THƯ GỞI MINH LOAN.

Dear Minh Loan,

Cùng Bạn Đọc,

     Ngồi lục lại để đọc những emails của một người bạn thân, rất thân, ML, Quế vì nhớ bạn nên rưng rưng nước mắt. Lâu lắm rồi kể từ ngày 05/09/2017 ML không liên lạc với Quế, mấy tháng trời không có ai để hỏi, mình tưởng ML giận mình nhưng mình cứ nghĩ hoài không biết mình làm gì để ML im hơi lặng tiếng như vậy. Đến ngày 11/10/2017 ngày sinh nhật lần thứ 74 của ML Quế gọi điện thoại không ai bắt máy, thôi kệ mình cứ để lời nhắn chúc mừng sinh nhật ML qua email vậy, bây giờ mình thấy lâu quá nên lo lắng lắm cứ nghĩ hay là ML có mệnh hệ… gì cũng không chừng, Quế không còn hy vọng gì cả. Kể từ ngày Q. gọi điện thoại tiếp tục nhiều lần không kết quả, lo lắng và sốt ruột vô cùng. Bỗng một hôm nhận được email của ML, ngày 30/12/2017, nhưng không phải ML mà là của Vũ, con trai của ML, Quế lặng người khi biết bạn bịnh nặng từ ngày 05/09/2017, vẫn còn nằm bệnh viện để trị liệu…chưa nói được. Khóc nức nở, Quế khóc nức nở, buồn ghê lắm! Như vậy là đúng ba tháng hai mươi lăm ngày Q. mới được tin. (Dì Quế cảm ơn con nhiều lắm nghe V. Dì đang cầu nguyện cho Me L. đây con!) 

Quế trả lời email cho V.

     Dì cảm ơn con đã có email báo cho Dì biết tin của Me con. Dì cũng nghi là Me con bịnh nhưng Dì không nghĩ Me bị…Và Dì rất lo lắng đây con. Thỉnh thoảng tin cho Dì biết tiến triển về bệnh của Me nhé con. Me chưa nói chuyện được nhưng có hiểu mình nói chuyện không con? Me đọc được không con? Me ăn được không? Dì vẫn điện thoại nhưng không gặp ai, Dì lại tưởng Me con đi holiday nên cứ chờ. Vậy là Me đau hơn ba tháng rồi con! Dì sorry đã không biết gì cả.”

     Sắp đến sinh nhật ML nữa rồi DT muốn viết vài hàng thăm ML, post lên đây một trong nhiều emails của ML và DT trao đổi cho nhau gần như là mỗi ngày, sau mấy mươi năm xa cách. Cho đến hôm nay, khi viết những dòng này DT vẫn chưa liên lạc trực tiếp được với ML. Muốn biết gì về người Bạn thân yêu thời thơ ấu DT chỉ dám điện thoại qua người chị ruột Mộng Loan. (Vì có bài viết của Vũ Đông Hà ML đưa vào email  nên DT mời Các Bạn đọc để thưởng thức bài viết thật hay của VĐH.)

Sau đây là vài dòng của ML  

Quế thương, 

     Chiều nay mình bắt gặp trên FB một bài viết gợi cho mình biết bao nhiêu kỷ niệm về những người thân, những ngày đã qua, những đau thương & hạnh phúc. Tất cả và tất cả. Thật không ngờ có người đã gặp những điều mình đã trải qua, đã có những suy nghĩ, tâm trạng hoàn cảnh như mình từng trải qua. Một sự đồng điệu đến không ngờ. Một sự ngẫu nhiên cảm động. Mình muốn chia xẻ tâm sự này, những xúc động này với Quế rất thương của mình. Quế hãy đọc kỹ bài mình gửi và sẽ hiểu. Từng câu hát, câu ca, từng chi tiết đã khiến lòng mình nhớ lại quá khứ và thấy lòng rộn ràng, vui vẻ cũng như ngậm ngùi Quế ạ.

Thương Quế nhiều.

ML

     (Và đây là bài viết của Vũ Đông Hà mà bạn ML thương yêu quý mến của DT muốn DT đọc. Bài viết thật hay và vô cùng cảm động ngậm ngùi) 

Âm Nhạc Miền Nam
Và Những Ngày Xưa Thân Ái
————————————-

     Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi, biết tiếc nuối một mặt bàn lớp học khắc nhỏ chữ tắt tên người bạn có đôi mắt người Sơn Tây, biết ngậm ngùi trăn trở chỉ vì một tiếng rao hàng đơn độc đêm khuya…Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.

     Âm Nhạc Miền Nam đã trở thành một chất keo gắn chặt cuộc đời tôi vào mảnh đất mang tên Việt Nam. Âm Nhạc Miền Nam đã làm tôi là người Việt Nam.

***
     Tôi lớn lên theo những con đường đất đỏ bụi mù trời và cây reo buồn muôn thuở. Niềm say mê âm nhạc đơm mầm từ các anh lớn của Thiếu và Kha đoàn Hướng Đạo Việt Nam, trổ hoa theo những khúc hát vang vang của các anh giữa vùng trời Đạt Lý đang vào mùa cà phê hoa trắng nở:

“Tôi muốn mọi người biết thương nhau.
Không oán ghét không gây hận sầu.
Tôi muốn đời hết nghĩa thương đau.
Tôi muốn thấy tình yêu ban đầu…”

     Các bậc đàn anh như nhạc sĩ Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang của Phượng Hoàng đã lót đường nhân ái cho đàn em nhỏ chúng tôi chập chững trở thành người, để biết ngước mặt nhìn đời và “cười lên đi em ơi, dù nước mắt rớt trên vành môi, hãy ngước mặt nhìn đời, nhìn tha nhân ta buông tiếng cười…”

     Những đêm tối, giữa ngọn đồi nhiều đại thụ và cỏ tranh, bên nhau trong ánh lửa cao nguyên chập chờn, chúng tôi cảm nhận được niềm hãnh diện Việt Nam với bước chân của cha ông và bước chân sẽ đi tới của chính mình:

“Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng.
Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm.
Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng chân tươi.
Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời…”

     Và anh Nguyễn Đức Quang, người nhạc sĩ của thị xã đèo heo hút gió đã trở thành thần tượng của chúng tôi. Có những buổi chiều buông trong Rừng Lao Xao bạt ngàn, những đứa bé chúng tôi theo anh ngậm ngùi số phận “Xương sống ta đã oằn xuống, cuộc bon chen cứ đè lên. Người vay nợ áo cơm nào, thành nợ trăm năm còn thiếu. Một ngày một kiếp là bao. Một trăm năm mấy lúc ngọt ngào. Ôi biết đến bao giờ được nói tiếng an vui thật thà.” Nhưng cũng từ anh đã gieo cho chúng tôi niềm lạc quan tuổi trẻ: “Hy vọng đã vươn lên trong màn đêm bao ưu phiền. Hy vọng đã vươn lên trong lo sợ mùa chinh chiến. Hy vọng đã vươn lên trong nhục nhằn tràn nước mắt. Hy vọng đã vươn dậy như làn tên…” Và từ anh, chúng tôi hát cho nhau “Không phải là lúc ta ngồi mà đặt vấn đề nữa rồi. Mà phải cùng nhau ta làm cho tươi mới.” Cô giáo Việt văn của tôi đã mắng yêu tôi – tụi em thuộc nhạc Nguyễn Đức Quang hơn thuộc thơ của Nguyễn Công Trứ!

