọi là truyền khẩu dân gian, hãy xem như một cuộc trưng cầu dân ý có được không?

1. – Bây giờ nói về tệ nạn xã hội:

– Người ta thường kêu là “Du Đãng Saigon” nay xin sửa lại: “Du Đãng Hồ Chí Minh”.

– Saigon ngày xưa ít thấy bây giờ Saigon nhiều quá. “Đĩ Saigon” xin đổi lại là “Đĩ Hồ Chí Minh”.

– Saigon ngày xưa ít thấy mấy thằng điếm bây giờ phải coi chừng mấy thằng điếm. “Điếm Sàigon” xin đổi lại là “Điếm Hồ Chí Minh”.

2. – Bây giờ nói về dân gian: Khi nói đến dân gian thì không phải như viết văn chương, chỉ nói tắt hiểu là được. Không cần chính tả hay văn phạm.

– Mầy lấy vợ ở đâu?

– Dạ em lấy vợ Saigon.

– ”Lấy vợ Saigon” xin đổi lại là “Lấy vợ Hồ Chí Minh”.

– Chị mua gà ở đâu?

– Mua gà Saigon: “Gà Saigon” phải đổi lại là “Gà Hồ Chí Minh”.

– Đi Saigon nhớ coi chừng chó, chó Saigon dữ lắm. “Chó Saigon” xin đổi lại là “chó Hồ Chí Minh”.

– Má ơi lên coi truyền hình kìa xe đụng ghê lắm. Xe đụng chỗ nào? Xe đụng Saigon. Xe đụng Saigon xin đổi lại là “xe đụng Hồ Chí Minh”.

– Thịt chó Saigon ăn ngon quá. “Thịt chó Saigon” phải đổi lại là “thịt chó Hồ Chí Minh”.

– Đừng làm giả đồ của Pháp bị bắt đó nghe. Vỏ Paris, ruột Saigon là phạm pháp. Xin đổi là: “Vỏ Paris, ruột Hồ chí Minh” là phạm pháp.

– Saigon nóng đổ mồ hôi, xin đổi lại là “Hồ Chí Minh nóng đổ mồ hôi”.

– Saigon nóng muốn lột quần lột áo. Xin đổi là “Hồ Chí Minh nóng muốn lột quần lột áo”.

– Đi Saigon thì phải mua giầy da Saigon . Xin đổi lại “Giầy da Hồ Chí Minh”.

– Gió thổi mạnh quá nên nhà Saigon bị sập. Xin đổi lại ‘nhà Hồ Chí Minh bị sập’.

Và còn nhiều nhiều lắm lắm……….

Hãy cùng nhau qua truyền khẩu dân gian để thay thế cái gọi là Hồ Chí Minh vào “Saigon” để cả hơn 92 triệu người dân Việt Nam có dịp thi thố tài văn chương dân gian của mình để có những trận cười hả hê mà người ta gọi là chuyện cười dân gian.

Trăm năm bia đá cũng mòn,

Ngàn năm bia miệng vẩn còn trơ trơ.

Để người Cộng sản Việt Nam hiểu được sức mạnh của quần chúng. Ai đã đổi tên Saigon? Bây giờ họ phải gánh chịu “gậy ông đập lưng ông”.

Các địa danh như, Hà Nội, Huế, Nha Trang, Vũng Tàu, Cần Thơ, Cà Mau… Mà hình như tất cả các điạ danh ở Việt Nam chỉ cần nói tên là người ta hiểu được liền đâu cần phải thêm chữ: thành phố hay tỉnh…. Vậy mà nói khơi khơi Hồ Chí Minh thì là cái con khỉ khô gì? Thật là cười ra nước mắt.

Chú lơ xe đò gọi hành khách: Saigon không? Saigon đây?

Hành khách đứng dưới đường vẫy tay trả lời : Saigon, Saigon ….. Bây giờ sửa lại : Chú lơ xe đò gọi hành khách: “Hồ Chí Minh, không? Hồ Chí Minh đây!”

Hành khách đứng dưới đường vẫy tay trả lời: “Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh…”.

Có thể trong đám hành khách đó có cả đảng viên đảng CSVN.

