CAN’T TAKE MY EYES OFF YOU-(Frankie Valli).

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn nghe bản nhạc đã nổi tiểng từ lâu (1960) cho đến bây giờ, do Frankie Valli và các Bạn trong “The Four Seasons” đồng ca. Có lời bằng tiếng Anh, Dã-Thảo đã copy và dịch sang tiếng Việt để các Bạn dễ thưởng thức. Chúc Bạn thưởng thức Bản nhạc thật hay của thời 60 đến hiện tại vẫn còn hay,

Thân mến,

DTQT. 11/08/2019 

Can’t Take My Eyes Off You

You’re just too good to be true
Can’t take my eyes off you
You’d be like heaven to touch
I wanna hold you so much
At long last love has arrived
And I thank God I’m alive
You’re just too good to be true
Can’t take my eyes off you

Pardon the way that I stare
There’s nothing else to compare
The sight of you leaves me weak
There are no words left to speak
But if you feel like I feel
Please let me know that is real
You’re just too good to be true
Can’t take my eyes off you

I love you baby
And if it’s quite all right
I need you baby
To warm the lonely night
I love you baby
Trust in me when I say

Oh, pretty baby
Don’t bring me down I pray
Oh, pretty baby
Now that I’ve found you stay
And let me love you, baby
Let me love you

You’re just too good to be true
Can’t take my eyes off you
You’d be like heaven to touch
I wanna hold you so much
At long last love has arrived
And I thank God I’m alive
You’re just too good to be true
Can’t take my eyes off You

I love you baby
And if it’s quite all right
I need you baby
To warm the lonely night
I love you baby
Trust in me when I say

Oh, pretty baby
And if it’s quite all right
I need you baby
To warm the lonely night
I love you baby
Trust in me when I say

Oh, pretty baby
And if it’s quite all right
I need you baby
To warm the lonely night

     Sau đây là bản dịch của Dã-Thảo để Bạn Nghe có thể hiểu được ca sĩ nói gì trong bản nhạc đã lâu (1960) nhưng vẫn còn nổi tiếng đến tận bây giờ. Người thường hát bản nhạc này là Frankie Vallis, sinh năm 1934, ông đã 85 tuổi.

Anh không thể để mắt rời Em

Em thật giỏi, đó là sự thật,

Anh không thể để mắt rời Em,

Em như thiên đàng Anh chạm đến,

Anh muốn ôm Em cho thật lâu,

Lâu đến lúc tình yêu phải đến.

 

Em thật giỏi, đó là sự thật,

Cảm ơn Chúa Anh vẫn sống còn,

Anh không thể để mắt rời Em,

Tha thứ Anh cách nhìn sờ sững,

Có điều gì so sánh nỗi không.

 

Em hiện diện làm Anh yếu đuối,

Không lời nào nói ra cho hết,

Nếu Em cũng nghĩ giống như Anh,

Cho Anh biết nếu Em thật lòng,

Em thật giỏi, đó là sự thật,

Anh không thể để mắt rời Em.

 

Anh yêu Em, Em ơi,

Và nếu chắc đó là sự thật,

Anh cần Em, Em ơi, 

Để Anh sưởi ấm đêm cô đơn,

Anh yêu Em, Em ơi,

Tin tưởng Anh đi khi Anh nói.

Oh, Em thương ơi, 

Đừng đưa Anh xuống, Anh cầu nguyện,

Bây giờ Anh đã tìm thấy Em,

Hãy để Anh yêu Em, Em ơi,

Để Anh yêu Em.

Hoa Phu Dung

Hoa Phù Dung

THE SOUND OF SILENCE-(Simon & Garfunkel)

Cùng Bạn Đọc,

     Anh Longkangaroo gởi cho Thảo file này, trên hết là link của bản nhạc có lời ca trên video, Bạn có thể hát theo và thuộc lời nếu Bạn muốn tập hát bằng tiếng Anh. Hai bài hát tiếng Việt dưới đây cũng do Anh Longkangaroo email cho Dã-Thảo, do Thanh Thúy, Hoàng Thục Linh trình bày mời Bạn cùng nghe. Cảm ơn Anh Longkangaroo, cùng tác giả và ca sĩ. Enjoy the music, Chúc các Bạn một ngày vui.

Thân mến,

DTQT 08/08/2019.

Mời Bạn theo dõi tin tức của thế giới hôm nay.