     Nguyễn Công Trứ. Đó là ngôi trường tuổi nhỏ có cây cổ thụ già, bóng mát của tuổi thơ tôi bây giờ đã chết. Tôi nhớ mãi những giờ cuối lớp tại trường, Cô Trâm cho cả lớp đồng ca những bài hát Bạch Đằng Giang, Việt Nam Việt Nam, Về Với Mẹ Cha…Đứa vỗ tay, đứa đập bàn, đứa dậm chân, chúng tôi nở buồng phổi vang vang lên: “Từ Nam Quan, Cà Mau. Từ non cao rừng sâu. Gặp nhau do non nước xây cầu. Người thanh niên Việt Nam. Quay về với xóm làng. Tiếng reo vui rộn trong lòng…” Nhìn lên lớp học lúc ấy, có những biểu ngữ thủ công nghệ mà cô dạy chúng tôi viết: Tổ quốc trên hết, Ngày nay học tập ngày sau giúp đời, Không thành công cũng thành Nhân…Nhưng đọng lại trong tôi theo năm tháng vẫn là những câu hát “Tình yêu đây là khí giới, Tình thương đem về muôn nơi, Việt Nam đây tiếng nói đi xây tình người…”

     Cô giáo của tôi đã ươm mầm Lạc Hồng vào tâm hồn của chúng tôi và cứ thế chúng tôi lớn lên theo dòng suối mát, theo tiếng sóng vỗ bờ, theo tiếng gọi lịch sử của âm nhạc Việt Nam, để trở thành những công dân Việt Nam yêu nước thương nòi và hãnh diện về hành trình dựng nước, giữ nước của Tổ tiên.

     Trong cái nôi nhiều âm thanh êm đềm nhưng hùng tráng ấy, trừ những ngày tết Mậu Thân khi tiếng đạn pháo đì đùng từ xa dội về thành phố, cho đến lúc chui xuống gầm giường nghe tiếng AK47 và M16 bắn xối xả trước nhà vào ngày 10 tháng 3, 1975, tuổi thơ tôi được ru hời bởi dòng nhạc trữ tình của miền Nam để làm nên Những Ngày Xưa Thân Ái của chúng tôi.

Những ngày xưa thân ái xin buộc vào tương lai
Anh còn gì cho tôi tôi còn gì cho em
Chỉ còn tay súng nhỏ giữa rừng sâu giết thù
Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho em…

     Các anh, những người anh miền Nam đã khoát áo chinh nhân lên đường đối diện với tử sinh, làm tròn lý tưởng Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm, đã hy sinh cuộc đời các anh và để lại sau lưng các anh những ngày xưa thân ái cho đàn em chúng tôi. Nhờ vào các anh mà chúng tôi có những năm tháng an lành giữa một đất nước chiến tranh, triền miên khói lửa.

     Lần đầu tiên, chiến tranh tưởng như đứng cạnh bên mình là khi chúng tôi xếp hàng cúi đầu đưa tiễn Thầy của chúng tôi, là chồng của cô giáo Việt Văn, một đại úy sĩ quan Dù đã vị quốc vong thân. Cô tôi, mồ côi từ nhỏ, một mình quạnh quẻ, mặc áo dài màu đen, tang trắng, đứng trước mộ huyệt của người chồng còn trẻ. Cô khóc và hát tặng Thầy lần cuối bản nhạc mà Thầy yêu thích lúc còn sống – “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo…Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa! Trên cõi đời này, trên cõi đời này. Từ nay mãi mãi không thấy nhau…”

     Và tôi say mê Mùa Thu Chết từ dạo đó. Trong những cụm hoa thạch thảo đầy lãng mạn ấy có đau thương đẫm nước mắt của Cô tôi.

***
     Trong cái nôi của những ngày xưa thân ái ấy, từ nơi khung trời đầy mộng mơ của mình chúng tôi chỉ biết đến nỗi niềm của các anh bằng những “Rừng lá xanh xanh lối mòn chạy quanh, Đời lính quen yêu gian khổ quân hành”. Giữa mùa xuân pháo đỏ rộn ràng con đường tuổi thơ thì chính âm nhạc nhắc cho những đứa bé chúng tôi biết đó cũng là “ngày đầu một năm, giữa tiền đồn heo hút xa xăm, có người lính trẻ, đón mùa xuân bằng phiên gác sớm”. Giữa những sum vầy bình an bên cạnh mai vàng rực rỡ, thì ở xa xăm có những người con rưng rưng nhớ đến Mẹ già và gửi lời tha thiết “bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường, không lẽ riêng mình êm ấm, Mẹ ơi con xuân này vắng nhà…” Âm nhạc Việt Nam đã gieo vào tâm hồn chúng tôi hình ảnh rất bình thường, rất người, nhưng lòng ái quốc và sự hy sinh của thế hệ đàn anh chúng tôi. Và chúng tôi biết yêu thương, khâm phục, muốn noi gương các anh là cũng từ đó.

***
     Sau ngày Thầy hy sinh, chúng tôi gần gũi với Cô giáo Việt Văn của mình hơn. Nhiều đêm thứ bảy, tôi và các bạn ghé nhà thăm Cô. Đó là lúc chúng tôi đến với Một thời để yêu – Một thời để chết. Chúng tôi bắt đầu chạm ngõ tình yêu với những Vũng lầy của chúng ta, Con đường tình ta đi, Bây giờ tháng mấy, Ngày xưa Hoàng Thị, Tình đầu tình cuối, Em hiền như Ma Soeur, Trên đỉnh mùa đông, Trả lại em yêu…Đó là lúc Cô đọc thơ Chiều trên Phá Tam Giang của Tô Thùy Yên cho chúng tôi nghe, giảng cho chúng tôi về tài nghệ “thần sầu” của Trần Thiện Thanh trong lời nhạc “anh chợt nhớ em, nhớ ôi niềm nhớ…ôi niềm nhớ……..đến bất tận. Em ơi…em ơi!
…” khi diễn tả nỗi nhớ ngút ngàn, và sau đó chú Trần Thiện Thanh Toàn – em ruột của nhạc sĩ Nhật Trường ở Sài Gòn lên thăm Cô, vừa đàn vừa hát. Những buổi tối này, mình tôi ở lại với Cô tới khuya. Cô đọc thơ và hát nhạc phổ từ thơ của Nguyễn Tất Nhiên, chỉ cho tôi tính lãng đãng của lời nhạc Từ Công Phụng, khắc khoải của Lê Uyên Phương, mượt mà của Đoàn Chuẩn – Từ Linh, sâu lắng của Vũ Thành An… Và qua âm nhạc, Cô kể tôi nghe chuyện tình của Cô và Thầy. Hai người đến với nhau khởi đi từ bản nhạc mà Cô hát khi Cô còn là nữ sinh Đệ Nhất và Thầy là Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Bản nhạc ấy có những dòng như sau:

“Nhưng anh bây giờ anh ở đâu
con ễnh ương vẫn còn gọi tên anh trong mưa dầm
tên anh nghe như tiếng thở dài của lòng đất mẹ
Dạo tháng Ba tên anh
lẫn trong tiếng sấm đầu mùa mưa
nghe như tiếng gầm phẫn nộ đến từ cuối trời.”

     Thầy và cô tôi yêu nhau từ sau khúc hát Người Tình Không Chân Dung ấy và “người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này” cũng là định mệnh Thầy, của cuộc tình bi thương giữa một cô giáo trẻ và người lính VNCH.

     Cô tôi sống một mình và qua đời vào năm 2010. Bạn cùng lớp của tôi là Phương lùn, vào một ngày cuối năm, từ Sài Gòn trở về Ban Mê Thuột, xách đàn đến trước mộ Cô và hát lại “Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch Thảo” để thay mặt những đứa học trò thơ ấu kính tặng hương hồn của Cô. Còn tôi, năm tháng trôi qua nhưng tôi biết rõ trong dòng máu luân lưu và nhịp đập của tim mình vẫn đầy tràn những thương yêu mà Cô đã gieo vào tôi bằng Âm Nhạc Miền Nam.