Việc đổi tên Saigon và áp đặt cái gọi là Hồ Chí Minh là do chính những người công sản Việt Nam tạo ra. Nay chỉ xin được dùng cái gọi là Hồ Chí Minh để thay thế những lời nói dân gian. Nghĩa là cứ chỗ nào có chữ Saigon thì thay vào đó là chữ Hồ Chí Minh.

Quí vị Cộng sản Việt Nam (CSVN) nghĩ sao?

Quí độc giả nghĩ sao?

Người Cộng sản Việt Nam đã sai lầm giữa địa danh và tên nhân vật, mà cái ác nhất lại là tên của nhân vật được những người Cộng sản Viêt Nam sùng bái. Cái thây ma nằm giữa Ba Đình, mỗi năm phải tiêu phí biết bao nhiêu tiền của nhân dân Việt Nam? Người Cộng sản sống thì tham nhũng, tham lạm tài sản quốc gia. Người Cộng sản chết cũng ăn bám nhân dân Việt Nam, đó chính là cái thây ma Hồ Chí Minh.

Người chết phải trở về cát bụi. Thây ma thì phải đem chôn hay thiêu. Có một người vào xem xác chết của Hồ Chí Minh, khi về nhà không dám ngủ, mà nhắm mắt lại là thấy ác mộng hay nói đúng hơn là thấy thây ma Hồ Chí Minh. Cuối cùng phải đi xem bác sĩ tâm lý. Bác sĩ tâm lý khuyên: bạn đừng nghĩ tới cái xác đó nữa, cứ xem như nhìn thấy xác của một con vật nào đó, thí dụ như xác con gà, con cá bán ở chợ là được rồi.

Đất nước Việt Nam đã bị người Cộng sản tàn phá. Không biết bao nhiêu bút mực của các nhà văn, nhà phê bình, nhà bình luận… của rất nhiều thế hệ lên án. Người cộng sản cần phải thức tỉnh một cách thật sự mà hãy trả lại những gì của Việt Nam cho dân tộc Việt Nam.

– Cỏ cây còn biết hờn sông núi

Giang sơn gấm vóc phải ngậm ngùi.

Đọc xong xin các bạn chuyển đi cho tất cả mọi người Hải ngoại và Việt Nam!

Tưởng Năng Tiến.

TP Jphoto.net

CHA ÔNG ĐÁNH MỸ NHƯNG CON CHÁU…

Cùng Bạn Đọc,

Cảm ơn Anh LongKangaroo mới gởi cho Dã-Thảo một file sáng nay, tuy đã nghe rồi nhưng chưa có file để xem, bây giờ file này có hình nữa nên DT reblogg để các Bạn xem cho vui nhé. “Đừng Nghe Những Gì CS Nói Mà Hãy Nhìn Kỹ Những Gì CS Làm”.

Ôi Nhớ và Thương Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu Quá!

Cha ông đánh Mỹ nhưng con cháu lại đi du học và sống ở Mỹ

alt

(Hình ảnh cháu cựu CT Lê Đức Anh từ Mỹ về nước chịu tang)

Hãy bắt đầu điểm mặt, nào là con gái của cựu TT Nguyễn Tấn Dũng, con rơi Trương Tấn Sang, con trai TT Nguyễn Xuân Phúc, gia đình TBT Báo Thanh niên Nguyễn Công Khế , Thứ trưởng BNV Nguyễn Duy Thăng, con trai Bộ trưởng Y tế Kim Tiến … Nay phát hiện thêm cháu trai cựu CT Lê Đức Anh cũng sống trên đất Mỹ.

alt
alt

Làm quan Việt Nam, so sánh giữa lương bổng và tài sản là một khoảng cách khủng khiếp. 

Tìm hiểu sẽ giật mình vì ai cũng giàu có, biệt phủ, hotel, bất động sản trong và ngoài nước. Nhiều nhân vật cao cấp có phần đằng sau những dự án kinh tế, tập đoàn lớn, con số đếm không xuể nếu kê khai ra.

alt
Cứ làm quan một người là kéo theo dòng họ 3 đời vào vị trí nắm chức quyền. Người ta ưu tiên lý lịch nhất thân – nhì thế hơn là năng lực. 
Đây là một trong những yếu tố tạo nên dị biệt, đưa đất nước thụt lùi không như các quốc gia tiến bộ.