Trường xưa tình cũ của Duy Khánh do Hoàng Thục linh trình bày

BỆNH VIỆN & NGHĨA TRANG (Trần Mộng Tú)

Cùng Bạn Đọc,

     Câu chuyện quá đáng thương trong xã hội Việt Nam chúng ta ngày nay, Dã-Thảo đọc từ file của Anh Longkangaroo email cho, rồi muốn tìm tên tác giả nên DT đi lên net và thấy được bài này của Trần Mộng Tú post trên “Báo Mai” ngày 26/03/2018. Thành thật cảm ơn Anh Longkangaroo và tác giả Trần Mộng Tú. Mời Bạn đọc câu chuyện thật rất thương tâm thường chỉ có ở các nước cộng sản còn lại trên thế giới. Cầu xin các ông bà bỏ cái đảng bất nhân bất nghĩa đó đi để chúng ta có lại một nước như miền Nam Việt Nam thương mến ngày xưa.

Thân mến,

DTQT. 09/08/2019.

Monday, March 26, 2018.

Bệnh Viện và Nghĩa Trang

https://baomai.blogspot.com/
     Chị thì thầm vào tai anh:
   – “Còn mấy hôm nữa là rằm tháng Giêng chắc mình phải về nhà chứ.”

Anh kéo chiếc mền mỏng lên ngang ngực, chiếc mền ngắn quá, lòi cả nửa ống chân ra ngoài. Anh nhìn chung quanh một vòng, ngượng ngùng co chân lại.

   – “Về sao được em, phải chờ chứ, còn nước còn tát, mấy hôm nay thằng bé cũng thấy khá hơn một chút.”

https://baomai.blogspot.com/

Hai vợ chồng đang nằm ngủ ngay trước cửa Bệnh Viện Ung Thư, con trai họ 12 tuổi kiếm được một chỗ nằm chung một giường với một đứa trẻ khác bên trong, (sau khi anh chị đưa cho y tá trực ở đó hai lần hai cái phong bì). Dưới gầm giường thì có bố mẹ của đứa bé kia rồi, không còn chỗ cho anh chị nữa.

Họ lên đây từ trước Tết, đợi mãi mới tới phiên con được khám. Trong khi chờ thì cứ ngồi, nằm, ngay ở hành lang bệnh viện. Anh chị không phải là cặp vợ chồng duy nhất ngủ ở ngoài này. Số người chờ khám cho thân nhân hay chờ khám cho chính mình nhiều hơn số giường của bệnh viện có, nên người chờ đợi, ăn, ngủ, tràn lan ra tới hành lang.

https://baomai.blogspot.com/
     Nằm Chờ Khám Bệnh.
     Trời mưa lụt, nước tràn ngập cả trong phòng đợi, người ngồi, kẻ nằm trên những chiếc ghế nhựa trông thật thảm thương. Ngày khô thì chiếu trải la liệt dưới đất. Bệnh Viện mà trông như trại tỵ nạn.
https://baomai.blogspot.com/
Nước lụt trong phòng chờ ở Bệnh Viện Ung Thư – Hà nội
    
          Bệnh Viện Ung Thư Hà Nội.
     Anh chị từ Hòa Bình mang con về Hà Nội chạy chữa, thằng bé 12 tuổi đang đi học bỗng ngã bệnh, chữa mãi bác sĩ tỉnh nhà không khỏi, thử máu, chụp hình mới biết là bị ung thư màng óc.

     Chị lại thì thầm:

   – “Tết mình đã không có mặt ở nhà để cúng ông bà, thì rằm cũng phải về cúng Phật chứ anh. Hay em ở lại với con, anh về mấy hôm đi.”

   – “Anh về cũng chẳng an tâm được. Mấy hôm ngủ ngoài sương thấy em đã bắt đầu ho. Thôi, Trời Phật cũng thông cảm cho mình.”

     Chị im lặng một lúc, lại ngập ngừng nói:

   – “Thôi anh cứ yên tâm về đi, còn bà nội thằng Tí ở nhà nữa, anh về đi kẻo mẹ trông, em biết là mẹ mong anh về lắm.”

     Người chồng ngồi hẳn dậy, co hai chân lên vòng tay ôm qua đầu gối, thở dài.

