CHUYỆN ĐỜI TÔI (Tiếp Theo 17)

Cùng Bạn Đọc,

    Thảo thành thật cảm ơn các Bạn đã ghé thăm trang nhà thường xuyên, nhìn vào vườn hoa mỗi ngày xem có Bạn cũ Bạn mới vào thăm, Dã-Thảo thật sự vui vô cùng vì được các Bạn khuyến khích nên càng cố gắng nhiều để không phụ lòng các Bạn. Mời Bạn đọc tiếp “Chuyện Đời Tôi” số 17. Chúc Bạn một ngày vui. 

Thân mến,

DTQT. 12/09/2019.

     Chúng tôi đi bơi một tuần hai lần, vào ngày thứ ba và thứ sáu, vì hai ngày đó thường ít người đi bơi vì hầu như ai cũng bận đi làm. Vả lại ở vùng xa này phải mất bốn mươi lăm phút lái xe mới đến nơi, những người ở thành phố tôi ở không ai bỏ công đi xa như vậy để bơi lội, họ chỉ thường đến những hồ bơi gần quanh địa phương để đi bơi thôi. Ông Bạn tôi muốn tập cho cặp đùi khỏe lại nên không ngại lái xe đi xa, cùng thời cho tôi đi ngao du sơn thủy. Nhờ thế, tôi tha hồ tập bơi không mắc cỡ vì hồ tắm chỉ có hai chúng tôi. Tôi lần hồi bơi từ bờ bên này sang bờ bên kia mà không sợ vì lúc nào cũng có ông bơi bên cạnh nên tôi yên tâm. Ông cảm thấy khỏe và vui hơn nhiều, tôi cũng vậy. Nói đúng ra từ ngày đến Úc tôi chưa bao giờ có dịp để biết đến những nơi như thế này vì tối ngày cứ cắm cổ đi làm có biết ngoài kia có gì đâu mà có biết cũng không dám đi vì không dám đi qua rừng núi cầu cống quanh co xa lạ, một bên là núi một bên là biển đẹp hớp hồn.

     Năm đổi xe, mặc dầu chưa mổ ông vẫn có thể lái xe đưa tôi đến những vùng quanh “city” để cho biết vài nơi tôi chỉ nghe chứ chưa bao giờ có dịp ghé đến vì quá bận. Từ ngày có ông, ông sắp đặc giờ giấc cho tôi được thoải mái. Tôi nhớ mãi ngày 26/01/1995, chúng tôi nhân ngày Autralian Day, ai cũng được nghỉ “Holiday, nên đi xem rất nhiều thuyền trưng bày thật đẹp qua lại trên sông nơi có cây cầu bắt ngang qua sông, người ta gọi là Harbour Bridge”. Tôi vẫn còn lưu lại một số hình ảnh của ngày đó. Vì có đua thuyền ở Sydney Harbour nên rất đông người tụ tập lại, tôi cũng theo họ nô đùa nhảy múa thật vui.

“Và tôi, trong lòng tự nhủ:

Hãy quên đi ngày tháng cũ,

Chẳng có nghĩa gì nữa đâu,

Nước kia đã chảy qua cầu,

Sông kia chẳng giữ người đi bao giờ”.

     Tôi post vài tấm hình lên cho Bạn xem những năm tháng mới quen nhau của chúng tôi để các Bạn xem cho vui. Mặc dầu bị đau nhưng Wally vẫn đi lại như thường, vẫn làm việc, vẫn giao thiệp với mọi người, không than van đau đớn.

        Hình này chụp vào ngày 26/01/1995 ngày lễ Australian day, một năm trước khi Wally đi mổ.Scan_20170921 (2)

Scan0311 (3)           Sydney Harbour, Hải cảng cho thuyền đến đậu kể cả các thuyền buôn và thuyền du lịch của nước ngoài. 

Scan0312 (2).jpg Australian dayHarbour Bridge

Scan0236Thấy Quế trong hình này không? (nhìn chỗ bà mặc áo xanh đang hát vào micro)

Scan026326/01/1996 (Wally, Một tháng trước khi mổ)

Scan0262Quế sắp hàng mua thức ăn (26/01/1996)

Scan0280 (2)Đi viếng Queen Vitoria Building.

     Quen nhau được Hai Năm Sáu Tháng Hai Mươi Mốt Ngày, kéo nhau vào ăn trưa ở Queen Victoria Building. Một dinh thự to lớn nằm trên đường George St, trung tâm Sydney. Kiến Trúc Sư George McRae điều hành công trình xây dựng dinh thự. 

Scan0305 (2)Scan0307 (2)     Queen Victoria Building Đẹp Lắm. Một công trình xây cất rất công phu, nguy nga tráng lệ vô cùng, theo nghệ thuật xây cất của Âu Châu ở vào khoảng năm 1050 – 1200. Cách kiến trúc với nhiều khung vòm cong tròn. Bắt đầu xây cất năm 1893 đến 1898 hoàn tất. George McRae là Kiến Trúc Sư cho công trình xây cất này.

     Nếu Bạn đến thăm nước Úc mua vé Du Lịch QVB. Sẽ có người hướng dẫn cho Bạn đi thăm tất cả các nơi thật đẹp. (Ban đêm có ca múa, nhảy hát biểu diễn nghệ thuật. Những người nghệ sĩ này trang phục rất đẹp, rất thu hút, nhìn không chán.)

     Thành thật mời Bạn ghé đến xem cho biết nếu đi thăm Sydney Bạn nhé.

Scan0306 (2)Sydney Town Hall

Scan0309 (2)Scan0271 (2)                                Bãi Biển Wombarra và Hồ Bơi.                                                                        Hình Wally chụp Quế ngồi ở góc hồ tắm.

w1200_h678_fmax.jpg wombarra ho boi     Hình này đưa từ trên net xuống. Bãi biển ở bên góc trái phía dưới, cũng có đông người tắm để có thể trượt sóng. Những ngày lễ và cuối tuần thường rất đông, bãi biển Wombarra ở Wollongong nổi tiếng đẹp và phong cảnh hữu tình, chúng tôi thường đi Wollongong để ngắm cảnh ở địa phương này.

Scan0293 (2)     Ông không muốn tôi phải nấu nướng lôi thôi, chỉ dùng thức ăn thật giản dị không cầu kỳ để tránh mất thì giờ nấu nướng đúng với câu: “Ăn để mà sống” chứ “Không sống để mà ăn”. Lúc nào thích những món cầu kỳ cứ chạy ra nhà hàng là tiện nhất. Nấu nướng mỗi ngày tốn rất nhiều thời gian đứng trong bếp, đưa ra ăn mười lăm phút là xong, rồi còn dọn dẹp rửa chén bát nữa. Ông bảo tôi dành thời giờ đó để đi chơi có phải vui không. Thỉnh thoảng nấu cho vui thì cũng được. Đi làm về mệt phải được nghỉ ngơi dưỡng sức.

Scan0291 (2)

Scan0308 (2)     Sydney Harbour Cruise. Chuyến du thuyền này có mấy tiếng đồng hồ, nhưng thuyền chạy ra ngoài khơi xa nên tôi bị say sóng quá chừng. Tuy mệt nhưng cũng thật vui, tôi đi một lần mà nhớ hoài. Nhìn ngày trong hình tôi tính ra chúng tôi quen nhau được: Hai Năm Bảy Tháng Mười Một Ngày.

Scan0254 Chùa Phật Giáo Nan Tiên ở Wollongong, Quế cắt bớt hình để Bạn có thể thấy Quế đứng góc dưới bên trái, mặc áo xanh.

Scan0254 (2)          Chùa rất đẹp nhìn xuống hồ sen yên tĩnh. Phong cảnh nổi tiếng ở Illawarra, những khu vườn lộng lẫy, những con đồi đổ dốc. Vào bên trong xem Bạn không được chụp hình nhưng chung quanh chùa Bạn tha hồ.

Scan0255Phía trước mặt, chùa thật là yên tĩnh nếu không có khách vảng lai.

Scan0257Đứng gần Tháp Gởi Tro Người đã khuất.

Scan0289 (2)             Tươi vui vì được đứng gần Đức Phật.                                                                   (Quen Nhau Ba Năm Chín Tháng Hai Mươi Lăm Ngày.)  

