CÓ NHỮNG CUỘC CHIẾN VẪN ĐANG DIỄN RA HÀNG NGÀY, HÀNG GIỜ.

Dã-Thảo Xin Reblog bài viết thật hay và thật đúng của Songchi’s Blog.

Trích từ Báo Tổ Quốc. Cảm ơn Tác giả.

Mời bạn đọc, nhất là các bạn còn ở trong nước,

bỏ chút thì giờ quý báu của quý vị để đọc hết bài báo này.

Thân mến,

DTQT.

BÁO TỔ QUỐC

Từ nhiều năm nay đa số người VN cứ tưởng đất nước mình đang sống trong hòa bình, yên ổn, chính trị thì ổn định.

Thật ra cái gọi là “ổn định chính trị” ấy có được bởi chính sách cai trị bằng bàn tay sắt của một thể chế độc tài, luôn khinh dân, không tin dân, coi dân như kẻ thù, với cả một lực lượng đông đảo từ công an chìm, công an nổi, côn đồ, dư luận viên, bồi bút, tuyên giáo, chỉ điểm… cho tới quân đội để sách nhiễu, khủng bố, đàn áp nhân dân. Còn bên dưới bề mặt “ổn định” ấy là sự khủng hoảng, bất ổn toàn diện từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, đạo đức xã hội cho tới quốc phòng, kết quả của một chính phủ kém cỏi, bất lực và tham nhũng nặng nề.

Sự “ổn định”…

View original post 1,486 more words

QUÊ HƯƠNG ĐàCHẾT?

Kính thưa Bạn Đọc,

     DT reblog bài thơ của Phan Huy và bên dưới copied một bản đồ Việt Nam cho thấy sự hiện diện của Trung Quốc tại Việt Nam, xin mời bạn đọc xem và suy ngẫm.

Thân mến,

DTQT.

     Phan Huy ơi, cách đây hai hôm DT có Reblog một tâm thư của Phạm Hồng Thúy: “Câu chuyện gia đình và họa diệt vong” DT nôn nao đau xót vô cùng. Chiều nay đọc bài thơ của Phan Huy, khiến mình càng buồn thêm. Ôi quê hương VN của chúng ta sắp mất thật rồi sao? Sắp trở lại bị lệ thuộc giặc tàu lần nữa sao? Chúng ta có làm được gì không hầu góp tay chống lũ giặc Tàu đang chiếm khắp nơi từ Bắc vô Nam! CSVN đã đưa VN đến chốn bần cùng trên thế giới mà bọn cầm quyền ngồi trên chỉ biết làm ngơ hưởng thụ, mặc kệ dân mặc kệ quê hương đỗ nát điêu tàn. Than ôi!

bản đồ Việt Nam hiện nay.jpg

This map DT have copied from Trịnh Ngọc Toàn.

THƠ PHAN HUY MPH

Quê hương mình đã chết thật rồi sao?
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu
Suốt dải non sông nghìn năm văn hiến
Nòi giống Lạc Hồng nay đã về đâu?

Nòi giống Lạc Hồng nay đã về đâu?
Thấy chăng giặc Tàu ngông nghênh tác quái
Xem đất nước ta như thể chư hầu
Xem nhân dân ta như là nô lệ.

Nòi giống Lạc Hồng nay đã về đâu?
Thấy chăng nội thù ngang nhiên thống trị
Với dân với nước hung tàn bạc ác
Với thù phương bắc quị gối dập đầu.

Quê hương mình đã chết thật rồi sao?
Mà sao hoang vắng chẳng một âm hao
Trước tiếng núi sông uất hờn rên siết
Nỗi nhục nghìn năm lệ thuộc giặc Tàu.

http://fdfvn.wordpress.com

View original post

CÂU CHUYỆN GIA ĐÌNH VÀ HỌA DIỆT VONG GẦN KỀ (Tâm thư của Phạm Hồng Thúy)

 

Kính thưa bạn đọc,

     Mờ i các bạn đọc Tâm Thư của Phạm Hồng Thúy để thấy được tình hình, hoàn cảnh nước ta bây giờ ra sao.