***
     Một buổi tối chúng tôi ngồi hát với nhau. Các bạn từ Hà Nội, Nam Định, Yên Bái, Đà Nẵng, Sài Gòn…nhưng chỉ có mình tôi là sinh ra và lớn lên trước 1975. Các bạn tôi, hay đúng ra là những người em đang cùng đồng hành trên con đường đã chọn, đã thức suốt đêm hát cho nhau nghe. Rất tự nhiên, rất bình thường: toàn là những ca khúc của miền Nam thân yêu.

     Đêm hôm ấy, cả một quãng đời của những ngày xưa thân ái trong tôi sống lại. Sống lại từ giọng hát của những người em sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ độc tài. Các em hát cho tôi nghe về những người lính miền Nam mà các em chưa bao giờ gặp mặt “Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó, đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ, đem nỗi thương yêu vào niềm thương nhớ, anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về…”. Tôi hát cho các em mình về những ngày tháng mộng mơ trước “giải phóng” của những “Con đường tuổi măng tre, nắng vàng tươi đẹp đẽ, bóng người dài trên hè, con đường tình ta đi…” Các em tâm sự về cảm nhận đối với người lính VNCH qua những dòng nhạc êm đềm, đầy tình người giữa tàn khốc của chiến tranh: “Tôi lại gặp anh, người trai nơi chiến tuyến, súng trên vai bước lê qua đường phố; tôi lại gặp anh, giờ đây nơi quán nhỏ, tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ”.. Tôi chia sẻ với các em về nỗi ngậm ngùi quá khứ: “Như phai nhạt mờ, đường xanh nho nhỏ, hôm nay tình cờ, đi lại đường xưa đường xưa. Cây xưa còn gầy, nằm phơi dáng đỏ, áo em ngày nọ, phai nhạt mây màu, âm vang thuở nào, bước nhỏ tìm nhau tìm nhau”…

     Đêm ấy, khi các bạn nói lên cảm nhận về những mượt mà, êm ả, nhân ái của Âm Nhạc Miền Nam, tôi đã tâm sự với các bạn rằng: Chỉ cần lắng nghe và hát lên những dòng nhạc ấy, các em sẽ hiểu thấu được những mất mát khủng khiếp của con người miền Nam. Những mất mát không chỉ là một cái nhà, một mảnh đất, mà là sự mất mát của cả một đời sống, một thế giới tâm hồn, một đổ vỡ không bao giờ hàn gắn lại được.

***
     Gần 42 năm trôi qua, Âm Nhạc Miền Nam vẫn như dòng suối mát trôi chảy trong tâm hồn của người dân Việt. Chảy từ đồng bằng Cửu Long, xuôi ngược lên Bắc, nhập dòng sông Hồng để tưới mát tâm hồn của mọi người dân Việt.

Vũ Đông Hà

Minh Loan

 Đây là hình của Minh Loan lúc còn đi học

Trường Trần Quý Cáp Hội An.

 

Advertisements

NÓI VỀ LÃNH ĐẠO VIỆT NAM.

Cùng Các Bạn,

     Vừa mới nhận được file này từ Anh Longkangaroo, đọc xong Dã-Thảo copy ngay để post lên chia xẻ cùng Các Bạn. DT cảm ơn Anh Long nhiều.

Thân mến,

DTQT. 10/08/2018.

Ông Lý Quang Diệu nói về lãnh đạo VN

     Ông Lý Quang Diệu nói, lãnh đạo VN cho rằng họ đã đánh thắng hai đế quốc lớn là Pháp và Mỹ thì rồi việc gì khó đến đâu họ cũng sẽ làm được, rằng họ muốn tôi góp ý kiến để họ chứng minh đường lối xây dựng CNXH theo chủ nghĩa Mác Lênin là hoàn toàn đúng đắn và để làm gương cho nhiều nước khác .
     Ông Lý Quang Diệu (Nguyên thủ tướng Singapore) đã từng góp ý cho thủ tướng Võ Văn Kiệt!
(Nguồn FB GS Nguyễn Đình Cống)
*********