     Bây giờ Bạn cho Dã-Thảo dừng lại ở đây, còn rất nhiều hình vui, Thảo sẽ post lên mời Bạn xem trong lần tiếp theo. Chúc Bạn và gia đình yên vui hạnh phúc.

Còn tiếp. Thân mến,

 DTQT. 12/09/2019. 

KHÓC BẠN   Hồi ký của Ấu Oanh

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo đọc chuyện này do một người Bạn email đến. Tác giả Ấu Oanh kể câu chuyện thật, xúc động vô cùng, vì thế DT có copy để đọc lại. Hôm nay nhân dịp soạn lại để sắp xếp cho cái PC lộn xộn của mình Dã-Thảo có dịp đọc lại nên tò mò đi tìm tác giả Ấu Oanh trên mạng. Thấy chuyện: “Khóc Bạn” được post lên không phải chính tác giả nhưng thấy có để: “Posted by Nguyên liệu 1, vào ngày 02/06/2018 trên trang: “Quảng Ngãi Nghĩa Thục”, cuối bài có cho bình luận và Reblog nên Dã-Thảo muốn xin phép tác giả và “Quảng Ngãi Nghĩa Thục” được reblog câu chuyện thật quá thương tâm đã xãy ra cho gần như hầu hết các gia đình ở Miền Nam đau khổ của chúng ta sau 30/04/1975. Thành thật cảm ơn tác giả Ấu Oanh và Q N N T. Dã- Thảo rất mong muốn được liên lạc với tác giả, email của DT:

qtr18975@bigpond.net.au

Thân mến,

DTQT. 12/09/2019.

HÌNH ẢNH SÀI GÒN XƯA.(Thời Báo)

Cùng Bạn Đọc,

     Nhân lên Facebook hôm nay, (06/09/2019), được một Bạn từ Việt Nam, Anh Nguyễn Đình Tri, chuyển đến một link: “60 tấm hình đẹp nhất của Sài-Gòn thập niên 1960 – 1970″. Nhưng khi làm xong tối hôm nay, đếm đi đếm lại thấy được 71 tấm, không biết DT có ghi gấp đôi hình nào hay không??? Hy vọng là không. Vì quá đẹp, miền Nam của chúng ta ngày xưa, làm Dã-Thảo xúc động nên xin phép Thời Báo và Anh Nguyễn Đình Tri cho phép Dã-Thảo copy và reblog lên trang nhà làm kỷ niệm cùng chia xẻ với các Bạn trong và ngoài nước. Dã-Thảo sao hết tất cả hình ảnh và lời ghi chép của “Nhạc Xưa, Thời Báo” để các Bạn thấy và nhớ lại “Sài-Gòn Xưa Thật Đẹp” của chúng mình.

Nhớ ơi là nhớ!

Thương ơi là thương!

Nói sao cho vừa!

Hỡi người tha phương!

Thân mến,

DTQT. 08/09/2019

XL0bpPl.jpg 1965     Saigon 1965 – Photo by William S. Fabianic. Đây là đường Phan Đình Phùng (nay là đường Nguyễn Đình Chiểu) lúc còn cho lưu thông 2 chiều. Khúc này là ngã tư Phan Đình Phùng và Trương Minh Giảng (nay là Trần Quốc Thảo). Đi tới nữa là ngã ba Phan Đình Phùng – Nguyễn Gia Thiều (chỗ có thấy hàng rào sắt màu xanh lá cây), là Consulat Général de France (trước 1966 hoặc 1967 là trường tư thục Lê Quý Đôn) do KTS Phạm Văn Thâng thiết kế. Ở bên phải của người chụp tấm hình này là Toà Tổng Giám Mục, kế bên là biệt thự của tổng giám đốc công ty Shell do KTS Nguyễn Văn Hoa thiết kế. Còn ở bên trái là biệt thự của tổng giám đốc Chartered Bank, cũng do KTS Hoa thiết kế đầu thập niên 1960, đã bị chính phủ đập phá để xây trường mầm non và chỉ còn lại hồ bơi.

4rSuzDk.jpg 1967Saigon 1967, Photo by Bill Mullin. Đường Trường Công Định (nay là đường Trường Định) chạy băng qua công viên Tao Đàn

X6KV32L.jpg 1967-1968Saigon 1967-1968 – đường Tự Do. Photo by Dave DeMilner

DJgq3rg.jpg 1965Saigon 1965 – Đường Tự Do, Photo by John A. Hansen

zuBaXDL.jpg1969Saigon 1969, Đường Tự Do, gần góc Tự Do – Nguyễn Thiệp ở bên phải hình. STAR HOTEL tại số 123 đường Tự Do, nơi trước kia là cửa hàng PHARMACIE NORMALE (123 Rue Catinat). Photo by Rick Fredericksen

ThPGGOB.jpg 1965

Saigon 1965 – Đường Trần Hưng Đạo, nhìn từ Plaza BEQ (135 Trần Hưng Đạo). Bên phải là Metropole Hotel.

7TtTPUx.jpg 1968 Saigon 1968 – Đường Lê Lai nhìn từ tầng 5 KS Walling trên đường Phạm Ngũ Lão. Photo by Brian Wickham

nx6Gala.jpg 1965Saigon 1965, đường Trần Hưng Đạo

TLdxY7Y.jpg Công Trường Chiến Sĩ.Saigon 1964 – Công trường Chiến sĩ (trước khi có Hồ Con Rùa) nhìn từ đường Trần Quý Cáp (Nay là Võ Văn Tần), bên phải là ra Nhà thờ Đức Bà – Photo by Iparkes

BfnMqAK.jpg 1969 Đường Nguyễn HụêSaigon 1969 – đường Nguyễn Huệ. Photo by Wayne Trucke

nYN3ZgC.jpg 1965Saigon 1965 – Đường Hồ Huấn Nghiệp, nối từ đường Tự Do tới Công trường Mê Linh. Photo by John Hansen

HL624oR.jpg Đường Tự DoĐường Tự Do – Công viên Chi Lăng 1967-1968, nay đã bị Vincom chiếm dụng riêng. Photo by Henry Bechtold

jHr1EN9.jpg Đường DuyTânCon đường Duy Tân cây dài bóng mát

0fKHhJj.jpg Gần cuối đường Tự DoGần cuối đường Tự Do nhìn về phía sông Saigon. Ngay chỗ xe Taxi là ngã tư Tự Do – Ngô Đức Kế – Photo by Iparkes

Hình này chụp lúc chưa có Nhà Hàng Maxim sát bên khách sạn Majestic.

gTaIGO1.jpg Cuối ngược Đường Tự DoGóc hình ngược hướng với tấm hình bên trên, nhìn từ sông Saigon về phía đường Tự Do. Photo by Layered

M8BpHyk

GmwZYIyĐường Tự Do

F6qBod0Saigon 1965-66 – Đường Phan Văn Đạt. Photo by Dale Ellingson
Phía xa là Công trường Mê Linh với bệ tượng đài Hai Bà Trưng

KmopzRw.jpgSaigon 1969 – Đường Trần Hưng Đạo, Photo by Sonnyb. Chỗ gẫy góc về bên trái là ngã tư Trần Hưng Đạo – Cộng Hòa (nay là Nguyễn Văn Cừ). Ở giữa ảnh gần phía trên là nhà thờ Cầu Kho (nhìn thấy mặt sau, nhà có tháp trắng)

rL1B0F6.jpgSaigon 1968 – Cổng vào Căn cứ Không quân TSN, nay là đầu đường Cộng Hòa nơi có cầu vượt vòng xoay Lăng Cha Cả.

QtWxZhd.jpgGóc Lê Lợi – Tự Do

GWULPxF

Saigon – Tháng 3 năm 1965 – Ngã tư Tự Do – Ngô Đức Kế – Photo by John A. Hansen 3. Đường Tự Do (tức Catinat thời Pháp thuộc) mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp.

wx5J46C.jpg1971Saigon 1971 – Moslem Mosque – Đường Thái Lập Thành. Photo by Mike Vogt. Đường Thái Lập Thành (nay là Đông Du) bắt đầu từ đường Tự Do, kế tiếp là ngã tư Hai Bà Trưng và ngã tư Thi Sách, và kết thúc tại đường Đồn Đất (nay là Thái Văn Lung).