Đúng là thiên đường, vậy mà người ta không biết hưởng, lo xa tìm đường an phận và lui cuối đời quá sớm.. Đại bản doanh sân sau lại là đế quốc Mỹ mới oái ăm. 


Theo thông tin Wall Street Journal công bố tư liệu từ U.S Immigration Fund thì dòng thác tiền dưới danh nghĩa đầu tư theo chương trình EB- 5 của quan chức và người giàu Việt Nam chiếm chỉ số cao. Số tiền đầu tư bất động sản chỉ sau Trung Quốc.



Nếu có biến xã hội chính trị thì trong tay họ đã có tấm thẻ xanh hay bằng quốc tịch Hoa Kỳ..
Thời đại quang vinh sống hai mặt giả dối, quan chức cấp thấp chạy, quan chức cấp cao cũng chạy. Hiện tại phải gọi là vô số kể đang sống an toàn mọi nơi trên nước Mỹ.
Các quan Việt Nam nói một đường làm một nẻo, không biết đâu mà mò. 
Lẽ nào qua Mỹ tìm đường cứu nước ?!


alt

Dã-Thảo 77 tuổi, hình chụp năm 2021.

KHÔNG CÓ NGÀY NÀO GIỐNG NHAU.

Cùng Bạn Đọc,

Hôm qua trời nắng ấm,

Hôm nay trời âm u,

Chim không tìm đến nữa.

Vì hội đồng không cho.

Mời Bạn đọc bài viết vẩn vơ,

Của một ngày không nắng không mưa,

Cho ngày thêm vui, tối bớt buồn.

Thành thật chúc các Bạn một ngày vui

DTQT, 20/08/2022

KHÔNG CÓ HAI NGÀY NÀO GIỐNG NHAU.

Mỗi ngày mang theo một hy vọng,

Hãy tận hưởng ngày này, tuần này,

và những ngày sắp tới. Tận hưởng

tình yêu thương của những người thân,

của bạn bè, con cháu hôm nay.

Hãy khôn ngoan, đơn giản, diệu dàng,

cứ như vậy từ sáng đến tối.

Những người yêu thương em sẽ biết

cách trân trọng em như thế nào.

Hỡi người thương mến cuả tôi ơi!

Mỗi ngày mang theo một hy vọng,

Không có hai ngày nào giống nhau.

DTQT, 20/08/2022

Hoa Mai

ĐỪNG CHỜ ĐỢI ĐỂ ĐƯỢC HẠNH PHÚC.

Cùng Bạn Đọc,

Dã-Thảo thân gởi các Bạn bài thơ nhỏ mới vừa làm xong lúc 11:00Pm hôm nay. Chia xẻ cùng các Bạn.

Thân mến,

DTQT. 07/08/2022.

Đừng Chờ Đợi Để Được Hạnh Phúc.

Đừng chờ đợi để được hạnh phúc

Thay vào đó Em phải cười lên,

Để thấy được hạnh phúc nghe Em.

Nếu Em cứ nhớ Anh rồi khóc.

Mà nơi Anh ở quá xa Em,

Thì chẳng biết phải làm sao đây?

Anh thấy Em ăn sáng ngồi khóc,

Ăn trưa ăn chiều cũng ngồi khóc,

Vừa khóc vừa ăn mệt lắm nghe Em.

Đừng chờ đợi để được hạnh phúc,

Thay vào đó Em phải cười lên,

Để thấy được hạnh phúc nghe Em.

Anh nói để Em nghe điều này:

Anh cảm thấy hương nhang Em thắp,

Thoang thoảng trên bầu trời xanh biếc

Đến nơi Anh nằm nhớ đến Em!

DTQT,

07/08/2022

Paul Militaru’s Photo.

CẢNH ĐẸP TRÊN THẾ GIỚI (Drone Video)

Cùng Bạn Đọc,

Dã-Thảo vẫn chưa hồi tâm nên không viết được gì, chỉ biết đi lang thang trên “Net” mỗi ngày để quên đi nỗi khổ trong lòng.