     Hỏi : Được biết, vào tháng 11 năm 1991, sau khi ngài đã thôi chức thủ tướng, ông Võ Văn Kiệt có mời ngài làm cố vấn kinh tế cho chính phủ Việt Nam. Xin cho biết ngài đã góp được những ý kiến gì.
     Trả lời : Tháng 11 năm 1991, ông Võ Văn Kiệt, với tư cách thủ tướng chính phủ Việt Nam sang thăm Singapore. Trước đây ông Phạm Văn Đồng làm cho tôi quá thất vọng thì nay ông Kiệt làm cho tôi hy vọng. Ông Kiệt có lời mời tôi làm cố vấn nhưng tôi chưa dám nhận lời, hẹn sẽ sang Việt Nam khảo sát tình hình và sẽ trao đổi. Tháng 4 năm 1992 lần đầu tiên tôi đến Hà Nội, làm việc với ông Kiệt. Ban đầu ông Đỗ Mười, Tổng bí thư đảng định không tiếp , vẫn nghĩ tôi là tên chống cộng hèn hạ, nhưng sau khi biết các nội dung tôi trao đổi với ông Kiệt là thiện chí thì ông Mười đồng ý tiếp, bên ngoài tỏ ra thân mật, vui vẻ. Tháng 10 năm 1993 ông Đỗ Mười sang thăm Singapore thì đã có thái độ thân thiện và sau đó Hà Nội đã cho dịch và phát hành Tuyển tập các bài chính luận của tôi . Tôi còn đến Việt nam 3 lần nữa vào năm 1993, 1995, 1997.
     Về việc góp ý kiến cho vua chúa hoặc cho những người lãnh đạo đất nước. Tôi thấy có 2 loại chính. Loại 1 là thuyết khách kiểu như Tô Tần, Trương Nghi, Phạm Chuy … trong lịch sử Trung quốc. Loại này có mục đích tiến thân nên phải tìm cho được điều vua chúa thích nghe để nói cho lọt tai. Loại 2 là các cố vấn, họ ít quan tâm đến điều các đối tượng thích nghe mà tập trung vào những kế sách có nhiều hiệu quả, đó là những mưu lược thể hiện tài năng và ý chí của họ.
     Các ông lãnh đạo của Hà nội muốn đồng thời phát triển kinh tế thị trường, mà lại phát triển cho nhanh, bất chấp sự bảo vệ môi trường, vừa phải giữ nguyên đường lối chuyên chính vô sản với chế độ đảng trị. Các vị cho rằng họ đã đánh thắng hai đế quốc lớn là Pháp và Mỹ thì rồi việc gì khó đến đâu họ cũng sẽ làm được, rằng họ muốn tôi góp ý kiến để họ chứng minh đường lối xây dựng CNXH theo chủ nghĩa Mác Lênin là hoàn toàn đúng đắn và để làm gương cho nhiều nước khác .
     Tôi biết nếu góp ý thẳng thắn ngay họ sẽ không nghe, nên ban đầu tôi phải tỏ rõ thiện chí bằng cách bỏ ra một số tiền kha khá để viện trợ, để đầu tư một số cơ sở sản xuất, sau đó mời một số nhà lãnh đạo Việt Nam sang khảo sát tận nơi cách làm của chúng tôi để tham khảo được gì thì được. Sau ông Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt thì các ông Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Nguyễn Phú Trọng đã lần lượt sang Singapore. Tuy các ông có thăm nhiều nơi, nghe nhiều bài giới thiệu nhưng hầu như không tham khảo được gì. Điều các ông muốn học và làm cho đến nay nhân loại chưa có ai biết, chưa có ai làm được, đó là phát triển kinh tế thị trường trong chế độ vô sản chuyên chính, theo Chủ nghĩa Mác Lênin, hoặc là “ Kinh tế thị trường định hướng XHCN”.
     Cũng đến lúc phải nói ý kiến của mình, tuy biết rằng những góp ý đó hoàn toàn ngược với lòng mong muốn của họ. Tôi cho rằng kinh tế thị trường và thể chế chính trị vô sản chuyên chính là mâu thuẫn nhau, không thể dung hòa. Nếu cứ cố gán ép hai thứ đó với nhau thì sẽ sinh ra một xã hội rối loạn và thối nát, kiểu chế độ tư bản thời kỳ hoang dã. Vô sản chuyên chính sẽ không phát huy được mặt tích cực của kinh tế thị trường mà càng làm tăng thêm mặt tiêu cực, làm trầm trọng thêm các nhược điểm thối tha của nó. Kết hợp kinh tế thị trường với chuyên chính vô sản sẽ đẻ ra tham nhũng trầm trọng và rộng khắp, đẻ ra tệ nạn mua bán quan tước, sẽ làm xuống cấp đạo đức và giáo dục, sẽ làm phát triển tệ nạn dối trá từ trên xuống dưới, thế mà kết quả chẳng phát triển kinh tế được bao nhiêu.
     Sau sửa sai 1986 mà Việt Nam nhận nhầm là đổi mới, kinh tế có phát triển, mặc dù phát triển với tốc độ tăng trưởng hàng năm trên 8%, nhưng đó là chỉ là tăng trưởng do người dân được cởi trói chứ chưa phải do lao động sáng tạo và công nghệ cao, chưa phải do nền kinh tế tri thức. Hơn nữa đó là sự phát triển nóng dựa vào khai thác cạn kiệt tài nguyên, vay nợ, lao động đơn giản. Trong sự phát triển vội vàng dễ gặp phải việc tàn phá thiên nhiên và làm ô nhiễm môi trường, có được chút lợi trước mắt mà để tai họa nặng nề cho hậu thế. Tôi có góp ý về sự “ Phát triển bền vững”, lãnh đạo Hà Nội có nghe, có nhắc lại nhưng hình như chỉ nói cho qua chuyện. Việc Việt Nam phát triển kinh tế trong khoảng mười năm sau 1986, đưa đất nước thoát khỏi nghèo đói đã làm mờ mắt, làm tối lòng một số lãnh đạo, họ tưởng nhầm là nhờ tài năng của họ, là nhờ vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác Lênin, mà không biết rằng thực chất là nhờ làm ngược lại chủ nghĩa đó, nhờ nhân dân được cởi trói một phần.
     Việt Nam muốn cải cách và phát triển kinh tế theo thị trường, muốn hòa nhập với thế giới dân chủ thì trước hết cần cải cách nhà nước theo thể chế tam quyền phân lập, cần phải thật sự tự do tư tưởng, thật sự mở rộng dân chủ, đặc biệt dân chủ trong bầu cử để chọn được những người có tài năng, như thế mới có được những sáng tạo. Lãnh đạo ở Hà Nội chỉ muốn nghe thuyết khách loại 1, kiểu các chuyên gia của Liên xô và Trung quốc trước đây, mà tôi không thể nào làm được như họ. Tôi chỉ muốn và có thể làm cố vấn loại 2, trình bày trung thực quan điểm của mình. Tôi tuy có được lời mời làm cố vấn nhưng những điều tôi góp ý chẳng ai nghe. Tôi đành nói ý cuối cùng : Các ông không phải tìm mời cố vấn nước ngoài mà hãy tìm ở trong nước, người Việt các ông có nhiều người giỏi nhưng không được dùng đúng chỗ vì họ không thích hợp với chế độ độc tài toàn trị của các ông. Vì bất đồng ý kiến mà số thì bị bắt giam, số bỏ ra nước ngoài, số khác ôm hận chờ thời. Tinh hoa, hiền tài của đất nước phải được tập họp lại trong Quốc hội, trong các cơ quan nhà nước . Kinh nghiệm chủ yếu của Singapore là bộ máy hành chính nhà nước phải thật tinh gọn, muốn vậy phải chọn dùng được những người thật sự tài giỏi và liêm khiết. Khi nhìn vào Quốc hội của các ông chỉ thấy tính chất đại diện của nó chứ không thấy trí tuệ. Bộ máy của các ông gồm 3 tầng đè lên nhau gồm cơ quan đảng, chính quyền, mặt trận Tổ quốc, ôm ấp lấy nhau, dẫm đạp lên nhau mà lại thiếu người giỏi và liêm khiết .
     Năng suất lao động của Việt nam thuộc loại rất thấp mà năng suất trong công tác của chính quyền và Quốc hội của các ông lại càng thấp. Việt nam có câu thành ngữ “Ăn tàn phá hại”, câu ấy khá đúng cho đội ngũ quan chức các cấp của các ông từ cơ sở đến trung ương. Như thế thì dựa vào đâu để phát triển xã hội. Các nước dân chủ đều cho rằng động lực để phát triển xã hội phải dựa vào năng lực và trách nhiệm của 3 lực lượng chính là trí thức, doanh nhân và quan chức chính quyền. Cộng sản lại cho là dựa vào liên minh công nông, thế mà công và nông của các ông đang lao động cực nhục và sống lay lắt, trí thức các ông thì phần lớn hữu danh vô thực, doanh nhân còn yếu và bị chèn ép, quan chức nhà nước thì phần lớn nặng về tham nhũng và cửa quyền, yếu kém về trình độ và đạo đức. Các ông muốn phát triển đúng hướng thì phải thay đổi từ gốc rễ là nhận thức, là thay đổi thể chế.
Ông Lý cho biết quan hệ giữa ông và Hà nội có thân thiết được một thời gian, sau đó cả hai bên đều chán nhau vì “ đồng sàng dị mộng”, đặc biệt sau khi ông Võ Văn Kiệt nghỉ hưu thì quan hệ gần như quay về trạng thái “ bằng mặt mà chẳng bằng lòng”.
     Tôi định nêu tiếp câu hỏi về ý kiến của ông đối với mong ước “ Thoát Trung” và con đường sắp tới mà dân Việt nên theo , nhưng đến đây ông Lý ra hiệu cuộc phỏng vấn đã khá dài, cần kết thúc và không hẹn gặp lại. Thật tiếc, nhưng biết làm sao.

Nguồn: Minds.com

Image may contain: 1 person, text

CHỐN NHÂN GIAN KHÔNG THỂ HIỂU….

Cùng Các Bạn,

     Dã-Thảo đọc bài này trên blog Giai01. Chuyện kể tác giả đi viếng Mộ của các Nhà Văn, Thi sĩ, Nhạc sĩ đã nằm xuống nơi xứ lạ quê người, trên đất Mỹ xa xôi. Dã-Thảo thương mến Quý Vị vô cùng, các bạn ạ. Mời Các Bạn cùng đọc.

     Xin được reblog post này nhé Giai_01. Bài viết rất hay, đọc vô cùng xúc động. Đây là những văn sĩ, nhạc sĩ, mà lúc còn trẻ Thảo đã nghe nhạc và chép thơ của Quý Vị. Chép được bài thơ nào mới là cưng như cưng trứng! Xách cả tập thơ chép bằng giấy viết thư mỏng, màu hồng, màu xanh, màu tím, chạy đem khoe các bạn cùng lớp.