 

1512618755.jpg Le LaiChợ Saigon Xuân Canh Tuất 1970 – Góc Lê Lai – Phan Châu Trinh

j7aULxU.jpg 1972Saigon 1972 – Đường Hồng Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai). Ngã tư đằng trước là Hồng Thập Tự – Công Lý (nay là Nguyễn Thị Minh Khai – Nam Kỳ Khởi Nghĩa). Bên phải là trường Lê Quý Đôn.

CYPpIdV.jpg 1965-1966Saigon 1965-66 (9) – Ngã 6 Phù Đổng khi chưa có tượng Phù Đổng Thiên Vương. Bên trái là đường Phạm Hồng Thái. Đường ngang cạnh cây xăng SHELL là Phan Văn Hùm (là bến xe đò, nay là đường Nguyễn Thị Nghĩa). Photo by Gene Long.

D41oqDk.jpg 1974Saigon 1974 – Đường Hàm Nghi. Xe taxi con cóc và xe La Dalat

NOmgkMeĐường Nguyễn Huệ, Saigon 1971 – Photo by Mike Vogt. Phía trước là ngã tư Ngô Đức Kế.

xzvxYEvSaigon 1968 – Đường Phạm Ngũ Lão Saigon Nov 1968 – Photo by Brian Wickham

APLZ2oXSaigon – đường Nguyễn Huệ, gần trụ đồng hồ

fpTgrcUSaigon 1969 – Ngã tư Lê Thánh Tôn – Công Lý, phía xa là đường Lê Lợi. Photo by Brian Wickham

MZTv8rESaigon 1967, kẹt xe trên đường Võ Tánh (nay là Nguyễn Trãi)

aq0Wi2qSaigon thập niên 1960. Đường Pasteur nhìn từ đầu cầu Mống. Người chụp đứng trên đầu cầu Mống ở đầu đường Pasteur. Phía trước là ngã tư Pasteur – Nguyễn Công Trứ. Bên phải là một phần mặt hông trái và góc sau của Ngân Hàng Quốc Gia tại góc Pasteur – Nguyễn Công Trứ. Phía xa là ngã tư Hàm Nghi – Pasteur. (tại góc đó có Tòa đại sứ Đài Loan và Giao Thông Ngân Hàng).

TxD2BjUSaigon 1969 – Đường Pasteur, bên phải là Đại Học Kiến Trúc, bên trái là công viên Vạn Xuân. Sau này công viên này bị xóa bỏ và đưa vào khuôn viên của nhà thi đấu Phan Đình Phùng ngày nay.

tUGfjtKSaigon 1965 – Đường Pasteur khúc giữa của đường Gia Long (nay là Lý Tự Trọng) và Nguyễn Du). Photo by Charles Cox

epHKOm1Saigon 1969 – đường Nguyễn Huệ. Photo by Wayne Trucke

0NvAX09Saigon 1968 – trên Đại lộ Cách Mạng 1-11. Photo by J. Patrick Phelan.
Đại Lộ Cách Mạng 1-11 (đoạn nối dài đường Công Lý) được đặt theo ngày đảo chánh Ngô Đình Diệm. Sau 1975 trở thành đường Nguyễn Văn Trỗi (Từ cầu Công Lý tới Hoàng Văn Thụ)

Ui9AXSu.jpg Duong Cong Ly.jpgSaigon 1965-66 – Đường Công Lý – Photo by Thomas W. Johnson

 

DzOfGPxBiểu ngữ trên đường Công Lý

drwJkQuSaigon 1969-70 – Đường Nguyễn Huệ cạnh góc Ngô Đức Kế – Photo by David Staszak

ny23vpL.jpg Ngo Duc Ke.jpgSaigon 1972 – Đường Ngô Đức Kế

M9GpDKLSaigon 1967-1968 – Đường Đinh Tiên Hoàng đoạn gần Cầu Bông

80G414DSaigon 1967-1968, Casino Dakao đoạn ngã 3 Đinh Tiên Hoàng – Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu)

Bw6R4Rh.jpg Duong Pham Ngu Lao.jpgSaigon 1969-70. Đường Phạm Ngũ Lão

IXr8bqhGa xe lửa Bến Thành – Saiogn năm 1964-1965, nay trở thành công viên 23-9. Góc hình được nhìn từ đường Lê Lai về phía Trần Hưng Đạo. Ở góc trên trái nhìn thấy một chút mặt đứng của tòa nhà Hỏa Xa Đông Dương phía sau các mái nhà tôn.

Ga xe lửa Sài Gòn xưa khá rộng, nằm giữa các trục đường Phạm Ngũ Lão, Võ Tánh (Nguyễn Trãi bây giờ), Lê Lai và công trường Quách Thị Trang (nơi hiện đang xây dựng nhà ga tàu điện metro) – tương ứng với toàn bộ Công viên 23-9 và bến xe buýt hiện nay.

H413FHKSaigon 1971 – Tượng đài Trần Nguyên Hãn nhìn từ trên cầu vượt dành cho khách bộ hành. Phía sau tượng đài nhìn thấy phần chân của cầu vượt bộ hành thứ hai từ bùng binh nối qua bến xe buýt. Nhà có mái ngói cao nhất trong hình là Nhà chú Hỏa, trên đường Phó Đức Chính.

RNqVUyY.jpg Cho Ben ThanhSaigon 1969-70 – Chợ Bến Thành – Photo by David Staszak

USTpeUJ.jpg cau bao hanhSaigon 1969, cầu bộ hành trước chợ Bến Thành

7Bb7fvDSaigon đầu năm 1968, trước ngày Tết Mậu Thân

o0M5UbWVòng xoay Công trường Mê Linh đầu đường Hai Bà Trưng – Photo by Thomas W. Johnson

c4uaKs7Đường Nguyễn Văn Thinh (nay là Mạc Thị Bưởi), ngã 3 với đường Phan Văn Đạt (đường ra công trường Mê Linh)

lejoEwmSaigon 1968, Photo by Darrel Lang. Đường Võ Di Nguy ở Phú Nhuận, nay là Nguyễn Kiệm.

NYkc5ti.jpg Dai chien Si tran vong.jpgĐường Tổng Đốc Phương (nay là Châu Văn Liêm) ở Chợ Lớn. Bùng binh là Tượng đài Chiến sĩ Vô danh giữa ngã tư Hồng Bàng – Tổng Đốc Phương

lh4p31rSaigon 1969 – đường Nguyễn Huệ. Photo by Wayne Trucke

WaPKXR0.jpgSaigon1964 – Đường Lê Lợi. Photo by Al Adcock

1nACrvZ.jpgSaigon 1968 – Đường Nguyễn Huệ. Photo by Sonnyb

SQtpedS.jpgSaigon 1969-70 – Đường Nguyễn Huệ. Photo by David Staszak
Ngã ba Nguyễn Huệ – Tôn Thất Thiệp. Bên trái là Tòa Hòa Giải

DqZJF4jSaigon 1968 – Đường Hai Bà Trưng. Photo by Sonnyb

nRXphkJ.jpgSaigon 1972. Đường Trần Hưng Đạo. Photo by Kemper14

zpluYY1.jpgSaigon 1968 – đường Lê Lợi. Photo by Larry Burrows

tfKZoFTĐại lộ Nguyễn Huệ sau cơn mưa

Pt7ApPT.jpgĐường Hồng Thâp Tự trước trường Lê Quý Đôn

h1vkoUy.jpgSaigon về đêm

muJInwK.jpg

f0TEt7d.jpg

qOZQ9Js.jpg

a6Mtty0.jpgMột số hình ảnh về Đại Lộ Thống Nhất (nay là đường Lê Duẩn) dẫn vào Dinh Độc Lập:

iP74U1R.jpg

57sgAl3.jpg

e2asawO

J8ee4Ed

NGÀY MẸ GIÀ ĐI. (Nguồn: Vô Thường)

Cùng Bạn Đọc,

     Nhận được câu chuyện nhỏ này của một Chị Bạn từ Mỹ email cho Dã-Thảo hôm qua. Vội copy để reblog chia xẻ cùng các Bạn, Dã-Thảo đưa video từ trên net xuống để Bạn theo dõi. Video karaoke của tác giả Đặng Thanh Huyền, ngắn thôi không mất thì giờ của Bạn nhiều. Cảm ơn Chị Bạn ở bên Mỹ đã gởi cho DT file này.

