NỖI LO (Thơ Dư Mỹ)

Cùng Bạn Đọc,

Sáng vào Facebook thăm Các Bạn hiền,

Đọc thơ Dư Mỹ cũng nhiều đó nghe,

Chơi vơi theo gió nhân tình khắp nơi,

Thơ tình bay mãi nên mỏi cánh rồi,

Nhà thơ dừng lại với bài “Nỗi Lo”.

     Dã-Thảo thấy bài “Nỗi Lo” hợp thời hợp cảnh nên, xin phép Nhà Thơ Dư Mỹ cho Dã-Thảo copy, reblog lên trang nhà để share cùng với các Bạn trong và ngoài nước cùng đọc và suy ngẫm. Cảm ơn Bạn hiền Dư Mỹ.

Thân mến,

DTQT. 04/08/2019

Du My Du My

Đã 44 năm trôi qua. Khép lại những dị biệt trong quá khứ mà nghĩ về một Viêt Nam không bị đồng hóa Tàu cho con cháu mai sau . Không lẽ những người ” bên thắng cuộc ” không có một chút âu lo trước họa cướp đất cướp biển của bọn bành trướng Bắc Kinh ?

NỖI LO

E rằng
Rồi một ngày sẽ không xa
Quê hương inh ỏi ” hảo a…” tiếng Tàu
Tiếng Việt rồi sẽ về đâu
Mấy ” nhà thơ ” chắc lắc đầu buồn tênh !

E rằng
Những con đường sẽ đổi tên
Để con cháu Việt dần quên cội nguồn
Tân Cương, Tây Tạng tang thương
Việt Nam rồi cũng đoạn trường thế thôi !

Không lẽ
Chín mươi bảy triệu dân tôi
Khoanh tay cam phận tôi đòi ngoại bang
Sống cùng với lũ bạo tàn
Bốn tốt. Mười sáu chữ vàng mị nhau.

Đứng lên .
Hỡi những đồng bào
Đuổi cho sạch lũ giặc Tàu cướp ra
Kế nghiệp truyền thống Ông Cha
Quang Trung, Lê Lợi chói lòa sử xanh .

Anh bên chị. Chị bên anh
Trẻ già trai gái kết thành Trường Sơn
Vì quê hương mãi trường tồn
Giữ đất, giữ biển, giữ hồn Việt Nam.

Việt Nam trường cữu muôn năm!
DƯ MỸ

Hình ảnh tàu Trung Quốc uy hiếp tàu của Việt Nam tại biển Đông.

 

Trong hình ảnh có thể có: đại dương, bầu trời, nước và ngoài trời