Thân mến,

DTQT. 10/08/2018.

201900-NV-Nguyen-Sa-06-4

Giai01's Blog

Chốn ‘Nhân Gian Không Thể Hiểu’

Chốn ‘Nhân Gian Không Thể Hiểu’

Ngọc Lan/Người Việt  – 22 Feb 2015

Little Saigon: Cuối năm, thăm mộ phần của những người nổi tiếng 

WESTMINSTER, California – Người sống quanh Bolsa ai lại không biết Peek Family, nơi dừng chân cuối cùng của nhiều người, và có thể của chính chúng ta.
Ngày mới đến định cư nơi Little Saigon này, mỗi tuần không biết bao bận tôi ngược xuôi ngang đây, đưa con đến trường và tôi đi học.

Peek Family vì thế trở nên… quen, như thể tôi quen với con đường Bolsa, quen với con đường Bushard, quen với Westminster với Beach, Brookhurst và Moran.

Thế nên, quả thực, chưa bao giờ tôi nhìn ra màu buồn thiu nơi nghĩa trang này. Cố tìm, từ ngoài…

View original post 2,864 more words

Phú Sỹ – Bình minh trên đống tro tàn[2]

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Các Bạn theo dõi cuộc hành trình leo núi Phú Sỹ ở Nhật của Su_O1, cùng Các Bạn của Su_01, mục đích để được nhìn mặt trời mọc khi đứng trên đỉnh núi cao.

     Su cho phép Dã-Thảo reblog post này nhé. Thành thật cảm ơn tác giả.

DTQT.08/08/2018.

https://suqblog.wordpress.com/2018/07/25/phu-sy-binh-minh-tren-dong-tro-tan1/ <Please click

My Emotions

…Tiếp

*  *  *

Đừng dừng lại…nhưng!

Khi bánh răng tiến vào một chu trình hoạt động, nó cùng những bánh răng khác tạo nên một cơ cấu vận hành trơn tru. Nếu như có sự trật khớp, chính bản thân nó sẽ là thứ bị nghiền nát đầu tiên và tiến tới sự sụp đổ của toàn cơ cấu – nghe có vẻ đáng sợ ghê nhỉ (cười!).

View original post 2,558 more words

CẢNH GIÁC SẼ KHÔNG THỪA.

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo nhận được tin nhắn của Trang Trang, xin chuyển đến để chúng ta cùng cảnh giác. Các Bạn sống tại quê nhà xin thận trọng, DT chỉ biết nhận và chuyển đi mong tất cả được bình yên.

     Tặng Các Bạn “Bài Thơ Cảnh Giác”:

Cùng chung sức chống giặc tàu tàn bạo,

Cứu non sông thoát khỏi cảnh nguy nan,

Cho cháu con không sống cảnh cơ hàn,

Bọn ngồi trên quyền quý hưởng cao sang,

Mặc kệ dân đói mỏi mòn xơ xác,

Tập cận bình tên ác quỷ gian manh,

Gieo bao nhiêu khổ ải đến dân lành,

Ta phải diệt phải trừ tên “tập cận”.

Cho dân ta được vui hưởng thái bình,

Ta dựng nước khi không còn cộng sản.

                   DTQT, 08/08/2018.

July 24 at 1:24 PM · 

     ĐÂY LÀ MỘT TIN NHẮN CỦA MỘT NGƯỜI BẠN NHỜ TÔI THÔNG BÁO. BÀ CON MÌNH NÊN CẢNH GIÁC SẼ KHÔNG THỪA.
Đây là bức thư của một người đàn bà VN đả bị bán qua Trung Quốc 2013, bây giờ đả lấy chồng tàu và định cư tại đó luôn rồi. Hai vợ chổng mới đi thăm người em chồng. Người này là đại ca của một băng đảng khét tiếng tại Tứ Xuyên vừa được thả ra . Ông này nói được Tập Cận Bình khoan hồng thả 200,000 người mà ở tù chung thân bên Trung Quốc (Phạm các tội giết người, ma tuý, cướp, hảm hiếp v..v.) để qua Việt Nam thẳng tay tàn sát người VN (Họ sẻ dùng dao đâm chết già trẻ bé lớn gì bất cứ lúc nào). Tập Cận Bình củng đả huấn luyện họ cẩm súng , và học tiếng việt gấp rút, để khi giết người bên VN. Liên Hiệp Quốc sẻ không biết tưởng người việt giết người việt. Tập Cận Binh không nuôi họ như quân đội TQ ở tại các đặc khu (Fomosa, Boxit Tây Nguyên, Bình Dương v…v), mà kêu họ đi cướp ở VN mà sống.

 

Thư cho bé sơ sinh …..Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc….

Chị đi tìm Em trên trang web,
Thấy bài “Thư Cho Bé Sơ Sinh”
Của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,
Hay thật hay nên reblog trang mình.
Bằng lòng nhé Em Giai01’s Blog,
Cảm ơn Em và Tác giả Đỗ Hồng Ngọc.

DTQT. 04/08/2018

Giai01's Blog

THƯ CHO BÉ SƠ SINH, nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng
Thư cho bé sơ sinh

(thơ Đỗ Hồng Ngọc),

nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng

Sau 1975, một hôm, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu chống nạng đến tìm tôi tại nhà nói là gặp “để tặng cho tác giả thơ” bài nhạc “Thư cho bé sơ sinh” mà anh đã phổ ngày còn ở trong tù, nhờ đọc được bài thơ này của tôi trên một tạp chí y học của bác sĩ Lương Phán (1973)! Anh nói anh viết bài này dành cho giọng hát Thái Thanh, nhưng bây giờ tình thế đã khác! Rồi anh hát thử tôi nghe với cái giọng ồ ề dễ thương của anh! Tôi rất cảm động. Và đó là lần đầu tiên chúng tôi quen nhau.

Bài thơ Thư cho bé sơ sinh tôi viết năm 1965…

View original post 922 more words

THƯ GỞI HẢI HÀ.

01/08/2018 Sydney Australia.

Dear Hà

Cùng Các Bạn,

     Thành thật mà nói, Dã-Thảo không dám bình luận về một nhà văn hay nhà thơ nào. Sợ bị “Râỳ”. Vì với cái năng khiếu hạn hẹp của mình nên chỉ biết viết, đọc và thưởng thức thôi. Được quen với Bà Tám là một niềm vui, đọc văn của Bà như một khám phá mới lạ đối với Dã-Thảo. Đó là sự thật.

     Một buổi sáng nọ mở website ra đọc để xem thử có Bạn Đọc nào ghé thăm vườn hoa của mình không? Vẫn còn nhớ thấy chấm đỏ bên góc phải, click một cái, hình cô Tám hiện ra kèm chữ “liked” là thích rồi, vì Bà là khách lạ mới đến thăm lần đầu. Vậy là DT tôi bấm một cái vào hình Bà Tám, nhưng thất vọng vì không có hình thật của Bà mà chỉ có tấm hình phát họa.       -Thôi thì tưởng tượng cũng được vậy!