Thân mến,

DTQT. 06/09/2019.

Ngày mẹ già đi

megia

     – Bác sỹ có thể cho thuốc về nhà uống được không? Tôi không muốn nhập viện, nhà tôi đơn chiếc lắm!
     – Con bà đâu? Bà đi khám bệnh một mình à?
     – Tụi nó đi làm hết rồi.
     – Bận rộn đến nỗi để mẹ già 75 tuổi bệnh nặng đi khám bệnh một mình sao?
     Mình hỏi xong tự dưng thấy có lỗi với bà cụ, bởi câu hỏi đó chỉ làm bà tủi thân và xót xa. Người cần nghe thì không có mặt ở đây.
Bà cụ ngồi đối diện với mình dáng vẻ gầy guộc như cành khô, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể xuôi tay về đất. Đường huyết 480 mg%, Na+ 157, Creatinin 2,5mg%, ECG : rung nhĩ đáp ứng thất nhanh….
Vậy mà …
     Mình biết cho thuốc gì bây giờ? Insulin ư? Bà cụ có chích insulin được không? Nhìn đôi mắt ngân ngấn lệ mà se sắt trong lòng. Ngỡ như mình đang “kiệt” nước.
     – Bà ơi, bà nghe lời con nhập viện đi. Bệnh bà nặng lắm. Bà có thể vào hôn mê do tăng áp lực thẩm thấu máu.
     – Không được đâu. Bác sĩ cứ cho thuốc đi.
     – Bà đọc số điện thoại con bà đi, con gọi cho. Bệnh của bà phải nhập viện.
     Bà cụ nhìn mình một hồi rồi mới lập cập giở tờ giấy lận lưng có ghi số điện thoại con mình.
     – Alo, phải chị là con bà Nguyễn Thị A không?
     – Đúng rồi.
     – Mẹ chị bệnh nặng lắm, phải nhập viện.
     – Cho thuốc về được không? Bả còn phải coi nhà và hai đứa nhỏ nữa. Vợ chồng tui chiều nay có cuộc họp quan trọng.
     – Chị nói đùa hay sao vậy? Tôi là bác sĩ đang khám cho bà đây.
Mình gần như quát lên trong điện thoại.
     – Vậy thôi, nhập thì nhập. Mà ở bệnh viện đó có dịch vụ thuê người nuôi bệnh không?
     Bây giờ mình mới hiểu được tại sao bà cụ không muốn nhập viện. Ôi … giá như mình đừng hiểu, đừng cố nhìn thật sâu vào lòng người ….
     Nhiều khi chúng ta mê mải với cuộc mưu sinh, mà quên còn mẹ ở bên, bạn nhỉ? Hay do tình yêu và sự hy sinh của mẹ quá thầm lặng, đến nỗi chúng ta không cảm nhận được!
     Mỗi đêm chúng ta đi làm về, vội lao vào chiếc tivi xem trận đá bóng ngoại hạng, xem cô ca sỹ hở hang bốc lửa hát… mà quên hỏi mẹ hôm nay có khỏe không, ăn có ngon miệng không, mùa mưa về khớp xương có nhức mỏi hơn không?
     Có bao giờ chúng ta mua tặng mẹ một chiếc áo, một nhành hoa? Có bao giờ chúng ta chở mẹ lang thang phố, hay ghé vào một quán nào đó, ngồi lặng im bên mẹ và nhìn mẹ ăn?
     Rồi một ngày không xa, chúng ta vội vàng đưa mẹ đến phòng cấp cứu trong cơn nguy kịch. Rồi một ngày bác sĩ nhìn chúng ta lắc đầu hỏi: Sao anh chị không đưa bà đến đây sớm hơn?
     Rồi chúng ta ngỡ ngàng hối tiếc … Mẹ đã ra đi. Bây giờ bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu tiền của cũng không thể nhìn thấy thêm một lần nữa nụ cười hiền từ bao dung của mẹ.

Trở về sau cuộc cờ tàn.
Bàn chân con bước bao lần chông chênh.
Bao lần khó ngủ trong đêm.
Lời ru của mẹ biết tìm nơi đâu

     P/S : Cảm ơn bạn đã đọc bài, nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia xẻ cho mọi người cùng đọc và chia xẻ để nhận chia xẻ nhiều hơn bạn nhé…

Sưu tầm .
Nguồn: Vô Thường

     Posted by: Tuyet Kieu <tukieu01@gmail.com>

CHUYỆN ĐỜI TÔI (Tiếp Theo 16)

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo thành thật xin lỗi đã khiến Bạn chờ lâu để đọc “Chuyện Đời Tôi” 16. Do Thảo không rành về computer vì chỉ học mò thôi nên gặp vấn đề là khựng lại. Đến hôm nay mới post lên vì bài viết xong bị PC xóa đi do điều khiển dở, bấm lộn chỗ không biết chỉnh lại. Bây giờ Thảo phải  ráng giữ cẩn thận không thôi bị mất nữa. 

Thân mến,

DTQT. 31/08/2019

    Tôi từ giã ông mà lòng thấy vui, vừa lái xe vừa suy nghĩ, đến Úc mới hai mươi tuổi, một thân một mình làm nên sự nghiệp, không hút thuốc, không cờ bạc, không lui tới trà đình tửu quán. Tôi thật sự có cảm tình với ông rất nhiều. Về sau này khi biết ông mất cha lúc mới mười ba tuổi, gia đình không tìm được thân xác của cha ông vì lúc đó chiến tranh quá hỗn loạn. Tôi thấy thương tâm vô cùng và, khi ông nhắc đến cha mình tôi thấy ông xúc động muốn khóc, tôi càng thương ông hơn, nhiều hơn…

   Tôi lái xe về đến nhà thì đã sáu giờ chiều rồi vì thế cho nên bữa ăn tối tôi đành để lại đến khuya, chỉ cần một ly sữa để khi đi ngủ khỏi cảm thấy đói bụng là được rồi.

   Chúng tôi thường điện thoại thăm nhau mỗi ngày, và tôi vẫn thỉnh thoảng ghé thăm ông, uống trà với nhau cho vui kẻo ở nhà buồn rồi nghĩ vẫn nghĩ vơ.

uổng trà

     Mỗi tuần tôi mời ông đến nhà dùng cơm vào tối thứ năm với gia đình chúng tôi vào lúc năm giờ chiều. Tôi nói với ông là tôi không thể ăn tối quá sớm, vì nếu ăn quá sớm tôi sẽ cảm thấy đói bụng lúc nửa khuya và không thể ngủ lại được. Tôi vừa nói vừa cười và ông cũng cười bằng lòng, không cằn nhằn sớm trễ. Có một điều phải nói là ông rất đúng giờ, năm giờ là năm giờ không trễ một phút, không sớm một phút, do đó chiều thứ năm tôi cũng cẩn trọng không để trễ giờ. Có một lần ông đến trễ hơn mười phút, tôi lo lắng đi ra đi vào, không biết có chuyện gì xảy ra cho ông?

   Nghị cũng lo và nói: – “Lạ quá mẹ hỉ? Có bao giờ Wally đến trễ đâu, hơn mười phút rồi đó! Tôi đi qua đi lại gần sắp khóc, bỗng Nghị nhìn ra ngoài đường rồi reo lên:

   -“Wally đến rồi kìa, mẹ đừng lo nữa”.

     Khi ông bước vào nhà tôi hỏi ngay:

   – “Sao “You” đến trễ quá vậy?”

     Ông ngồi xuống ghế trả lời là khi ông đang lái xe ngoài đường lớn, gần sắp đến đường quẹo vào con đường gần nhà tôi thì có tai nạn hai xe đụng nhau nên bị kẹt, một hàng dài luôn. Cho đến lúc cảnh sát giải quyết xong và xe hư được kéo đi ông mới quẹo vào và đến nhà được. Có lẽ tai nạn xảy ra trước khi xe ông đến đó chứ nếu không thì còn bị kẹt lâu nữa. Ông biết tôi lo, nhưng ông không có điện thoại di động nên không gọi được. Ông không bao giờ dùng điện thoại di động vì không biết dùng. Ông thuộc loại người của thế kỷ trước, không điện thoại di động, không “computer”, nói đến computer là ông lắc đầu lia lịa. Tôi thường nói đùa chắc cầm con chuột (Mouse) sợ nó cắn nên ông không dùng chứ gì? Ông lắc đầu và nói là tôi nói xấu ông…

     Xưởng lúc bấy giờ không còn công nhân làm việc vì ông bịnh và đang chờ mổ, ông chỉ giữ lại một người để lo những công việc nhẹ và làm vệ sinh phòng cho ông thôi. Ông bị đau khớp hông đùi nên cử động khó khăn không còn được khỏe mạnh nữa, ông chỉ nhận ít hàng để làm, nên không cần nhiều công nhân như trước, một mình ông cũng có thể điều khiển các máy rồi, theo như lời ông nói, vả lại không lo về việc lương bổng cho thợ ông cũng thấy nhẹ đi nhiều. Đau vậy đó mà vẫn cũng rủ tôi đi đây đi đó, mới mua xe mà!