Dã-Thảo tìm trong những emails của các Bạn gởi đến có hai Videos thật đẹp của Anh LongKangaroo gởi đến, lâu rồi, Dã-Thảo post lên để các Bạn xem cho vui, cả hai Videos chỉ tốn 11 phút để xem. Thành thật chúc các Bạn một ngày cuối tuần thật hạnh phúc.

Thân mến,

DTQT. 30/07/2022.

Phượng Tím.

NGƯỜI MẸ GIÀ (Bùi Phạm Thành, dịch)

Cùng Bạn Đọc,

Hôm 14/11/2021, một Chị Bạn từ bên Mỹ email đến Dã-Thảo một câu chuyện thật hay, đọc xong nhưng không reblog được nên Dã-Thảo copy và post lên trang nhà để chia xẻ cùng Bạn đọc câu chuyện thật cảm động này. Bùi Phạm Thành đã dịch từ chuyện: “The Age Mother” của tác giả Matsuo Basho, một nhà thơ nổi tiếng về thể thơ Haiku

Ngày xửa ngày xưa, bên Nhật, ở dưới chân núi nọ có một ngôi nhà nhỏ, nơi đó có một anh nông dân trẻ và người mẹ già của anh ta. Họ có một mảnh đất nhỏ để trồng trọt rau cỏ, cây trái mà sinh sống, và như thế, hai mẹ con họ sống rất êm đềm và hạnh phúc.

Hai mẹ con người nông dân đó sống dưới quyền cai trị của một vị sứ quân. Ông ta là một võ sĩ đạo, thế nhưng lại có tư tưởng rất hẹp hòi về những người bệnh hoạn và yếu đuối. Bởi thế, ông ta đã truyền ra một mệnh lệnh rất tàn nhẫn. Toàn thể dân trong vùng phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh là, ngay lập tức, phải giết chết tất cả những người già cả. Trong thời bấy giờ, con người vẫn còn man rợ, và phong tục phế bỏ người già, để mặc cho chết là chuyện thường tình. Thế nhưng anh nông dân này thì rất yêu kính mẹ của anh ta, nên cảm thấy rất đau buồn về lệnh của vị sứ quân. Tuy nhiên, không ai dám trái lệnh của sứ quân, bởi vậy các người trẻ không thể làm gì khác hơn là chuẩn bị một cái chết êm đẹp nhất cho cha mẹ già của họ.

Vào lúc chiều xuống, ngay sau khi xong công việc đồng áng, người nông dân lấy một số gạo thật ngon, đây là loại thực phẩm chính của nông dân nghèo thời bấy giờ, nấu chín, rồi nắm lại thành nhiều nắm cơm, và dùng vải buộc thành một dây đeo quanh cổ, cùng với những bầu đựng nước ngon ngọt nhất mà anh ta có thể tìm thấy. Thế rồi anh ta cõng người mẹ già trên lưng và bắt đầu một cuộc hành trình đau thương nhất trên đời, leo lên đỉnh núi. Con đường lên núi thì thật dài, nhỏ hẹp và chằng chịt với những lối đi được tạo nên bởi những kẻ đốn cây hay săn thú rừng. Thế cho nên, người nông dân đã bị lạc ở một vài nơi, nhưng anh ta vẫn len lỏi và cố gắng để có thể leo lên đỉnh núi, nơi có tên là Obatsuyama, có nghĩa là “nơi phế bỏ người già.”

Trái với sự mệt nhọc của người con, đôi mắt vẫn còn tinh anh của người mẹ già đã nhìn ra những rắc rối, khó khăn của những con đường leo núi chằng chịt. Lòng mẹ thương con khiến bà ta nghĩ rằng con trai mình sẽ, không những, gặp khó khăn trên đường xuống núi, mà có thể bị lạc vào những con đường nguy hiểm. Thế cho nên bà đã, lặng lẽ, cố gắng vươn cánh tay già nua, yếu đuối để bẻ những nhánh cây, vứt xuống đường làm dấu.