Câu chuyện gia đình và hoạ diệt vong gần kề( Tâm thư của Phạm hồng Thúy). DT reblog post này ủng hộ lời kêu gọi của Phạm Hồng Thúy, xin các anh chị phổ biến bức tâm thư , Việt Nam SOS

ngheo-doi-tai%20Vietnam_zpsy4a0drpj

Nghèo đói tại Việt Nam.

Vinh Danh QLVNCH và Bảo Vệ CỜ VÀNG

CÂU CHUYỆN GIA ĐÌNH
VÀ HỌA DIỆT VONG GẦN KỀ

(BVCV nhận qua email của bạn nhờ phổ biến.
Xin vui lòng đọc hết)

Kính nhờ Quý Vị chuyển tiếp bài này lên các cơ quan truyền thông, đài phát thanh và truyền, hình, các báo chí trong nước và ngoài nước… để Thế giới cùng biết và lên tiếng ủng hộ chúng ta.
Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các cơ quan truyền thông trên toàn thế giới loan báo tin dữ này để chính phủ và nhân dân các nước cùng góp sức với nhân dân Việt Nam và toàn vùng Đông Nam Á ngăn chặn thảm họa diệt chủng lớn nhất trong lịch sử, đồng thời bảo vệ an ninh cho toàn nhân loại.
Để góp phần ngăn chặn thảm họa diệt chủng cho dân tộc Việt Nam, các bạn hãy chia sẻ tin này và gắn…

View original post 6,075 more words

VUA HÙNG MẮNG HỒ TẶC

Kính thưa các bạn,
     Phan Huy của Dã-Thảo ngày còn đi học ở trường Trần Quý Cáp Hội An hiền ghê lắm, không hiểu sao lúc này trở nên hung hăng và hay mắng mỏ quá chừng, nhất là những bọn tham lam quyền quý ăn hối lộ dơ bẩn ở VN, quan to quan nhỏ chẳng tha tên nào. Mà Dã-Thảo tôi cũng muốn được nửa phần cái tài mắng thành thơ, không biết ở đâu của Phan Huy mà chảy ra không ngớt như suối thế nữa. Nhất là bài thơ này thì DT chịu quá. Nhất là bốn câu kết:
          “Đảng ấy bây giờ là họa nước 
          Khôn hồn mi hãy dẹp ngay đi
          Nếu không đừng trách ta nghiêm khắc 
          Ba đời con cháu sẽ tru di”.
Hay, hay quá Phan Huy ơi, cho DT Reblog Post này nhé.

Thank you,
DTQT.

THƠ PHAN HUY MPH

Đứa nào ngồi đó trước đền ta
Có phải là thằng Hồ gian tà
Đến mượn danh ta mà lừa phỉnh
Chém mướn, đâm thuê, bán nước nhà.

Tổ quốc từ ngày ta dựng lên
Anh hùng, hào kiệt biết bao phen
Đã làm rạng rỡ hồn sông núi
Duy chỉ mi làm nước đảo điên.

Ai bảo mi đi rước Cộng tà
Sang chầu quốc tế Mạc tư Khoa
Đem chi chủ nghĩa hoang đường ấy
Về úp lên đầu con cháu ta.

Ai bảo mi làm lính đánh thuê
Cho bầy Xô viết lẫn Trung huê
Quên đi cái kẻ thù truyền kiếp
Nghìn năm lệ thuộc khổ ê chề.

Ai bảo mi bày trò ruộng đất
Giết oan hàng chục vạn sinh linh
Hận thù tiêu tán hồn dân tộc
Giai cấp ly tan những mối tình.

Ai bảo mi còn gây chiến chinh
Miền Nam dân…

View original post 75 more words

BÀI VIẾT ĐÁNG ĐỌC.

 Cùng Bạn Đọc,

     Chiều nay đọc được một file của Anh Longkangroo chuyển đến, trong đó có  một đoạn văn của một thanh niên sống trong XHCNVN trả lời cho thanh niên Nhật khi họ tung tin trên báo chí  trước đây nói về người Việt xấu xa!