Đi chơi

     Năm 1995 ông mua một chiếc xe mới, Holden Calais, giá năm mươi ngàn đô la Úc, vì ông cũng muốn đổi một chiếc xe đầy đủ tiện nghi. Nhân viên lo việc hỏi ông trả tiền như thế nào? Ông trả lời: – “Tôi trả tiền mặt”, nhân viên ngạc nhiên vì ông không có vẻ gì là một người có thể trả tiền mặt cho một chiếc xe mới năm mươi ngàn đô la. Có lẽ vì khi đi với tôi đến chỗ bán xe ông mặc áo quần rất giản dị bình thường. Ông nói ông sẽ đến ngân hàng mua “cheque” tiền mặt trả cho họ. Nghe ông nói trả bằng “cheque” của ngân hàng họ vui lòng bớt cho ông hai ngàn. Vậy là ông chỉ trả bốn mươi tám ngàn thôi! Ông chụp hình chiếc xe cổ lỗ sĩ đăng báo bán xe, vậy là có người điện thoại lại mua ngay, chắc lại cũng một ông chuộng đồ cổ nữa rồi! Sắp sửa đi mổ rồi, ông nói mua xe mới để đưa tôi đi du ngoạn.

Xe cổ lổ sĩĐây là chiếc xe cổ lổ sĩ Chevrolet 62 Impala

     Khi tôi xin thôi việc ở công ty bảo hiểm AMP, ông nói để ông chu cấp tài chánh cho tôi nhưng tôi từ chối vì tôi có thể nhận được trợ cấp thất nghiệp từ chính phủ. Tuy thất nghiệp nhưng tôi phải đi học một khóa học ba tháng để ra kiếm việc làm về văn phòng. Sau ba tháng, tôi vào làm cho một tổ chức của hội Phụ Nữ Việt Nam do chính phủ tài trợ.

   Luật thất nghiệp ở Úc lúc bấy giờ phải đi làm cho chính phủ, mới được hưởng trợ cấp thất nghiệp. Tôi vừa làm vừa đi học thêm về viết văn bằng tiếng Anh, vì làm việc về văn phòng thì cũng không đến nỗi vất vả và bận rộn lắm. Để có đủ tiền chi tiêu tôi làm thêm về buôn bán sản phẩm săn sóc da. Tôi đã là “Beauty consultant” cho công ty mỹ phẩm MK khi tôi còn làm cho công ty bảo hiểm, nhưng làm cho vui và để biết tự mình săn sóc da mặt. Nhưng bây giờ tôi “chạy” theo bà Director của tôi muốn hụt hơi luôn, thấy tôi hăng hái chịu học hỏi nên bà khuyến khích tôi, hướng dẫn tôi huấn luyện thêm thân chủ để họ trở thành consultant. Tôi điều khiển một “Unit” hai mươi bốn consultants, nên không còn thất nghiệp nữa. Bây giờ tôi vô cùng bận rộn, gần như cả ngày, đôi khi chiều tối nữa vì điện thoại reo hoài, đôi khi khiến tôi giật mình vì đã gần chín giờ tối rồi.

   Còn chuyện xe của tôi chắc nói dài lắm, cái xe đầu tiên Nghị bị tai nạn, bảo hiểm bồi thường, tôi mua xe khác. Nghị lái xe đi chơi về khuya để xe ở ngoài đường bị mất trộm, cảnh sát tìm được cho hay là xe đã bị đốt cháy rồi. Tôi cùng Nghị đi xem thấy xe bị đốt sạch chỉ còn lại cái sườn, giấy tờ chứng chỉ học của tôi cùng báo chí tôi để giữ lại trong xe cũng bị thiêu hủy luôn. Tôi buồn vì mất giấy tờ, Nghị mua xe khác để hai mẹ con có phương tiện đi làm. Nghị lái xe đến thăm một người bạn ở gần “city”, để xe ngoài đường bị mất xe, Nghị báo ngay cho cảnh sát rồi bắt “taxi” về nhà. Thấy Nghị về nhà bằng “taxi” tôi hỏi:

     – “Xe đâu con?”

Nghị trả lời:

– “Xe bị ăn cắp nữa rồi Mẹ”, giọng buồn hiu.

   – “Con báo cảnh sát chưa?”

   – “Dạ rồi, họ nói tìm được họ sẽ gọi con ngay”

– “Thôi con đi ngủ đi mai sẽ hay”.

     Khi cảnh sát báo tin tìm được xe thì chuyện thật là lôi thôi. Bọn ăn cắp lái xe đi ăn cướp một xe chở tiền (Armaguard), ở một vùng cách xa nơi chúng tôi ở khoảng 200 km, Bathurst. Cảnh sát bắt được kéo xe về ty cảnh sát Bathurst. Ông Bạn tôi cùng với Nghị đi đến đó bằng xe lửa. Họ bắt Nghị phải lăn tay lấy dấu ngón tay để phân biệt với những dấu tay của bọn ăn cướp rồi mới được nhận xe. Có lẽ Nghị không bình tỉnh, lại lạ đường nên ông lái xe đưa Nghị về nhà. Tôi thật vô cùng mừng vì có ông nâng đỡ tinh thần cho con tôi trong lúc như thế. Tôi thường dùng xe của Nghị để chạy đi làm. Có lần dùng xe Nghị tôi thấy xe bị nóng máy nên tôi đã lấy hẹn để sửa. Nghị nói xe Nghị bình thường không cần đem đi sửa cứ xách xe chạy, lúc về lại đến nhà xe bị hỏng vì cháy máy không chạy được nữa bỏ nằm trong sân vườn luôn cả năm. Tôi phải nhờ ông Bạn chở đi đến các lớp săn sóc da và trang điểm do tôi điều khiển.

   Năm 1996 ông vào bệnh viện tư ở Strasfield để mổ khớp hông đùi bên trái vì khớp xương quá mòn làm ông đau nhiều, ngày mổ lại gặp ngày sinh nhật 24/02/1996 của ông. Tôi đi theo chiếc giường chuyển người đưa ông đến phòng mổ, đến cửa thôi vì thân nhân không được theo vào, tôi hẹn sẽ gặp lại ông sau khi mổ. Tôi lo lắng lắm nên ngồi chờ ở ngoài cho đến khi Bác Sĩ mổ xong. Lúc thấy ông được đẩy qua phòng hồi sức tôi mới lái xe ra về. Khi thấy tôi trở về một mình Pluto cứ ngóng ra cửa đợi ông hoài thấy thương quá. Pluto bị bịnh cả mấy hôm rồi, không có ông nó cứ quấn quýt lấy tôi, nó không ăn chỉ uống nước thôi nên tôi không biết làm sao và lo sợ cho nó lắm vì ông sẽ phải nằm bệnh viện khá lâu ngày. Tôi biết vì nhớ chủ nên nó càng yếu hơn. Tôi trở lại thăm ông ngày hôm sau thấy ông đã được đưa ra phòng ngoài. Trông ông có vẻ khỏe nên tôi vui lắm.