Sau cùng thì người con đã cõng mẹ lên đến đỉnh núi. Người nông dân, trong lòng đau sót vô cùng nhưng vẫn nén lòng để sửa soạn cho mẹ mình một một chỗ nằm cuối cùng thật yên ấm. Anh ta thu góp những lá thông để làm làm thành một chiếc nệm thật êm và đặt người mẹ nằm trên đó, rồi với dòng nước mắt chan hoà trên mặt, anh ta vái lạy từ biệt người mẹ thân yêu.

Với giọng nói run rẩy, và tấm lòng yêu thương bao la của người mẹ, bà ta dặn dò người con lần cuối “Con hãy cẩn thẩn thận trên đường về. Đường lối chằng chịt, dễ bị lạc. Mẹ đã bẻ nhánh cây vứt xuống đường làm dấu, con cứ theo đó để về nhà an toàn.” Người con rất ngạc nhiên quay lại nhìn con đường núi vừa đi qua và đôi tay gầy guộc của mẹ già với hàng trăm vết trầy xước còn rướm máu. Quá đau sót, anh ta quỳ xuống đất, với giọng nói nghẹn ngào đầy nước mắt “Lòng mẹ thương con quả là bao la như trời biển. Con không thể để mẹ ở nơi này. Nếu sứ quân có xử con tội chết, thì con sẽ cùng chết bên mẹ.”

Và như thế, dưới ánh trăng soi đường, người nông dân cõng mẹ xuống núi trở về ngôi nhà nhỏ của họ ở dưới chân núi. Rồi thì anh ta cố gắng che dấu người mẹ, cho dù phải sống trong sự sợ hãi bởi mệnh lệnh của vị sứ quân. Thời gian lặng lẽ trôi qua. Một hôm vị sứ quân, vì muốn chứng tỏ quyền uy tối thượng của mình, đã ra một mệnh lệnh kỳ quặc rằng người dân sống dưới quyền cai trị của ông phải làm cho được một sợi dây bằng tro.

Nghe qua lệnh này tất cả người dân trong làng đều run sợ. Bởi vì họ phải tuân lệnh của sứ quân một cách tuyệt đối, thế nhưng làm sao có được một sợi dây bằng tro? Đêm nọ, người nông dân than thở với người mẹ về lệnh của sứ quân. Người mẹ nói rằng “Con không nên quá lo lắng. Hãy chờ ta một chút. Hãy để ta suy nghĩ.” Ngày hôm sau, người mẹ bảo con “Hãy bện một sợi dây bằng rơm, rồi để trên một phiến đá, sau đó đốt cháy nó.” Người nông dân đem lời khuyên đó nói với dân trong làng, và kết quả là sau khi đốt thì quả nhiên có một sợi dây bằng tro nằm trên phiến đá.

Vị sứ quân rất hài lòng và khen ngợi người nông dân trẻ tuổi, và hỏi rằng từ đâu một người trẻ tuổi như anh nông dân này lại có một kiến thức thông minh như thế. Người nông dân kính cẩn “Thưa tướng quân, tôi không dám dấu …” Và anh ta đã nói rõ sự tình. Vị sứ quân lắng nghe câu chuyện, và sau một khoảng thời gian cúi đầu suy ngẫm, ông ta ngửng mặt lên tuyên bố “Sự khôn ngoan không phải chỉ có ở giới trẻ. Trong giây phút, ta đã quên rằng ‘Bên dưới mái tóc bạc trắng như tuyết là cả một kho tàng về kinh nghiệm và sự khôn ngoan.'”

Kể từ đó, cái luật lệ quái ác kia đã bị bãi bỏ, và câu chuyện này được truyền tụng lại ngàn sau như một chuyện ngụ ngôn để người đời suy ngẫm.

Bùi Phạm Thành

(ngày 11 tháng 9 năm 2021)

Chuyển ngữ theo The Aged Mother của tác giả Matsuo Basho (1644 – 1694)

GONE TOO SOON (Michael Jackson performing).