     Và đây là bức thư trả lời về bài báo của thanh niên Nhật trước đây. Bạn đọc, suy ngẫm và xót xa cho dân tộc mình và khá khen cho người thanh niên VN chân thật trả lời, không ngại ngùng không dấu diếm không sợ hãi sẽ bị chụp mũ phản động, nỗi xấu xa đau đớn của dân tộc bị dẫn đến từ đâu! Mong bạn đọc thưởng thức . Kính mời.

Bài viết đáng đọc – đắng cay thế nào?!

                               Một Bài viết hay xin gửi đến các vị thầy để cùng đọc 
 
Phép xử thế đáng ngợi khen của một thanh niên đang sống dưới chế độ XHCNVN; y chân thật trả lời những gì thanh niên Nhật loan truyền trên báo chí về Người Việt xấu xa!  Hồi âm… Hôm trước chúng ta thấy bài viết của một du Học-Sinh Nhật tại VN… Hôm nay có bài Hồi-Âm nầy khá hay…. mời quí vị đọc để thấy… đắng cay thế nào ?! Lá thư quá hay!!!    

Bạn thân mến,      

     Lâu lắm rồi giới trẻ chúng tôi mới nhận được một bài viết nói lên sự thật ở đất nước tôi, dù sự thật ấy làm chúng tôi hết sức đau buồn. Xin cám ơn bạn. Ở đất nước tôi có câu “sự thật mất lòng” nhưng cũng có câu “thương cho roi cho vọt”, “thuốc đắng đả tật”.

     Bức thư của bạn đã làm thức dậy trong tôi niềm tự ái dân tộc ta được ru ngủ bởi những bài học giáo điều từ nhà trường như “Chúng ta tự hào là một nước nhỏ đã đánh thắng hai cường quốc Pháp và Mỹ”.     

     Bạn đã nói đúng: “Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt, khó lắm. Thật vậy sao?”

     Bạn biết đặt câu hỏi như thế là bạn đã có câu trả lời rồi. Những gì tôi viết sau đây chỉ là những lời tâm tình của một người trẻ thiếu niềm tin, với một người bạn đến từ một đất nước vững tin vào dân tộc mình, vào chính bản thân mình.  

     Bạn nói đúng. So với nước Nhật, nước Việt chúng tôi đẹp lắm. Đối với tôi không có tấm bản đồ của nước nào đẹp như tấm bản đồ của nước tôi. Tấm bản đồ ấy thon thả đánh một đường cong tuyệt đẹp bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Trên đất nước tôi không thiếu một thứ gì cho sự trù phú của một dân tộc. Nhưng chúng tôi thiếu một thứ. Đó là Tự Do, Dân Chủ.    

     Lịch sử của chúng tôi là lịch sử của một dân tộc buồn.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Người đã từng nhận được đĩa vàng tại đất nước Nhật của các bạn năm 1970 (bán được trên 2 triệu bản) với bài hát “Ngủ Đi Con” đã từng khóc cho đất nước mình như sau:

“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu

Một trăm năm nô lệ giặc Tây

Hai mươi Năm nội chiến từng ngày

Gia tài của mẹ để lại cho con

Gia tài của mẹ là nước Việt buồn”.     

     Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trong “hai mươi Năm nội chiến từng ngày” ông sống tại miền nam Việt Nam nên nỗi đau của ông còn nhẹ hơn nỗi đau của người miền Bắc chúng tôi. Ông còn có hạnh phúc được tự do sáng tác, tự do gào khóc cho một đất nước bị chiến tranh xâu xé, được “đi trên đồi hoang hát trên những xác người” được mô tả người mẹ điên vì đứa con “chết hai lần thịt xương nát tan”.