Đến bệnh viện

    Ông hỏi tôi về Pluto, tôi dấu không nói với ông về tình trạng sức khỏe của Pluto. Tôi nói có tôi săn sóc cho nó rồi ông đừng lo. Thật sự tôi sợ Pluto không chịu nổi sự vắng mặt quá lâu của ông. Một tối nọ, khi tôi ở bệnh viện về thấy thức ăn cho nó vẫn còn nguyên tôi thấy xốn xang trong lòng làm sao! Ngồi với nó một lúc, sau đó tôi lên phòng, Pluto đứng dậy muốn đi theo lên nhưng leo tầng cấp không được nên nó nằm lại dưới chân thang lầu nhìn theo. Sáng hôm sau thức dậy, xuống văn phòng tôi cảm nhận có một mùi thơm xông lên và Pluto đã chết, nằm bên cạnh chiếc ghế của tôi thường ngồi, tôi la lên và khóc nức nở ôm lấy Pluto. Khóc một lúc tôi đi lấy ba cây nhang đốt lên cầu siêu vảng sanh cho Pluto, là Phật tử thuần thành tôi thật sự cầu nguyện cho Pluto tái sinh thành người ở kiếp sau.

   Nhớ lời dặn của Wally: -“Nếu Pluto có gì thì điện thoại cho Alex”. Tôi vừa khóc vừa điện thoại cho Alex, bạn thân của Wally, cũng có một cái xưởng cách đó không xa. Alex đi cùng với một công nhân đến giúp chôn Pluto dưới gốc “gum-tree” trước sân xưởng làm của Wally.

Đến Bệnh vịên 1

     Tôi đến thăm ông, gặp lúc ông đang tập đi trong phòng bằng cách vịn vào một cái khung, đẩy bịch thuốc chuyền vào mạch máu theo, mới đi được. Nhìn thấy ông như vậy tôi bật khóc.

     Ông nói: – “Có gì đâu mà khóc, tuần sau về được rồi”.

     Ông nằm bệnh viện mười hôm, Bác Sĩ thấy ông khỏe và dùng nạng đi được nên cho ông xuất viện.

     Về đến nhà ông đứng trước mộ Pluto, ứa nước mắt, một lúc rồi mới vào nhà. Ông đi tầng cấp thang để lên phòng với cái nạng dưới nách thấy mà thương, ông tự đi một mình tôi thật sự vui mừng vô cùng. Hai tuần sau ông đi lại không dùng nạng và bắt đầu đi hồ tắm công cộng để bơi lội tập cho khớp xương nhân tạo làm việc bình thường.

     Không lâu sau đó tôi ngủ nằm mơ thấy một người đàn ông trẻ từ trong phòng chạy xuống thang lầu, tôi chạy theo rối rít gọi:

     – “Pluto, Pluto!”. Người đàn ông trẻ quay lại nhìn tôi mỉm cười rồi chạy luôn không dừng lại. Tôi giật mình thức giấc, tôi giữ trong tâm giấc mơ đó và thấy vui trong lòng, bây giờ viết về Pluto tôi mới kể ra. Tôi muốn kể cho các Bạn nghe rằng những giấc mơ của tôi thường hay thành sự thật nên tôi tin tưởng vô cùng và rất mừng cho Pluto. “A Di Đà Phật! Con cảm ơn Đức Phật”.      

     Năm tháng sau ông trở lại bệnh viện để mổ khớp hông đùi bên phải. Lại thêm một lần lo lắng nữa vì tôi rất sợ khi ông phải bị đánh thuốc mê suốt mấy tiếng đồng hồ, tôi đi qua lại đứng ngồi không yên. Nhưng rồi chuyện gì cũng qua, kết quả khả quan không kém gì lần mổ trước. Và lần này hai chân đều hết đau nên trông ông tươi hẳn ra, ăn uống được, vui nhiều nên ông lên cân thấy rõ.

   Vì nhớ Pluto nên ông đến trung tâm nuôi dưỡng súc vật bị bỏ rơi mua một “cô” German Shepherd, mới mười tháng tuổi, đem về nuôi, ông đặt tên nó là Tina. Tôi cũng thích lắm vì tôi thương súc vật, đặc biệt là giống chó thường rất trung thành với chủ. Tôi mừng thấy ông trở lại bình thường, đi chơi gần, ông thường chở Tina theo. Sau khi mổ lần thứ hai, ông không còn bị đau ở vùng xương đùi nữa. Ông và tôi đến những vùng ngoại ô gần biển có hồ bơi xây ngay ở bãi biển. Tôi không biết bơi nên cứ đứng ở chỗ cạn không dám theo ông ra xa. Ông đề nghị tôi tập bơi, tôi đồng ý. Ở tuổi năm mươi hai, tôi mới bắt đầu tập bơi và ông thầy dạy bơi cho tôi, sáu mươi bốn tuổi, có hai khớp xương đùi nhân tạo đang trong thời gian dưỡng cho hai cái hông khỏe trở lại, nghe có lạ không? Vậy mà tôi học được và bơi được.

   Lúc đầu nghe ông nói:

   – “Không biết bơi thì học, dễ lắm”.

   – “I” sợ bị chìm”, tôi trả lời.

   – “You” biết nín thở không? Nín thở sẽ không bị chìm.

   – “Nín thở làm sao bơi?”

     Ông tập cho tôi nín thở dưới nước để được nổi lên, bằng cách duỗi thẳng hai tay ra trước cùng lần duỗi thẳng hai chân ra sau, nín thở, úp mặt xuống nước là nổi ngay. Tôi làm đi làm lại nhiều lần thấy có kết quả, nhưng tôi chỉ ở yên một chỗ thôi, ông bảo muốn di chuyển phải hướng thẳng về phía trước quạt hai cánh tay ra hai bên, thân hình sẽ tiến về phía trước. Tập từ từ đứng xa bờ dần dần rồi cứ thế bơi vào bờ. Tôi cố gắng vì thấy vui và lạ, từ nhỏ cho đến lớn ai cũng cấm tôi không được xuống sông vì sợ tôi bị chết đuối, vậy mà đến tuổi này mới có người chở đi hồ tắm tập bơi! Cái hồ tắm giản dị với bốn ngăn xây ngay trên bãi biển, nước lớn tràn vào đầy ắp tha hồ bơi không sợ nước cuốn trôi, tập chừng một tiếng đồng hồ là biết bơi rồi.

Còn tiếp

DTQT. 31/08/2019  

Đến bệnh viện 2

Đến bệnh viện 3                                             Tôi ngồi nơi góc hồ bơi đó Bạn  

LIFE IS A ROLLER COASTER (Ronan Keating)

Cùng Bạn Đọc,

     Thân gởi đến các Bạn trong và ngoài nước bài hát rất hay, Dã-Thảo thành thật chúc các Bạn vui nhiều. Bạn kéo xuống cuối sẽ có thêm một video nữa. Video được đưa xuống từ trên Net.

Thân mến,

DTQT. 26/08/2019.

Lyrics
Na, na, na, na, na
Na, na, na, na, na
Na, na, na, na, na
Na, na, na, na, na(Hey, baby)
You’ve really got my tail in a spin
(Hey, baby)
I don’t even know where to begin
But, baby, I got
One thing I want you to know
Wherever you go tell me ’cause I’m gonna goWe found love, oh
So don’t fight it
Life is a rollercoaster
Just gotta ride it
I need you, ooh
We found love, oh
So don’t fight it
Life is a rollercoaster
Just gotta ride it
I need you, ooh
So stop hiding
Our love is a mystery
Girl, let’s get inside it

(Hey, baby)
You’ve really got me flying tonight (flying tonight)
(Hey, sugar, ooh, ooh)
You almost got us punched in a fight
(That’s all right)
But, baby you know
The one thing I gotta know (know, know)

Wherever you go tell me ’cause I’m gonna show

We found love
So don’t fight it
Life is a rollercoaster
Just gotta ride it
I need you, ooh
So stop hiding
Our love is a mystery
Girl, let’s get inside it

Listen
Can’t you feel my heart (feel my heart)
Can’t you feel my heart (feel my heart)

Can’t you take my heart

We found love
So don’t fight it
Life is a rollercoaster
Just gotta ride it
I need you, ooh
So stop hiding
Our love is a mystery
Girl, let’s get inside it

Don’t fight it, fight it, fight it
(Na, na, na, na, na)
Don’t fight it, fight it, fight it
(Na, na, na, na, na)
Don’t fight it, fight it, fight it
(Na, na, na, na, na)
Don’t fight it, fight it, fight it

(Na, na, na, na, na)
Don’t fight it, fight it, fight it
(Na, na, na, na, na)
(Na, na, na, na, na)Love is a mystery girl
Let’s get inside it

Songwriters: Gregg Alexander, Richard Nowels
© Sony/ATV Music Publishing LLC, Spirit Music Group

EACH HEARTBEAT, WRITE! (C.E. Pereira & Dã-Thảo)

Cùng Bạn Đọc,

Dear Friend,

     Dã-Thảo có một người Bạn quen qua website, Bà làm thơ Dã-Thảo họa lại nên muốn đem hai bài thơ post lên trang nhà mời Bạn đọc cho vui. Thân mến tặng những người Bạn đã thân lâu ngày và những người Bạn mới quen ở những phương trời xa thật xa.