Cùng Bạn Đọc,

Lâu lắm Dã Thảo vì buồn nên mất đi khả năng viết của mình, kèm theo đó computer của Dã-Thảo có vấn đề và không bỏ dấu tiếng Việt được nên đành chịu. Mấy hôm nay nhờ Nghị, con trai lớn, “tháy máy” sửa giùm nên Dã-Thảo ngồi vào viết vài hàng gởi lên thăm các Bạn, nhân đây Thảo mời các Bạn nghe Michael Jackson trình bày bản nhạc “Gone Too Soon” và “Heal The World” Hai bản nhạc này tuy lâu rồi nhưng lúc nào nghe, Thảo vẫn thấy xúc động như mới nghe lần đầu. Bạn có thể hát theo lời ghi lại ở bên dưới.

Thành thật chúc các Bạn một ngày vui.

Thân mến,

DTQT. 20/07/2022.

GONE TOO SOON

Like a comet
Blazing ‘cross the evening sky
Gone too soon

Like a rainbow
Fading in the twinkling of an eye
Gone too soon

Shiny and sparkly
And splendidly bright
Here one day
Gone one night

Like the loss of sunlight
On a cloudy afternoon
Gone too soon

Like a castle
Built upon a sandy beach
Gone too soon

Like a perfect flower
That is just beyond your reach
Gone too soon

Born to amuse, to inspire, to delight
Here one day
Gone one night
Like a sunset
Dying with the rising of the moon
Gone too soon

Gone too soon

(Songwriters: Larry Grossman, Alan Kohan)

**********

HEAL THE WORLD

There’s a place in your heart
And I know that it is love
And this place could be much brighter than tomorrow
And if you really try
You’ll find there’s no need to cry
In this place you’ll feel there’s no hurt or sorrow

There are ways to get there
If you care enough for the living
Make a little space
Make a better place

Heal the world
Make it a better place
For you and for me and the entire human race
There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

If you want to know why
There’s a love that cannot lie
Love is strong, it only cares for joyful giving
If we try, we shall see
In this bliss we cannot feel
Fear or dread, we stop existing and start living

Then it feels that always
Love’s enough for us growing
Make a better world
Make a better world

Heal the world
Make it a better place
For you and for me and the entire human race
There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

And the dream we were conceived in will reveal a joyful face
And the world we once believed in will shine again in grace
Then why do we keep strangling life, wound this Earth, crucify its soul?
Though it’s plain to see this world is heavenly, be God’s glow!

We could fly so high
Let our spirits never die
In my heart, I feel you are all my brothers
Create a world with no fear
Together we’ll cry happy tears
See the nations turn their swords into plowshares

We could really get there
If you cared enough for the living
Make a little space
To make a better place

Heal the world
Make it a better place
For you and for me and the entire human race
There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

Heal the world
Make it a better place
For you and for me and the entire human race
There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

Heal the world
Make it a better place
For you and for me and the entire human race
There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

There are people dying
If you care enough for the living
Make a better place for you and for me

You and for me (make a better place)
You and for me (make a better place)
You and for me (make a better place)
You and for me (heal the world we live in)
You and for me (save it for our children)
You and for me (heal the world we live in)
You and for me (save it for our children)
You and for me (heal the world we live in)
You and for me (save it for our children)
You and for me (heal the world we live in)
You and for me (save it for our children)

(Songwriters: Jackson Michael Joe)

Paul Militaru’s Photo.


“Hận Đồ Bàn” EWI solo

Reblog this on dathaoqutrn.com

NGUYENMK'S THƠ

Tháng bảy, có một ngày miền nam khắc ghi niềm uất hận. Ngày mà âm mưu dài lâu để thêu đốt một dân tộc, một giống nòi và ngày đó cũng đã kết thúc bằng một ngày đen tối khác, trong cái tham vọng của những kẻ cuồng ngông “chủ nghĩa đại đồng” mà chủ trương thôn tính một đất nước, cùng đồng hóa biến non sông ấy trở thành lãnh địa của họ là tối hậu.

Hận Đồ Bàn khúc hát của nhạc sĩ Xuân Tiên vang lên giữa thời binh loạn, phân ly. Lời ca chứa đầy xót thương cùng ai oán số phận một triều đại vàng son lừng uy suốt năm trăm năm, để rồi chỉ trong mười năm suy biến bại vong. Có lẽ khúc hát ngẹn hờn ấy vẫn chưa đủ sức vọng động tâm hồn một dân tộc có thừa thiếu bốn nghìn…

View original post 129 more words