“Ừ, chắc anh nên về, em nói đúng, bà nội thằng Tí đang mong tin lắm. Anh đã chia tiền ra từng gói nhỏ để em tiện chi tiêu. Tiền trả cho bệnh viện chữa trị, tiền đưa bác sĩ thì anh để riêng, tiền đưa y tá, tiền lao công anh cũng để riêng.”

Người vợ ngồi hẳn dậy, quấn lại cái chăn cho gọn, thu xếp mấy cái túi đựng cả một gia đình lưu động của mình. Chị nhìn chung quanh một vùng bao quát, trong ánh nắng sớm mai yên tĩnh mọi người chưa thức dậy hết. Họ nằm ngang, nằm dọc, hay xoay chân ngược chiều nhau. Những bàn chân gầy gò, và những cái đầu xơ xác tóc, họ đang ngủ hay đã thức rồi mà vẫn còn nằm im lo lắng bất an. Mặt trời sẽ lên, thêm một ngày chờ đợi, đến bao giờ mới tới phiên mình, hay phiên của người thân mình. Số tiền mang trong túi, cài hai ba cái kim cho chặt, liệu có đủ trả tiền chạy chữa, tiền thuốc và tiền phong bì không?

Nói đến phong bì chị bỗng nhớ, hỏi anh:

“Tiền anh lo đủ rồi nhưng anh quên chưa mua phong bì cho em. Đưa thẳng tiền mặt ra ai đứng gần cũng nhìn thấy, không tiện đâu.”

Anh ngẩn người ra, ừ nhỉ mấy hôm nay bận quá, cứ lo chỗ ăn, chỗ ngủ cho con bên trong bệnh viện, cho hai vợ chồng ngoài hành lang, anh quên hẳn việc phải mua sẵn một lố phong bì. Anh nhìn trước nhìn sau thấy một xấp báo còn mới, ai đó vứt sang chỗ anh chị nằm. Anh nhặt lên nói với chị:

“Báo còn mới, em cứ lấy con dao, rọc vuông vức rồi gói tiền vào đó cũng được. 

Nhưng phải nhớ để riêng vào túi trong, túi ngoài, kẻo nhầm của người này lại đưa cho người kia.”
https://baomai.blogspot.com/
Chị cười nhẹ:

“Anh đừng lo, tiền thì em cẩn thận lắm.”

Chị đón xấp báo còn mới trong tay anh, báo trong tay thì dĩ nhiên là chữ trước mắt, chị đọc qua một chút trước khi đi tìm dao rọc. Sau mấy phút chị ngẩn người ra, để rơi tờ báo xuống lòng. Anh thấy lạ hỏi:

“Tin gì vậy em?”

Chị không nói, đưa tờ báo cho anh.

Báo chí trong nước cho hay, chính quyền thành phố Hà Nội hôm 1/2 công bố quy hoạch được thủ tướng phê duyệt về xây nghĩa trang “phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước; các anh hùng, danh nhân của đất nước”.

https://baomai.blogspot.com/


Tin cho hay, nghĩa trang Yên Trung nằm dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 cây số về phía Tây, giáp Vườn Quốc Gia Ba Vì; phía Đông giáp đồi núi và đường cao tốc Hòa Lạc-Hòa Bình; phía Nam giáp đồi núi và khu dân cư.

Tổng diện tích nghĩa trang là 120 hécta, gồm khu an táng 72 hécta, với 2,200 – 2,500 ngôi mộ, mỗi ngôi mộ có khuôn viên 25-35 mét vuông và khu đệm cây xanh cảnh quan trên 47 hécta, có sức chứa 5,000 người.

Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) sẽ lấy từ ngân sách nhà nước. Thời gian thực hiện dự án khoảng 36 tháng.

Anh đọc tiếp ở một trang khác:

Vẫn theo các báo, với tổng diện tích 120 hectare, tương đương một phường lớn ở nội thành Hà Nội, dự án có vị trí ở huyện Thạch Thất, dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 kilomet về phía tây. Thông tin từ bản quy hoạch cho thấy sẽ có 105 hộ dân phải di dời để nhường chỗ cho dự án.

Anh đọc xong nhìn sang chị, thấy chị vẫn thẫn thờ nhìn mông lung ra một nơi xa lắc xa lơ nào đó. Anh hỏi:“Sao vậy em, nhà nước xây nghĩa trang thì dính dáng gì tới mình mà em buồn quá vậy?”