     I have a friend through the website, she made a poem, I made a comment in a way like a poem for her for fun. And now I post two, her and my, on my page to give to my long-term friends on the net and the new friends living in far, far away in the world as a gift to you all, dear friends.

Lots of love from DTQT. 21/08/2019.

A blank page waiting.
For me to ink the words.
Yet, nothing happens.
No words pour out.

When writing fails,
I read my poems.
And I fuss over them.
And wonder their purpose.

Will it touch another’s heart?
To lift a weary soul.
Will it bring on a sigh?
To hold, to inspire.

Your opinion I used to seek.
Every now and then.
Waiting for your praise.
I had to ask, always.

I wait for your comment.
But, I’ve stopped asking you.
An emptiness for this poem.
For you may not read it.

Your silence, a sharp blow.
Failure leaping off the page.
As I write my heart on paper.
This rush of feeling less.

Each heartbeat, write!
So there are no regrets.
For when I am gone,
I’ll not leave a blank page.

By C.E. Pereira
(23-7-2019)

Dear C.E. Pereira,

I read your poem,
I could hear your heartbeat
Eighty per minute,
In a healthy soul,
In a body fit,
For a feeling well,
Write them down your thoughts,
To the paper now,
Do not let them go,
And you can not reach.

I come back today to read again,

Do you know my thoughts, my friend
Can I reblog two of our poems,
To my own flowers garden,

It must be really beautiful,
Because of you and I,
Living far away,
Never had a day off.

To get together, ever
And just thought ever,
Two poems just like two pretty women,
Sitting in the garden with beautiful flowers.

Dã-Thảo Que Tran30-8-2011 QUẾ IN THE GARDEN 019

30-8-2011 QUẾ IN THE GARDEN 014This is my garden

LÊ QUANG VINH (Ba Cụt, Phật Giáo Hòa Hảo)

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo mời Bạn xem video dưới đây về cuộc đời của Ông Lê Quang Vinh (tức Ba Cụt), qua lời kể của Bà Trần Thị Hoa, vợ Ông, rất hay, rất thực và cảm động. Một người đàn ông có tài và bị sụp bẩy bởi lời mời thương thuyết của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, qui hàng về phục vụ với chính phủ, nhưng cuối cùng Ông Bị Bắt và bị cho là một tướng cướp giết người v…v…và bị lên án tử hình. Dã-Thảo kể không bằng các Bạn xem, nghe, Bạn muốn biết thêm về Lê Quang Vinh bạn lên net type Phật Giáo Hòa Hảo Le Quang Vinh sẽ có, nhưng nhớ đừng đọc hay nghe tài liệu của cộng sản Bạn sẽ đọc toàn những lời dối trá không thể tin được vì Ông là một người chống cộng vô cùng mãnh liệt.

Thân mến,

DTQT. 20/08/2019.

hoa lan 20

TRUMP VÀ ĐỨC TIN- (nguoiviettudo)

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo đọc file này một mạch từ đầu đến cuối không ngừng nghĩ và rất thú vị, mặc dầu DT sống ở Úc nhưng có rất nhiều Bạn và người thân trong gia đình ở Mỹ vì thế cho nên DT cũng vận động các Bạn và thân nhân bỏ phiếu cho TT Trump. Những điều nhận xét về TT Trump của tác giả cũng giống sự suy nghĩ của Dã-Thảo bấy lâu nay. Vì sự giống nhau đó nên khi đọc câu cuối của blog NPN Dã-Thảo muốn xin phép tác giả và NPN reblog file này để đăng lên trang nhà, chia xẻ cùng Bạn Đọc của DT thưởng thức bài viết rất đúng, rất đáng lưu tâm. Chúng ta cùng cầu nguyện cho Tổng Thống Trump và gia đình Ông mọi sự an lành. Thành thật cảm ơn blog NPN và Tác Giả nguoiviettudo. 

Thân mến,

DTQT 14/08/2019.

Trump's family.

Tuesday, August 13, 2019

Trump Và Đức Tin – nguoiviettudo

     Trước thời gian bầu cử TT năm 2016, TTTT cố gắng bôi xấu hình ảnh của UCV Cộng Hoà Trump bằng cách thổi phồng những chuyện riêng tư về đàn bà của ông. Chẳng hạn như chuyện ông khoe đã b…l… phụ nữ (grab them by pussies – xin lỗi quý bà )- với bạn bè trên chuyến xe bus mà không ngờ bị ghi âm lại. Chuyện bù khú của mấy thằng đàn ông riêng tư với nhau trong phòng kín (đa số toàn là chuyện nổ cho ra vẻ mình dân chơi thứ thiệt là chuyện rất thuờng tình của mấy cha) trở thành thời sự quốc tế cho đám phá hoại bàn ra tán vào đến bây giờ.

     To tiếng nhất phải kể đến bà vợ của Obama khi đăng đàn diễn thuyết khiến không ít phái nữ từ sáu tới sáu mươi sáu tuổi vội vã chạy về phía Hillary, tránh càng xa Trump càng tốt vì … sợ bị bốc hốt!!!

     Cuối cùng những chuyện bêu riếu ông TT Mỹ ngày càng rõ ra là chuyện tào lao . Nhiều người trước đây cứ mong cho Hillary làm chủ WH bây giờ thì  tỉnh mộng và hú vía, mừng ông Trump đắc cử chứ không phải bà vợ ông Bill.

     (Nhiều người cũng hy vọng những xấu xa tội lỗi giới chóp bu thời Obama sớm được điều tra, lôi ra ánh sáng để tống cả bọn vào nhà kho cho xứng tội từ sau vụ benghazi tới  cái chết của Epstein và trước đó là cuộc tự tử của Bourdain)

*********************************************

     Vừa đặt đít xuống ghế ông Trump đã cố gắng thực thi cho bằng được những lời hứa hẹn đối với cử tri. Thành tích của ông bây giờ không cần đăng báo nữa mà nó lan truyền nhanh chóng trên từng cửa miệng người Mỹ và cả thế giới. Mối lo lắng sợ hãi ông sẽ phóng hỏa tiễn nguyên tử gây ra chiến tranh thế giới lần thứ ba vì nổi nóng, vấn đề kinh tế sụp đổ v..v.. nay thành tào lao thiên đế. Nếu không bị cái đám phá hoại cản trở để ông Trump rảnh tay hành động và hoàn tất thì nước Mỹ bây giờ trở thành thiên đàng trên mặt đất!!!

     Chuyện kế tiếp khiến dân Mỹ (bất kể da màu gì – trắng đen vàng đỏ nâu – miễn là real American)  không hài lòng là chuyện phải đứng thứ hai sau bất cứ quốc gia nào khác đặc biệt  Tàu. Bây giờ người Mỹ nhận ra rằng duy chỉ có ông Trump là TT duy nhất “bóp cổ” Tàu phải xấc bấc xang bang chấp nhận lép vế. Những thằng con nít láu cá nịnh bợ ton hót như CHXHCNVN cũng bị ông điểm mặt chỉ tên, không biết sẽ chịu trừng phạt lúc nào.

     Điều này có hai cái lợi: thứ nhất Tàu bắt buộc phải gánh những áp lực của Mỹ để tham gia công bằng hơn các luật lệ về thương mại, kinh tế, tài chánh mà mỗi quốc gia trên thế giới đều đang hành xử. Thứ hai: bởi sự giám sát của Hoa Kỳ, Tàu sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội vươn lên cầm đầu thế giới bằng vũ lực. Ai cũng biết nếu Tàu chiếm được vị trí nầy thay thế Mỹ mọi người sẽ phải chịu đau khổ gấp mấy lần hơn chế độ Hitler. Hãy cứ hỏi dân Duy Ngô Nhĩ hay Tây Tạng họ sẽ nói cho biết tường tận.

