CHUYỆN ĐỜI TÔI (Tiếp Theo 25)

Cùng Bạn Đọc,

     Chỉ còn vài hôm nữa phải rời Hội An để vào lại Sài Gòn, Dã-Thảo mời Bạn đọc tiếp “Chuyện Đời Tôi” tiếp theo 25.

Thân mến,

DTQT. 28/01/2020.

     Không có cuộc vui nào mà không chấm dứt, chẳng có trùng phùng nào mà không có chia tay. Hai ngày kế tiếp cứ mưa hoài không đi đâu được hết. Sáng thứ bảy 19/09/1998 trời nắng, ra vườn chụp hình rồi vào sửa soạn đi thăm bà con và các bạn để chào từ giả, sáu giờ chiều về lại nhà, trời lại nỗi cơn mưa. Buồn thiệt là buồn, sắp xa quê hương nữa rồi, chẳng biết bao giờ mới trở lại.

     Sau đây là những tấm hình, thu ở nhà Hiệp, con trai Anh Chị Bốn Nhiên. Anh Bốn Nhiên đã qua đời sau khi bị “strocke”.

Scan0321 (2)Vợ Chồng Hiệp tại nhà riêng. 10/09/1998Scan0322 (2)Vợ Chồng Hiệp cũng biết làm ăn buôn bán.Scan0323 (2)Nuôi tằm.Scan0325 (2)Nuôi tằm.Scan0324 (2)Làm tơ.Scan0327 (2)     Đứng trên cao, nhà Hiệp, nhìn xuống đường. Du khách ngoại quốc thăm Phố Cổ Hội An.Scan0326 (2)

Scan0319 (4)Quế đứng trước Chùa Cầu, bên cạnh nhà Anh Ba – 27/08/1998 –Scan0284 (6)Đứng trước nhà Anh Ba, nay là cửa hàng bán đồ lưu niệm của Tâm -27/08/1998 –Scan0319 (2)Gia đình Tâm đang mở quà, các cháu thật dễ thương -28/08/1998 –Scan0308 (5)Lan Phương, Anh Ba, Quế, Anh Hai – 03/09/1998 –Scan0285 (6)Cửa hàng của Vợ Chồng Tâm, trước nhà Anh Ba – 27/08/1998 –Scan0286 (3)Hình này chụp với Kiến, đứng ở đâu thì không nhớ, chụp ở Đà Nẵng? chụp ở Hội An? Sau nhà Anh Ba? ngày 27/08/1998. Nhìn hình nhớ Em Kiến vô cùng, nhưng không nhớ là hai chị em đứng ở đâu? 

********************

     Chủ nhật 20/09/1998, mưa nữa, mưa dầm. Ngồi nhà sửa soạn “vali” để ngày mai, thứ hai 21/09/1998 ra Đà Nẵng. Ghé thăm Nhuận Rơ và các cháu, chia tay. 

Scan0297 (4)Phú, Rơ và các cháu đưa hai chị em tôi ra phi trường Đà Nẵng. Có cô dâu mới, Bà xã của Định đứng bên cạnh Phú, dễ thương!

     21/09/1998, Chúng tôi vào đến Sài gòn lúc sáu giờ chiều bằng Air VN. Ở trọ tại khách sạn đường Bùi thị Xuân Sài Gòn, tiền phòng 110,000 VN đồng một phòng, một ngày, (100 đô Úc đổi được 800,000 VN đồng). Ăn cơm ở dưới phòng ăn, ngon và rẻ. Nhưng sàn nhà dơ.