     Đọc sơ qua tiểu sử của Bà, thì ra Bà là một Mệnh Phụ:

     Nguyễn Thị Hải Hà hiện định cư tại New Jersey, Hoa Kỳ. Tốt nghiệp Kỹ sư Cơ khí, Cao học ngành Quản Trị Kỹ Nghệ và Xây Dựng ở trường New Jersey Institute of Technology. Hiện đang quản trị đồ án xây dựng cho hãng xe lửa ở New Jersey. Sáng tác, dịch, và điểm sách. Đã dịch Nửa Mặt Trời Vàng và Cuộc Đời Ngắn Ngủi Lạ Kỳ của Oscar Wao. Các bài điểm sách, truyện ngắn, biên khảo, tạp ghi và tin văn học đã xuất hiện trên Thư Quán Bản Thảo, Sài Gòn Nhỏ, Tân Văn, Chiến Sĩ Cộng Hòa, Da Màu, Hợp Lưu, Tiền Vệ, Gió O, Văn Chương Việt, Newvietart, Blog Nguyễn Xuân Hoàng, Blog Nguyễn Xuân Thiệp, và Blog Thời Sự Phật Pháp”.

    Dòng chữ trên đây từ Gió O Dã-Thảo copy và đưa vào nên đổi màu cho Các Bạn biết là không phải của mình tìm ra đâu nhé! Nguyễn Thị Hải Hà Kỹ Sư Cơ Khí và Xây Dựng, quản trị đồ án xây dựng cho hãng xe lửa. Hải Hà không xây cầu Sắt mà xây cầu “Văn” đó Bạn. Thảo ngạc nhiên quá vì lúc đầu thấy Bà như đùa với độc giả với giọng hết sức khiêm nhường nhưng ẩn hiện một sự ưng ý và bằng lòng của tác giả. Vì nếu không ưng ý chính mình, thì sức mấy Bà đưa ra cho người đọc xem trên các trang blog nổi tiếng như trên. Không những viết văn Hải Hà còn chụp ảnh nữa, Bà dẫn mình đi từ cách hành văn rất “Ngộ” của Bà qua những bức ảnh mà Thảo thấy ẩn hiện tâm hồn của Bà trong đó. Mỗi khi chụp được tấm hình ưng ý là Bà đặt tên cho tác phẩm của Bà ngay. Mình có một bài thơ nhỏ từ tên những “Đứa Con” đẹp đáng yêu của Nguyễn Thị Hải Hà. Mời Bạn liếc mắt qua bài thơ của Thảo một tí nhé:

Chị Em Hoa Súng nhẹ đứng bên hồ,

Chuồn Chuồn muốn đậu nên dừng không bay,

Ngược Nắng Trắng Trong hai nàng Hoa Sứ,

Chiếc Dù nho nhỏ chị Nấm dễ thương,

Xanh ngắt Hàng Tùng thách thức thiên nhiên,

Ao nhà Bốn Vịt Một rùa dạo chơi,

Và đây Mẹ Con chị Ngỗng thảnh thơi,

Vợ chồng anh Vịt có đôi chẳng buồn,

Bên ao xanh nước đẹp sáng long lanh,

Trên khúc gỗ Ba Cụ Rùa nằm nghỉ.

Yên lặng êm đềm có nghĩ gì không?

Hà ơi, đẹp quá khiến Dã-Thảo quì!

     Bạn thấy không Hải Hà tài lắm, từ một Kỹ Sư Cơ Khí (chữ diễn dịch trên Gió O). Theo sự hiểu biết của DT không biết có phải do chữ Design Engineer hay Infrastructure Engineer. Vì thế cho nên Bà phải ngồi tại bàn giấy đo đo vẽ vẽ mấy đồ án khô ngắc khô ngơ khiến Bà mơ mộng trở thành nhà văn. Ngồi buồn rồi viết vu vơ cho đỡ buồn: “Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã”. Vô cùng thành thật.

     Hình như Thảo đọc hết chuyện ngắn của Hải Hà rồi, nhưng vì già sinh ra lẩm cẩm nên hay quên, chứ một lượt mà đọc hết thì nhớ sao nỗi! Thảo mở lại Blog Chuyện Bâng Quơ của Hà thì thấy có sự thay đổi và thấy ngay những truyện ngắn đã đọc bên tay trái nên Thảo rất thích, không nương theo gió O nữa nên viết lẹ hơn.

      Này nhé “Thư Thì Mỏng” viết thơ tự nhiên vì hai người chưa bao giờ gặp nhau, chỉ thư qua từ lại. Theo mình thấy thì hai người yêu nhau nhiều lắm rồi mà cả hai đều không muốn mở lời thôi. Anna cảm ơn ông đã “nghiện” thức ăn của nàng nấu rồi còn gì nữa! Và Ông An thì cứ đợi cơm để được đọc thư Anna. Phải nói Hải Hà viết hai người tỏ tình với nhau thật dễ thương không suồng sả chút nào mà vẫn thấy đậm đà trìu mến.

      “Màu Mắt Chưa Quên” Đây là Comment của Dã-Thảo trên Blog của Hải Hà: Đọc qua một lần rồi, nhưng hôm nay vừa đọc lại và vừa nghe Ngọc Phụng nhỏ nhẹ kể chuyện. Tuy là chuyện tưởng tượng nhưng mình nghe như thật, thấy thương tác giả nhiều lắm, biết không Hà! Theo mình thì câu chuyện nào cũng là chuyện thật vì không có sự thật trong đó thì làm gì có chuyện để kể! Hà viết rất thật và rất hay!

     “Văn Là Người” đó, Dã-Thảo thấy Hà ở trong câu chuyện thật rõ như ban ngày. Này nhé:

     “Đêm đó tôi lái xe về. Nhà ai đó đã treo đèn Halloween sáng rực, những con ma dễ thương màu trắng, những bà phù thủy áo tím mặt xanh, và những trái bí màu cam vàng rực. Trong tôi vọng nhẹ một câu thơ Trong hồn tôi có một chút gì cô quạnh và vườn tôi xưa vẫn một vuông rất nhỏ. Ở những con đường tối, mặt trăng sáng lấp lánh lẽo đẽo theo tôi. Trong tâm tư tôi lãng đãng màu mắt của Scott. Ánh trăng trong veo lạnh lẽo, cái lạnh như thấm cùng bóng tối trong tim tôi thành những hạt sương lăn dài vòng quanh buồng tim âm thầm nhói buốt.    

     Yêu muốn khóc luôn (hạt nước mắt lăn dài vòng quanh buồng tim, nước mắt chảy ngược vào tim, đau nhức nhối), khiến mình rưng rưng.

Và đó là cái quyền của người viết văn không ai có thể lấy được.

      “Đường  Hầm”: Xem phim mà viết lại được như vậy quả thật tuyệt. Thảo tin ở tâm linh nên tuy đọc chuyện phóng tác nhưng vẫn thấy giác quan thứ sáu của Thảo rung động mạnh. Người Sĩ Quan có dũng mãnh đáng quý thì binh lính dẫu đã hy sinh vẫn muốn được tuân lịnh của người chỉ huy đáng kính của mình và, họ đã đi về đúng vị trí cõi Âm của họ. Chuyện ma, nhưng không phải chuyện ma, đó là cảm nhận thật sự giữa hai cõi âm dương.

      “Làng Có Cối Xay Nước”  

     Ông cụ một trăm lẻ ba tuổi đi đưa đám ma một người ngót nghét một trăm tuổi vẫn tươi cười. Ông còn nói: “Nói thật với cháu, Bà ấy là mối tình đầu của tôi nhưng Bà đạp nát trái tim tôi bằng cách đi lấy người khác”. Ông cụ thật đáng kính, đã tha thứ cho người đạp nát trái tim mình để đưa Bà đến nơi an nghỉ cuối cùng.

     Mình thích sống ở cái làng này đó Hà ơi!

Không có điện thì trăng sao rất tỏ,
Như lòng người không gợn sóng phồn vinh,
Nên tĩnh lặng như ru mình thiền định,

Sống cuộc đời lặng lẽ vẫn tươi xinh.            