     Không chỉ China, quốc tế nay cũng vào khuôn phép, làm ăn với Mỹ theo kiểu “tương giao tương kính“ chứ không dám lợi dụng Mỹ như các đời TT trước. (Tôi là người VN nhưng rất “nực” chuyện của anh Tây De Gaule bài Mỹ sau WW2 bất kể bao nhiêu máu của thanh niên Mỹ đổ ra để GIẢI PHÓNG Pháp khỏi Phát Xít )

**********************************************

     Nhiều cử tri – DC hoặc lừng khừng – đã từng nghi ngờ khả năng làm việc, khả năng chính trị của ông Trump nay nhìn thấy kết quả hiện hữu về kinh tế tài chánh chính trị cùng lúc với sự tha hóa thù vặt chỉ biết quyền lợi đảng, cá nhân của các UCV DC sẽ dồn phiếu để ông Trump chắn chắn thắng cử với tỷ lệ cao vào năm 2020. Mới giữa nhiệm kỳ một ông Trump đã nhận hổ trợ từ nhiều cựu cử tri Dân Chủ thoái đảng. Chẳng hạn như thủ lãnh phong trào # WalkAway Brandon Straka, chẳng hạn như các đảng viên Dân Chủ trước vẫn còn sợ hãi, lo lắng về tính cách ăn nói văng mạng của ông Trump nay nhận ra đằng sau các tuyên bố – xem ra chẳng theo một nguyên tắc thể thức gì hết – là cả một chiến thuật, chiến lược khôn ngoan. (So sánh với anh tỷ phú Tom Stayer vừa ngu vừa khùng, khùng vì cứ kêu gọi impeach Trump mà không đưa ra lý do, ngu vì ra tranh cử TT mà mở miệng xin mỗi người một đồng vào quỷ tranh cử. CÒN TIỀN TỶ CỦA CHA NỘI ĐÂU KHÔNG LÂY RA XÀI? Đảng viên DC cỡ tay này mà cũng ra tranh cử chức TT thì thật là hết nước nói).

**********************************************

     Do sự dạy dỗ từ gia đình gốc người Đức chuyện ông Trump mộ đạo không có gì ngạc nhiên. Ông thường dẫn đầu những cuộc cầu nguyện ở WH, khôi phục lại lời chào Merry Christmas ngày lễ Giáng Sinh (biến mất trong 8 năm thời Obama),  công khai cảm ơn Thiên Chúa về những ơn lành mà nước Mỹ và người Mỹ nhận được làm cho đám thiên tả (bọn phá hoại) rất khó chịu và xốn con mắt. Tuy nhiên với đại đa số người Mỹ ông là vị TT đầu tiên bày tỏ sự thần phục Thiên Chúa trong việc điều hành guồng máy quốc gia nhiều hơn hẳn các đời TT trước. Đa số dân Mỹ vốn hữu thần rất xem trọng điều này .

     Tôi tin rằng không phải bỗng dưng ông Trump trở nên một TT nhiều đức tin như thế. Bản chất và con người của ông vốn luôn luôn chiến đấu và chiến thắng tạo thành một cơ ngơi như ngày nay bởi không đặt mình, hoặc chịu thua hoặc nghe lời khuyên bảo tào lao của người khác. Hãy nhớ lời bà Melania cảnh giác “Ông ấy sẽ trả đũa gấp mười lần những ai gieo oán thù với ông ấy”. Duy ông chỉ chịu thua một người: đó là vị Đệ Nhất Phu Nhân của Hoa Kỳ, vợ ông!!

     Tôi không biết tôn giáo vợ chồng ông nhưng đoán rằng bà là người Công Giáo dựa vào quốc gia sinh ra bà và dựa vào cách tiếp đón rất trân trọng của bà với Giáo Hoàng Francis. Ông Trump mà ngợi khen, thần phục công khai Thiên Chúa trước mặt mọi người mọi nước phần lớn chính là nhờ vào bà vợ. Mặc dù bà Melania rất ít ồn ào thậm chí hầu như ở ẩn đằng sau cánh rèm tòa WH, nhưng ảnh hưởng của bà trên chồng là điều không thể chối cãi. Mới đây nhất bà xuất hiện trên truyền hình trước cuộc nói chuyện của chồng và bà đã hướng dẫn mọi người tham gia cuộc đọc kinh Lạy Cha trước khi giới thiệu chồng mình.

     Theo tôi vợ là túi khôn, là may mắn của chồng. Có nhiều bà chẳng cần phải lộ diện nhưng rõ ràng hành động cử chỉ từ chồng đều mang hơi hướng ảnh hưởng bởi vợ. Chẳng hạn như phu nhân của TT Thiệu, chẳng hạn như phu nhân của TT Trump. Riêng bà Michelle Obama thì tôi không có ý kiến vì bà ấy xuất hiện ồn ào và phát biểu nhiều câu kỳ quá!! (như bà tuyên bố hãnh diện là một người Mỹ chỉ sau khi chồng đắc cử TT. Vậy, trước và sau khi chồng về hưu Mrs. M. Obama rất mắc cỡ nếu bị người khác coi mình là người Mỹ ?)

     Bà vợ ông Trump gây cảm hứng cho nhiều người. Bà công khai tuyên xưng đức tin trước mặt thiên hạ dù biết rằng đó sẽ là đầu đề cho bọn cánh tả (phá hoại) châm biếm.

     Chồng bà cũng nhận ra sự mạnh mẽ về đức tin của vợ, khâm phục và theo gót bà bất kể chuyện đám TTTT sẽ dè bĩu ra sao.

******************************************************

     Trump khác người ở chỗ ông từng nuôi dạy con cái nên tránh xa những chuyện rượu chè trai gái hút xách bài bạc và … thành công !!!. Ông nêu tấm gương của bản thân, gia đình tới những thanh thiếu niên Mỹ giàu có trong một xã hội đầy dẫy tệ đoan. Ông chắc cũng là vị TT duy nhất trên thế giới không hút thuốc uống rượu.

     Mặc dù rất chủ quan tin tưởng ông Trump sẽ thắng cử năm 2020 nhưng tôi xin mọi người hãy cố gắng cầu nguyện cho ông và gia đình theo tín ngưỡng của mình. Riêng đối với giáo dân Công Giáo xin hãy nài van cùng Thiên Chúa và Mẹ Thiên Chúa chở che và ban phước lành cho gia đình ông. Lý do là bọn phá hoại sẽ xử dụng tất cả mọi trò bẩn thỉu nhất để destroy ông và các thành viên trong gia đình. (giả thuyết: Tập Cận Bình hay George Soros có thể đứng đằng sau đạo diễn mọi chuyện).

     Tôi chưa bao giờ coi ông Trump là Tướng Nhà Trời được sai xuống để điều hành nước Mỹ, nhưng TT như ông Trump không phải cứ bốn hay tám năm đều xuất hiện. Cả lịch sử nước Mỹ chỉ có vài người như George Washington hay Abraham Lincoln.

     Nguyện xin Chúa Mẹ ban ơn và bảo vệ ông và gia đình cũng như bảo vệ nước Mỹ trước sự tấn công của thù địch.

nguoiviettudo

*Bài do tác giả gởi cho Blog NPN. Quý vị nào có hứng thú đăng lại xin vui lòng ghi nguồn. Cám ơn. (Dòng này do Blog NPN đưa lên Dã-Thảo chỉ copy lại và chia xẻ).

untitled.pngTQC page.png

hoa lan 10

TỈ LỆ ỦNG HỘ TT TRUMP TĂNG VỌT-(Thời Sự Thế Giới)

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo có một video về việc Âm Mưu Ám Sát TT Trump do Thanh Phương đọc, nhưng bị cắt bỏ nên các Bạn không thể nghe được. Cho Thảo thành thật xin lỗi. Hôm nay Dã-Thảo lên net nghe được tin thích thú này nên đưa xuống post lên trang nhà, mời các Bạn cùng nghe cho vui.

     Thêm một video diễn thuyết của TT Trump post lên vào ngày 09/10/2018. Mời Bạn click vào video bên dưới để thưởng thức bài diễn thuyết tuyệt vời, có phụ âm tiếng Việt chắc Bạn Sẽ bằng lòng.

Thân mến,

DTQT. 13/08/2019.

hoa lan 27