     Sáng 22/09/1998, đi cùng với Kiến đến thăm Hoa, vợ Kiến, và các cháu.Scan0300 (4)Hoa, vợ Kiến, cùng Phước, Lộc, Huyền.Scan0299 (4)Kiến và ba con – Phước, Lộc, Huyền.Scan0298 (4)Đến thăm gia đình cháu Minh, con trai lớn của Kiến. Hình này chụp vào ngày 23/08/1998, lúc mới ở Úc về Sài Gòn. Mẹ vợ của Minh đang ẳm cháu ngoại trai, con của Minh. Vợ Minh đứng cạnh Mẹ. Tôi không biết người đứng sau là ai, vì lâu quá và tôi không ghi lại nên đành chịu.Scan0366 (2)Bà Ngoại bồng cháu, con trai của Minh.Scan0329 (2)Vợ và con trai của cháu Minh.

     22/09/1998, đến thăm Anh Tuân và Chị Liên, Chị ruột của Bố các con tôi. Chúng tôi ra ngoài mua thức ăn đem về nhà, ở lại ăn trưa cùng Anh Chị. Định đi thăm mộ nhưng không đi vì sợ về muộn, trễ giờ ra phi trường về lại Úc. 

     23/09/1998, chiều đưa Định, con trai Anh Ba, ra phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, để Định trở lại Úc. Nếu tôi nhớ không lầm thì hình như Định về Việt Nam cưới vợ. Tôi và em Kiến về lại đến khách sạn là 10:45 Pm. Ngày mai 24/09/1998, Kiến sẽ đưa tôi ra phi trường TSN về lại Úc.

Scan0369 (2)Tôi đứng ở ngoài Phi Trường TSN VN.Scan0367 (2)Hai Chị Em, cười mà không vui vì tôi sắp về lại Úc.

     Máy bay sẽ cất cánh vào lúc 10:05 Pm, tại Phi Trường Tân Sơn Nhất VN. Nghe buồn rất nhiều, tôi nói với Kiến: “Chị đi nghe Em😢😒, máy bay sẽ đến Phi Trường Sydney lúc 9:30 Am, sáng mai (thứ sáu 25/09/1998). Wally sẽ đón Chị ở phi trường Em đừng lo”. Nói thì nói, vậy mà lúc bước vào phòng cách ly, tôi, nước mắt chảy dài, muốn dừng mà không được.

     Thưa các Bạn, viết đến đây Dã-Thảo cũng không cầm được nước mắt, vì đang nhớ Em Kiến vô cùng!!!

Còn tiếp.

DTQT, 15/01/2020.

TÀU NGĂN NGỪA CÚM CORONA

Cùng Bạn Đọc,

     Sáng nay mở Facebook, nhận được rất nhiều emails. File này của Anh Longkangaroo, Xin phép Anh Longkangaroo Cho Dã-Thảo copy, reblog trên trang nhà để Các Bạn Dã- Thảo trong và ngoài nước đọc cho biết. Thành thật cảm ơn Anh Long rất nhiều. Thân chúc gia đình Anh, năm mới phát tài phát lộc, bình yên hạnh phúc. Vì không biết tên tác giả bài viết, nên Dã-Thảo nhờ Anh Longkangaroo cảm ơn hộ cho DT với.

Thân mến,

DTQT. 03/02/2020.

     (Mời xem để thấy TRÌNH ĐỘ hiểu biết của dân TÀU – từ đó biết tại sao họ sống dơ bẩn – ăn tạp bất cứ thứ gì)

     Dirty Chinese

Trên báo quốc tế ta hay thấy những câu :

-Dirty Chinese Restaurant
-Why is China so dirty?
-Chinese people are dirty animals

     Thấy mắc cười, Tàu ở dơ từ ăn, tắm, ngủ …tới ỉa, chịch và …tư cách

     Ai cũng biết Tử Cấm Thành Bắc Kinh của Tàu do kiến trúc sư VN Nguyễn An xây lên. Công trình đồ sộ, rất to lớn, có tới 9.999 căn phòng. Tuy nhiên Tử Cấm Thành không có một cái nhà vệ sinh nào.

     Trong lịch sử văn minh Tàu, các kinh đô khác, các cung điện của hết thảy trào đại khác đều không có nhà cầu.