Chị quay lại nhìn chồng, hai mắt mở to:

https://baomai.blogspot.com/


“Sao mấy ông lớn không nghĩ đến việc xây thêm mấy cái bệnh viện cho người đau ốm, xây thêm trường học cho trẻ em? Họ bỏ ra tới 1,400 tỷ đồng để lo “chôn “ những người chưa chết. Rồi lại thêm 105 gia đình phải mất nhà mất cửa cho họ thêm chỗ. 

     Anh nhìn đi, cả bao nhiêu năm nay bệnh nhân cũng như người thân của bệnh nhân nằm màn trời chiếu đất trước cửa bệnh viện. Trẻ con nghèo không đủ cơm đã đành ngay cả trường lớp cũng thiếu thốn. Có ông lớn nào quan tâm tới không?”

     Anh nhìn vợ với cặp mắt thương hại, nói nhỏ:

   – “Thế bây giờ em định làm gì, em cầm biển ngữ đi biểu tình đòi nhà nước xây bệnh viện, trường học thay vì xây nghĩa trang cho các ông lớn hả. Em có muốn vào tù vì tội chống phá nhà nước, trong khi con em đang bị ung thư không?”
     Chị nhìn anh một lúc, không trả lời. Hai con mắt chị ánh lên một nét giận dữ, chị mở tung những cái giỏ ra tìm con dao, chị nín thở rọc tờ báo ra từng miếng nhỏ để làm những cái phong bì, chị dằn mạnh từng nhát dao đi qua những hàng chữ: “nghĩa trang, “phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước” “Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) sẽ lấy từ ngân sách nhà nước.” “105 hộ dân phải di dời để nhường chỗ cho dự án.”

     Mô hình nghĩa trang cho các cán bộ cao cấp
Chị cắt ngang, cắt dọc tờ báo tưởng như cắt đứt được những dự án làm chị uất ức. 
     Chị cắt được hơn mười cái phong bì, chia ra bốn túi khác nhau, cho bác sĩ, y tá và lao công. Chị biết, muốn cứu con chị thì không thể nào tránh né được cái khoản chi trả thêm này.

     Chị nhìn anh đang thu xếp về nhà với mẹ để kịp cúng Rằm. Thật ra chị biết, cúng rằm chỉ là phụ, việc chính là anh về nhà chạy thêm tiền, số tiền anh chị đem theo được so với số tiền sẽ phải dùng tới cách xa nhau nhiều quá. Nghĩ đến những món nợ sẽ phải trả, chị thấy như có một khối đá đè lên ngực.

     Hai con mắt chị vẫn còn ánh lên những tia giận dữ, cái giận dữ của một người hoàn toàn bất lực trước một việc xấu mà sức mình không làm gì được. Một khu nghĩa trang 5000 huyệt mộ. Quan chức cao cấp Đảng ở đâu mà nhiều thế? Chắc chắn các đại gia sẽ có phần mộ ở đây. Có khi cả ca sĩ nổi tiếng có tiền cũng dọn vào. Chưa chắc các danh nhân và anh hùng tử sĩ đã có chỗ, vì phần đông gia đình họ nghèo và họ đã tắt tiếng nói (may ra có một tấm bia chung).

     Chị kêu thầm trong ngực. “Bệnh Viện, Trường Học và Nghĩa Trang. Một cái cho người sống, một cái cho kẻ (chưa) chết. Cái nào cần thiết hơn.” Nước mắt chị ứa ra.

Có ai trả lời cho chị không?

Trần Mộng Tú
b5530-vie25cc25a325cc2582t2bnam2bco25cc25a325cc2582ng2bhoa25cc2580-vnch-danlambao

TOSELLI SERENADE (Francis Goya)

Cùng Bạn Đọc,

     Đây là bài hát “Chiều Tà” (Serenade) của Francis Goya do Phạm Duy viết thành lời, thủơ còn trẻ Dã-Thảo rất thích nghe bài này. Lên net hôm nay nghe được DT đưa xuống mời Bạn cùng nghe.

Thân mến,

DTQT. 07/08/2019 

Lyrics

Dreams and memories,
Are all that you’ve left me,
Only lonely thoughts,
About the one, I worship and adore!

Dreams and memories,
Are what I must live with,
Sad remembering,
Of golden moments that exist no more!