     Nếu ông sống ở miền Bắc ông đã bị cấm sáng tác những bài hát như thế hoặc nếu âm thầm sáng tác ông sẽ viết như sau:

“Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu

Một trăm năm nô lệ giặc Tây

Bảy mươi năm Cộng Sản đọa đày

Gia tài của mẹ, để lại cho con

Gia tài của mẹ là nước Việt Buồn”     

     Bị đô hộ bởi một nước Tàu tự coi mình là bá chủ ở phương Bắc, bị một trăm năm Pháp thuộc. Một ít thời gian không bị ngoại bang đô hộ chúng tôi không có minh quân như Minh Trị Thiên Hoàng ở nước bạn. Huống gì thay vào đó chúng tôi bị cái xui là một trong những nước hiếm hoi bị thống trị bởi một chế độ bị coi là quái vật của thế kỷ.  

Tại sao người Việt tham vặt? 

     Vì họ đã từng đói kinh khủng. Trong cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ chống Pháp người dân miền Bắc chúng tôi đã đói đến độ mất cả tình người. Vì một ký đường, một cái lốp xe đạp, vài lạng thịt người ta tố cáo nhau, chơi xấu nhau dù trước đó họ là người trí thức. Cho nên ăn cắp là chuyện bình thường.     

     Tôi cũng xin nhắc cho bạn, năm 1945 hàng triệu người Việt miền Bắc đã chết đói vì một lý do có liên quan đến người Nhật các bạn đấy. Xin bạn tìm hiểu phần này trong lịch sử quân Phiệt Nhật ở Việt Nam. 

   Tất nhiên người Việt vẫn nhớ câu “nghèo cho sạch, rách cho thơm” nhưng “thượng bất chính, hạ tắc loạn”.     

     Khi chấm dứt chiến tranh. Người Việt biết họ phải tự cứu đói mình chứ không ai khác. Kẻ có quyền hành tranh dành nhau rừng vàng biển bạc, kẻ nghèo xúm lại hôi của những xe chở hàng bị lật nhào. Thật là nhục nhã, thật là đau lòng.     

     Bạn bảo rằng ở nước bạn người dân giữ gìn vệ sinh công cộng rất tốt. Còn ở Việt Nam cái gì dơ bẩn đem đổ ra đường. Đúng vậy. Nhưng Tự Do, Dân Chủ đã ăn vào máu của các bạn để các bạn ý thức rõ đây là đất nước của mình. Còn chúng tôi? Chúng tôi chưa thấy nước Việt thực sự là của mình.

     Ngày trước Nước Việt là của Vua, Có khi nước Việt thuộc Tàu, rồi nước Việt thuộc Pháp, rồi nước Việt là của Đảng Cộng Sản. 

     Ruộng của cha ông để lại đã từng trở thành của, của hợp tác xã, rồi ruộng là của nhà nước chỉ cho dân mượn trong một thời gian nhất định. Đất là của nhà nước nếu bị quy hoạch người dân phải lìa bỏ ngôi nhà bao năm yêu dấu của mình để ra đi. Cái gì không phải là của mình thì người dân không cảm thấy cần phải gìn giữ.      

     Nhưng sự mất mát đau lòng nhất trên đất nước chúng tôi là mất văn hóa và không còn nhuệ khí.     

     Biết làm sao được khi chúng tôi được dạy để trở thành công cụ chứ không được dạy để làm người.     

     Tiếc thay bản chất thông minh còn sót lại đã cho chúng tôi nhận ra chúng tôi đang bị dối gạt. Nhất là trong những giờ học về lịch sử, văn chương.

     Lớp trẻ chúng tôi đã mất niềm tin và tìm vui trong những trò rẻ tiền trên TV trên đường phố.     

     Nhớ năm nào nước của bạn cất công đem hoa anh đào qua Hà Nội cho người Hà Nội chúng tôi thưởng ngoạn. Và thanh niên Hà Nội đã nhào vô chụp giựt, bẻ nát cả hoa lẫn cành, chà đạp lên chính một nơi gọi là “ngàn năm Thăng Long văn hiến”. Nhục thật bạn ạ. Nhưng lớp trẻ chúng tôi hầu như đang lạc lối, thiếu  người dẫn đường thật sự chân thành thương yêu chúng tôi, thương yêu đất nước ngàn năm tang thương, đau khổ.     