     Một kinh thành, một cung điện chứa hàng chục vạn người, vậy Võ Tắc Thiên, Từ Hy Thái Hậu khi đái ỉa thì …đi đâu?

     Tàu là dân tộc phát triển về ẩm thực nhứt thế giới, ẩm thực thành nghệ thuật, có hàng ngàn món ăn. Ẩm thực Tàu thiên về chiên xào, nhiều dầu mỡ. Vậy chọt bụng mắc ỉa thì …đi đâu?

     Thưa ! đó là ị vô cái xô và đem đi …trồng cải.

     Trong văn hóa ẩm thực Tàu xưa nay cải là món có mặt ở nhiều món, cải xanh, cải non, cải rất to là nhờ tưới phân đó ạ. Tại Nam Kỳ ta, xưa có nhiều nhóm người Tiều (Triều Châu) sanh sống đông ở Chợ Lớn Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Hà Tiên 

     Mấy ông Tiều thường sanh sống bằng nghề làm rẫy trên đất Chợ Lớn. Địa danh Xóm Cải, Chợ Rẫy ở Chợ Lớn là minh chứng. Mấy chú Tiều đầu đội nón vành rộng có chóp nhọn ngày nào cũng quảy đôi thùng thiếc tưới các liếp cải. Rẫy Tiều bán cải xà lách xon, cải xà lách, cải ná, cải tàu xại tươi ngon cho các chợ.

     Năm 2000 tui nghe một bà già đã 90 tuổi kể thời xưa, bà đi xe đò từ Sài Gòn về quê ở Trà Vinh, xe đò chạy ngang Chợ Rẫy ai cũng bịt mũi la làng vì thúi quá. Mấy ông Tiều trồng cải gánh nước pha phân người tưới rẫy.

     Người Tàu sống ở Huê Hạ là xứ ít nước, lại có thói quen để tóc dài. Trung bình một ông quan Tàu xưa 5 ngày mới tắm một lần. Tóc thì dài, nước thì ít, tắm thì không như dân Việt là múc nước xối –Tàu hay ngâm trong cái chậu gỗ hoặc nhúng nước vô khăn mà lau. Thành ra Tàu tắm như …lau bàn, dân tộc này nổi tiếng ở dơ.

     Trần Trọng Kim trong hồi ký “Một cơn gió bụi” chép :

     “Dân ở đấy thì dùng nước sông đầy bùn. Tôi còn nhớ ở khách sạn Nam Kinh, sáng dậy người ta cho một chậu nước rửa mặt, để một lát thì bùn đọng ở đáy chậu một lớp khá dầy.

     Trời nực ai muốn tắm mất độ 300 bạc quốc tệ, mà người ta chỉ cho vào cái thùng gỗ độ chừng hai ba thau nước. Người Tàu gọi tắm là lấy khăn dúng vào nước rồi lau mình, chứ không phải là dúng mình vào nước hay là lấy nước dội lên mình.

     Một hôm tôi mới đến Nam Kinh, trời nóng mấy người rủ nhau đi đến nhà tắm công cộng, mỗi người phải trả 450 quốc tệ. Người ta đưa cho mỗi người một cái khăn tắm, giống như cái khăn lau bát của mình. Ðến lúc vào đến buồng tắm, trời ơi, thấy một cái bể tắm nước đục như nước rửa bát mà có đến năm sáu người đầy những mụn nhọt, ghẻ lở, đang hì hụp trong cái bể ấy. Trông thấy mà rùng mình rồi, còn ai dám tắm nữa. Song người Tàu quen như thế rồi, không cho là ghê tởm, dơ bẩn nữa”

Ngày nay, năm 2020 rồi, mà Tàu có nhà vệ sinh công cộng rất dơ, có nơi thảy thẳng xuống sông

     Bồn cầu toàn ngồi xổm, không có vách ngăn và cửa kéo kín đáo, ngồi ỉa cứ kéo quần ngồi hàng ngang ,vừa ỉa vừa …nói chuyện với nhau, ỉa bầy đàn