                                                                      (Tặng Hà bốn câu thơ để kỷ niệm)           

         “Chuyện Một Con Gà và Hai Con Công”.

     Câu chuyện tưởng như chuyện cười tầm thường nhưng quả thật thâm thúy. Gà Mái Dầu muốn đẹp và có tiếng hót hay như chim Phượng Hoàng. Bỏ chồng con ra đi, mê hai con Công đẹp, cố bắt chước để hót hay như Phượng Hoàng, bị bọn bất lương lừa đảo móc họng móc hầu, đá rớt xuống vũng bùn rồi mới quay về sống cuộc đời buồn chán tự mình đốt cháy cuộc đời mình bằng sự giận dữ nung nấu trong lòng.

     Tham lam, ham muốn, giận dữ chỉ hại mình thôi! Đừng bắt chước ai hết, mình là mình, mỗi người là một cá biệt không ai giống ai. Vì thế cho nên hãy thận trọng nhé bà con!

     Tâm hồn Hải Hà có một chiều sâu mềm mại nên Dã-Thảo quí mến Hà là điều tự nhiên, mặc dầu đôi khi Hà có viết nhiều câu đọc nghe rợn: “Chim Hoàng nắm cổ Gà Dầu bắt ngửa cổ ngóc mỏ lên trời. Nàng thò móng vuốt vào bên trong moi móc mãi kéo ra một sợi chuỗi giống như chuỗi ngọc trai dính máu đỏ thẫm. Gà Dầu ngộp thở tưởng chết, nước dãi chảy ra đầy mũi, mất giọng gáy luôn. Khi bị Hoàng moi móc chuỗi tiếng gáy trong cổ, Gà Dầu có cơ hội nhìn gần nhìn kỹ, và suy nghĩ.”. Đến lúc đó mới chịu nhìn kỹ và suy nghĩ???Trễ quá!!!

      Chớ dại dột tụ tập với người lạ bà con ơi! Nghe chúng nó nói đây: “Nếu mi muốn làm phụng thì hãy tìm đống lửa nhảy vào”. Sức mấy mà dám! Nhưng rồi cũng chết cháy vì lửa của chính tâm mình…Tức chết đi được… Thương thay!

      “Đóa Hoa Cúc Cuối Năm”.

     Phải nói Hải Hà mơ mộng thật nhiều và óc tưởng tượng của Hà cũng phong phú lắm nên Dã-Thảo chạy theo Hà cũng ngất ngư luôn. Kiku, một người con nuôi bị mẹ kế ghét bỏ. Kiku sống trong một đoàn hát nổi tiếng Kabuki của cha nuôi, Goro Onoe. Anh thân với cô giúp việc trong gia đình là Otoku, xem cô như bạn vì cô thành thật hướng dẫn Kiku về cách diễn xuất cho khá hơn, tốt hơn. Nhưng bà kế mẫu thấy vậy không bằng lòng nên đuổi Otoku. Anh xin cưới nàng cũng không được, vì địa vị chủ tớ. Anh bỏ nhà ra đi, lang thang gặp lại người xưa, nhưng anh lại không thể cưới cô được, bây giờ anh là người làm công tưới nước cho vườn hoa cúc nhà cô, dáng vẻ của cô bây giờ khác hẳn xưa, cô có vẻ một tiểu thư con nhà đài các. Sao mà rắc rối quá Bà Tám? Nhưng Dã-Thảo chưa chịu thua. Thì ra câu chuyện thần tiên này từ bên Nhật, thảo nào họ phân chia giai cấp dữ a! Bà chủ hướng dẫn anh ca hát để anh trở về nguồn cội của anh. Anh thành công, những tưởng có thể cưới nàng làm vợ… Đến đây Thảo mời các bạn đọc tiếp chuyện phóng tác của Hải Hà để cảm thông với Anh Kiku nhé. Với lối kể chuyện hấp dẫn của Hải Hà, Thảo phải theo tới cuối!

     Ai dè nàng nói lời chia tay để đi về…cõi khác: “Cảm động vì tấm lòng chàng yêu mến. Em xin tặng chàng mấy chậu cúc để gây giống. Chúng sẽ không được to và đẹp như cúc do Ichi trồng, nhưng có thể tự chống bệnh và không cần nhiều nước. Giếng nước càng dùng càng có nhiều nước. Chúng ta không thể là vợ chồng vì em ở cõi khác và thời gian nơi em ở cũng khác. Tính ra em hơn chàng vài trăm hay cả ngàn tuổi.” Trời ạ! Thế có giật mình không?

     Quay trở lại rừng cúc, chàng nhìn thấy cây hoa cúc ngọc thạch. Nhớ lời Ichi dặn, chàng lấy bình rượu cúc rót một chút rượu tưới lên cây cúc. Cây cúc héo rũ ra sau đó bốc hơi. Còn lại dưới đáy chậu cúc là một con búp bê mặc áo lụa đắt tiền. Cho phần rượu còn lại lên con búp bê, con búp bê đổi màu trong suốt rồi dần dần lớn lên hiện thành Otoku bằng xương bằng thịt. Câu chuyện đến đây là chấm dứt. Như vậy là Dã-Thảo có thể cho Kiku làm đám cưới với Otoku được không Bà Tám?

     PS: Cho Dã-Thảo ghi chú ở đây một tí nhé Hải Hà, tác giả Osamu Dazai đã tự vẫn vì bịnh trầm cảm, chết năm 1948 để lại một tác phẩm viết dang dở có tựa đề “Vĩnh Biệt”. Thảo dịch từ tựa chữ “Good Bye” của tác giả. Vì Osamu Dazai đã chết nên DT dịch là “Vĩnh Biệt” Nếu không DT sẽ dịch là “Giã Từ”

 “Bijoux Về Hưu”.

     Theo Dã-Thảo thì bà Hai-Hí-Tà nên đi dự tiệc về hưu của Bijoux và cứ làm việc với Ôn Sân vì theo như lời thì thầm của Microwave và Vending machine thì huề cả làng rồi, bên tám lượng bên nửa cân. Làm việc chăm chỉ giỏi như bà Hai-Tí-Tà thì lo gì. Không nên đứng núi này trông núi nọ. Ôn Sân khôn ngoan, tuy hay la rầy. Chắc bà Hai-Hí-Tà thừa biết câu: “Thà làm đầy tớ đứa khôn còn hơn làm thầy đứa dại”. Làm chung cùng sở giúp đỡ lẫn nhau vẫn hơn, nói xấu nhau làm gì! Nhìn vào cái tốt của người khác sẽ thấy vui hơn. Theo mình ai cũng có cái tốt và cái xấu cả. Phải không Hai-Tí-Tà?

 “Ấm Lạnh Của Cuộc Đời”

      Cơn bão khiến nhiều nhà mất điện. Tiện nghi trong nhà mất hết, nhất là gặp mùa đông giá lạnh. Người đàn bà quen dựa vào chồng đâm ra lúng túng vì chồng vắng nhà nên suy nghĩ vớ vẫn. Rồi ông láng giềng cô đơn sang nhà xin nước dụ dỗ sang trốn lạnh…Ôi lôi thôi.

     Chồng điện thoại bảo dùng than để đốt mới dám làm rồi ngủ quên nhờ hơi ấm của than hồng.