     Thật buồn khi hàng ngày đọc trên báo bạn thấy giới trẻ nước tôi hầu như chỉ biết chạy theo một tương lai hạnh phúc dựa trên sắc đẹp và hàng hiệu. Họ không biết rằng nước Hàn có những hot girls, hot boys mà họ say mê còn là một quốc gia cực kỳ kỷ luật trong học hành, lao động.     

     Bạn nói đúng. Ngay cả bố mẹ chúng tôi thay vì nói với chúng tôi “con hãy chọn nghề nào làm cuộc sống con hạnh phúc nhất” thì họ chỉ muốn chúng tôi làm những công việc, ngồi vào những cái ghế có thể thu lợi tối đa dù là bất chính.  

     Chính cha mẹ đã chi tiền để con mình được làm tiếp viên hàng không, nhân viên hải quan, công an giao thông…với hy vọng tiền thu được dù bất minh sẽ nhiều hơn bội phần.      

     Một số người trẻ đã quên rằng bên cạnh các ca sĩ cặp với đại gia có nhà trăm tỉ, đi xe mười tỉ còn có bà mẹ cột hai con cùng nhảy sông tự tử vì nghèo đói. Mới đây mẹ 44 tuổi và con 24 tuổi cùng nhảy cầu tự tử vì không có tiền đóng viện phí cho con. Và ngày càng có nhiều bà mê tự sát vì cùng quẩn sau khi đất nước thái bình gần 40 năm.     

     Bạn ơi. Một ngày nào chúng tôi thực sự có tự do, dân chủ chúng ta sẽ sòng phẳng nói chuyện cùng nhau.

Còn bây giờ thì:

       “trải qua một cuộc bể dâu

       Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.      

     Dù sao cũng biết ơn bạn đã dám nói ra những sự thật dù có mất lòng. Và chính bạn đã giúp tôi mạnh dạn nói ra những sự thật mà lâu nay tôi không sòng phẳng nói chuyện cùng nhau.     

     Và chính bạn đã giúp tôi mạnh dạn nói ra những sự thật mà lâu nay tôi không biết tỏ cùng ai.
 
          Thân ái.

          Tiểu My.

Vườn nhà, Huế

Vườn Nhà ở Huế 

ĐOÀN LỮ HÀNH VÔ VỌNG

     Cho DT reblog post này nhé Phan Huy, bài thơ làm DT nhớ lại những ngày chủ nhật đi làm lao động xã hội chủ nghĩa, nước đục lên tới ngang hông, những buổi đi học tập, không được vắng mặt, nếu muốn vắng mặt phải có lý do chính đáng
     Ôi nhớ làm sao nước Việt mến yêu. Đoàn người dẫn đường không thấy dân đói khổ đằng sau, mà có biết nhưng vẫn cứ làm ngơ. Đau đớn quá phải không đoàn người lạc lối? Những người dẫn đường hầu hết không có trái tim nên họ không biết đâu là phải trái, chẳng biết bao giờ họ mới biết họ sai!!!

DTQT.

THƠ PHAN HUY MPH

Họ đi về đâu? Đoàn lữ hành Cọng Sản
Cuộc hành trình dài ngót đã trăm năm
Vẫn lay hoay trong bóng tối đường hầm
Và ánh sáng địa đàng chưa ló dạng.

Họ đã đi gọi là làm cách mạng
Theo gậy dẫn đường của Các Mác Lê nin
Nhắm mắt đi lên thiên đường vô sản
Mọi việc an bài đã có đảng quang vinh.

Nhưng đảng là ai mà tài tình vĩ đại?
Một lão già quỷ quái đã thành tinh
Một bọn vong nô ngu dốt hợm mình
Lương tri loài người- đỉnh cao trí tuệ.

Loài bò sát tự xưng là lãnh tụ
Có hiểu gì Các Mác với Ân dzên
Miệng hô hào đường chủ nghĩa đi lên
Đầu rỗng tuếch chứa toàn phân nhớp nhúa.

Đoàn lữ hành đi sau cờ liềm búa
Tượng dâm thần Hồ tặc đứng nhe nanh
Trên đường…

View original post 199 more words