     Cái ghê nữa là bồn tiểu và bệ ị chung luôn, không vách ngăn, ai tiểu thì có thể thấy người đang ngồi …rặn, người ngồi ỉa thì ngó người …đái

    Chưa hết, không có vòi nước, toàn chùi giấy

     Tây nó qua Tàu nó sợ xám mặt

     Đây là một quốc gia rất kém về nhận thức, chưa từng bị thực dân Tây trị 100% nên lạc hậu trong tư duy, ăn ở nổi tiếng mất vệ sinh, ở dơ

     Quan trọng nữa là quốc gia này thiếu nước trầm trọng. Dân Tàu xả rác kinh khủng, lầu trên quăng xuống lầu dưới. Thuật ngữ “Dirty Chinese” đã thành nổi tiếng của thế giới .

     Có bao nhiêu những trận dịch tả, dịch hạch từ những khu người Tàu trong lịch sử cũng vì thói ở dơ. Tháng 5 năm 1894 dịch hạch bùng phát mạnh ở Hồng Kông, các tỉnh Tàu gần biển, người chết như rạ.

     Trong “Tân An ngày xưa” ông Đào Văn Hội kể rằng hồi 1915 tại châu thành Tân An có một trận dịch kinh hoàng, nó xuất phát từ khu người Tàu ở dơ.

     (Trích dẫn)

     “Năm 1915, vào khoảng tháng tư tháng năm, dân chúng châu thành Tân An trải qua một cơn hãi hùng: bịnh dịch hạch (peste bubonique) hoành hành tại chợ, trong mấy tiệm của người Trung Hoa, không có tiệm nào là không người mang bịnh.

     Là vì người Hoa kiều ở với nhau đông đúc, bất chấp vệ sinh, gặp phải bịnh truyền nhiễm, mỗi ngày đều có một hai người tử bịnh. Chánh quyền địa phương dùng mọi phương pháp phòng ngừa, trị bịnh và tẩy uế.

     Người nào bịnh nặng thì cho tội nhơn võng xuống « nhà thương lá » (lazaret) tức là một cái nhà lá cất gần bến đò Chú Tiết, xa châu thành một cây số ngàn, để nằm đó dưỡng bịnh, nếu chết thì đem ra ruộng mà chôn liền cho tiện. Nhiều người không đau nặng lắm song bị bỏ nằm một mình trong khung cảnh âm u đầy tử khí, khủng hoảng tinh thần, sợ hãi chết luôn !”

     Năm 2002 dịch cúm Sars bùng nổ và ổ dịch đầu tiên là Trung Quốc. Loại virus này nhanh chóng lan sang 37 quốc gia khác. Năm 2009, dịch H1N1 bùng phát Hong Kong, Trung Quốc. Năm 1997, cúm gia cầm H5N1 lây truyền từ gia cầm sang người bùng phát tại Hong Kong.

     Tại Trung Quốc đại lục, dịch hạch khởi phát 3 lần khiến nhiều người dân lo sợ. Tháng 11/2019, một người đàn ông ở Nội Mông được chẩn đoán mắc dịch hạch sau khi ăn thịt thỏ.

     Và nay là cúm virus corona ở Vũ Hán.

     Bạn còn thích vào tiệm ăn Tầu để ủng hộ nữa thôi?

     Hôm nay WHO đã công bố tình trạng khẩn trương cho cả thế giới rồi. Ba Tàu Kẹt quá khg nơi nào còn khẩu trang để bán. Thôi ta theo sách XHCN dạy “dám nghĩ , dám làm” Chơi luôn cái thùng đựng nước, túi nylon  để ngăn vi khuẩn.

doi nondoi non 1doi non 2doi non 3doi non 4doi non 5doi non 6

Vài tỉnh hết masques, nên dân chúng mang bao hay thùng nước plastiques. Dù thấy bi đát mà dòm cũng phải cười.

03/02/2020