      Nhờ ngủ nên mới có chuyện nằm mơ của người đàn bà vắng chồng trong đêm đông giá lạnh Nhưng Hải Hà viết thật hay với lối văn tự nhiên giản dị không màu mè, như thật, khiến Dã-Thảo cứ lo lắng cho người đàn bà với những ý nghĩ dại dột sẽ phản bội người chồng quá yêu thương vợ mình như thế. Lúc đọc đến chỗ ông hàng xóm sắp hôn môi chị, hai cái răng cửa lung lay từ trước bị rụng khiến chị ôm miệng chạy ra khỏi cửa và giật mình tĩnh giấc. Thảo mừng quá phá ra cười lớn. Cảm ơn tác giả đã không đánh mất cái thiện tự nhiên của người đàn bà Á Châu, nhất là người đàn bà Việt Nam. Văn hay và chuyện cũng hay nữa. Chắc chắn đêm nay Thảo ngủ ngon.

*****

     Trên đây là những cảm nghĩ của Dã-Thảo về những truyện ngắn đã đọc của tác giả Nguyễn Thị Hải Hà. Bà còn rất nhiều chuyện ngắn DT đã đọc qua cũng hấp dẫn mình không kém những chuyện kể trên. DT nêu tên những truyện này sau đây để Các Bạn tìm đọc nhé:

    1 – Tình Bidong

    2 – Tiểu Thư Nora và chàng Lãng Tử.

    3 – Sỏi và Đá.

    4 – Quà Giáng Sinh.

    5 – Qua Xứ Rắn.

    6 – Mối Thù Truyền Đời Giữa Chó Linh Chi và Sử Tử.

    7 – Giáng Sinh Khó Quên.

    8 – Ghen.

    9 – Đàn Vượn Vói Trăng.

  10 – Cửa Đóng.

  11 – Con Ngựa Của Wilston.

     Ngoài ra Bà viết rất nhiều loại. Những gì không thuộc về tầm hiểu biết của mình DT không dám lạm bàn vì muốn bàn đến phải tìm hiểu và, thật sự DT không còn đủ thời gian tìm hiểu nữa, nghĩa là “Một Chân Xuống Mồ” rồi! Dã-Thảo muốn giới thiệu Blog của Hải Hà đến với Các Bạn thôi. Mở link Hải Hà, Bạn tha hồ đọc.

     Đây là link của Hải Hà

https://chuyenbangquo.com <Please click

 Thân mến,

DTQT. 01/08/2018.

Scan_20170921

Một Chân Xuống Mồ

CHUYỆN CÔ NHÍP XƯA VÀ NAY.

    Mời Các Bạn,

Xem một fife về cô Nhíp của Trang Trang bên Mỹ Fwd đến cho Dã-Thảo hôm nay. Hoàng Điệp đăng bài này trên “Tin Tức Hằng Ngày” vào thứ bảy 25/04/2015 sau 40 năm chúng ta mất nước. DT không biết ai là tác giả chính thức của bài viết này. Xem để biết lòng người ra sao tráo trở thế nào!

Thân mến, DTQT 27/07/2018. 

CHUYỆN CÔ NHÍP NGÀY XƯA VÀ CÔ NHÍP BÂY GIỜ !

CÔ NHÍP QUỐC TỊCH MỸ LÊN BÌA TẠP CHÍ VĂN HÓA NGHỆ AN10959703_966839813349655_7400350770753426607_n

Một hình ảnh công dân Việt nam nay là quốc tịch Mỹ : Đó là Cô Nhíp người hùng một khoảnh khắc dẫn xe tăng tiến vào dinh Độc lập trưa ngày 30/4/1975… và ngay sau đó cô cũng đã vứt bỏ đi quá khứ đến với một vương quốc “giãy chết” Nước Mỹ xứ sở của muôn vàn thăng trầm sự kiện 30/4/1975.

Nay được tạp chí Văn Hóa Nghệ An lấy hình ảnh “Cô Nhíp” đặt trang trọng trên ảnh bìa số kỷ niệm 30/4 tròn hơn 40  năm ngày giải phóng đất nước.

     cô Nhíp5      

Phan Thắng

                                                                              Cô Nhíp: Có ai còn nhớ?

Hình ảnh Cô Nhíp hơn 40 năm trước.

https://i2.wp.com/quyenduocbiet.com/images/file/GcxI7iAs0ggBAC8W/w387/10430394-809205329156290-8196647351523195344-n.jpg

     Ngày 29/4/1975, xe tăng của Phe Cách Mạng đã vào đến cửa ngõ Sài Gòn theo hướng Tây Bắc. Trên xe có một cô gái trẻ, xinh đẹp, đầu đội mũ tai bèo, dẫn đường.
Sau này, đạo diễn Nguyễn Trí Việt của Hãng phim Giải Phóng đã dựa vào hình tượng đó để dựng thành phim: Cô Nhíp!

Cô Nhíp (Cao Thị Nhíp – cách mạng thì gọi cô là Nguyễn Trung Kiên), tên thật, người thật, việc thật (có nhiệm vụ dẫn xe tăng của phe Cách Mạng vào Sài Gòn) giờ cô ở đâu? Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cao cả đó, cô được gì? cô làm gì? cô ra sao?
Trả lời: cô Nhíp đã qua Mỹ sống từ lâu. Cô đã mang quốc tịch Mỹ với tên họ khác. Một khoảng đời với  cái tên Nhíp trước đây, cô đã tự chôn vùi.

Cô Nhíp (công dân Mỹ) hiện nay định cư tại Nam Cali US

     Mùa hè cách đây vài năm, ở thành phố Garden Grove, Nam California, tôi gặp lại Nhíp. Vẫn xinh đẹp như xưa nhưng khi được hỏi về ngày 29/4/1975, Nhíp trả lời: “Tôi đã quên rồi. Quên lâu lắm rồi”.
     Một buổi sáng thượng tuần tháng 10 năm ngoái, “Cô Nhíp” đến nhà thăm tôi khi vừa tử Cali về lại VN. Tôi và nó là đôi bạn thân trước khi nó rời bỏ Sài Gòn để đến nước Mỹ xa xôi và trở thành cư dân ở đó. Bốn  mươi năm  “Cô Nhíp” năm xưa đã mất dấu thật rồi. Chỉ còn đây, một người Mỹ gốc Việt. Chuyện gì đã xảy ra  vậy? Sử sách sẽ ghi chép thế nào đây? Cả tôi lẫn nó đều không ai nhắc về “Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó. Có nỗi xót xa không thể nói thành lời.

 

CHUYỆN PHI THƯỜNG.

Xin phép Anh Vũ Thất và Tác Giả cho Dã-Thảo reblog Bài thơ “Chuyện Phi Thường” để ủng hộ Các Bạn trẻ tại Việt Nam. 

     Giới thiệu cùng Các Bạn Đọc.

Thân mến,

DTQT. 26/07/2018

Vũ Thất

Chuyện phi thường

Quê tôi có chuyện phi thường
Toàn dân vùng dậy, xuống đường đấu tranh
Đả đảo Cộng sản gian manh!
Gây nên thảm họa, tan tành núi sông
Phản bội nòi giống Tiên Rồng
Giang sơn, biển đảo, hiến dâng quân thù
Ham tiền, bán cả Đặc Khu
Âm mưu giao trọn Tầu phù, biên cương

Quê tôi có chuyện phi thường
Người dân chống Cộng, tràn đường khắp nơi
Biểu dương hùng khí ngất trời!
Tấm lòng yêu Nước ngời ngời trăng sao
Năm Châu, Thế Giới trông vào
Càng đàn áp mạnh; Càng cao tinh thần!
Bạo quyền Cộng đảng bất nhân
Đánh dân đổ máu, muôn phần bi thương!

Quê tôi có chuyện phi thường
Các em nhỏ, cũng xuống đường đấu tranh
Mặc dù trong tuổi học sinh
Hồn thơ ngây vẫn nặng Tình Núi Sông
Trẻ già, son sắt một lòng
Giặc…

View original post 140 more words