Lovin’ arms to hold me tight,
And your lips to kiss goodnight,
A love that seemed ” Oh so right!”
And yet, somehow, went wrong!

Dreams and memories,
The moonlight on your hair,
Songs that we sang,
That feeling we shared whenever a church bell rang!

Oh, the memories and dreams of you!

I can’t live without you . . .
I’ll keep on praying you to come back to me,
To me . . . to me!

Music by Enrico Toselli
With English lyrics by Carl Sigman

Songwriters: E TOSELLI, PEARL FAWCETT
© Peermusic Publishing, BMG Rights Management
For non-commercial use only.
Data From: LyricFind.

     Một điều khiến Dã-Thảo rất vui hôm nay là nhà thơ Phan Huy sau khi nghe bài hát bằng Anh Ngữ ở trên liền chuyển qua cho Dã-Thảo video bài hát Chiều Tà do Thái Thanh trình bày bằng tiếng Việt, tuyệt diệu luôn. Thành thật cảm ơn nhà thơ Phan Huy Mạc Phi Hoàng.

Lắng trong tiếng chiều ngân
Nhạc dặt dìu ái ân
Người ơi ! Nhớ mãi cung đàn
Năm tháng phai tàn
Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng
Đã quên hết sầu chưa
Lời này là tiếng xưa
Quỳ dâng dưới nắng phai mờ 
Bên gối ơ thờ
Ôi tiếng tơ tình mong chờ
Chiều êm êm đưa duyên về người
Đàn triền miên nắn tiếng sầu đời
Người hỡi!
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến
Như chuyện thần tiên.
Niềm mơ xưa là đó 
Cho ta nâng niu lời ca
Chiều mờ không gian
Hờ hững cõi Thiên Đàng 
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ 
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà 
Nhạc chiều của chúng ta
Là câu ân ái muôn đời 
Bóng đã xế rồi 
Hãy nép trong lòng cõi đời.
Tình Yêu mãi mãi…12303959_471120973060829_3111408234566772901_o

DETIAN FALLS-VIỆT NAM (Longkangaroo & Miki Sivan)

Cùng Bạn đọc,

     Anh Longkangaroo đến thăm trang nhà Dã-Thảo hôm nay, có để lại cho Thảo một video thật đẹp ngay trong vườn hoa DT. Anh chỉ để cái link thôi, mở ra mới biết là của Anh. Video dài 7:18′, đoạn đầu bằng hình ảnh, nhưng đến phút thứ 4:00′ Bạn sẽ thấy thác nước chảy thật đẹp. Dã Thảo sẽ đưa thêm vào một video thứ hai cũng đẹp không kém, của Miki Sivan. Mời Bạn cùng xem. Cảm ơn Anh Long và Miki Sivan nhiều. ❤🌹👍

Thân mến,

DTQT. 05/08/2019.

DONALD TRUMP (Tin Mới)

Cùng Bạn Đọc,

     Lang thang trên net Dã-Thảo nghe được video này, mời Bạn cùng xem video mới nhất, được Tin Mới nói bằng tiếng Việt về những gì đã và đang xãy ra tại Mỹ. Rất đáng nghe và theo dõi để ủng hộ chính phủ nào có đủ tài lực để chúng ta bầu lên thay mặt dân làm việc cho dân, đem lại hạnh phúc cho dân. Hy vọng các Bạn enjoy hai video Dã-Thảo đưa từ trên net, để reblog lên trang nhà share cùng các Bạn.

Thân mến,

DTQT, 05/08/2019

hoa lan 25

NỖI LO (Thơ Dư Mỹ)

Cùng Bạn Đọc,

Sáng vào Facebook thăm Các Bạn hiền,

Đọc thơ Dư Mỹ cũng nhiều đó nghe,

Chơi vơi theo gió nhân tình khắp nơi,

Thơ tình bay mãi nên mỏi cánh rồi,

Nhà thơ dừng lại với bài “Nỗi Lo”.

     Dã-Thảo thấy bài “Nỗi Lo” hợp thời hợp cảnh nên, xin phép Nhà Thơ Dư Mỹ cho Dã-Thảo copy, reblog lên trang nhà để share cùng với các Bạn trong và ngoài nước cùng đọc và suy ngẫm. Cảm ơn Bạn hiền Dư Mỹ.

Thân mến,

DTQT. 04/08/2019

Du My Du My

Đã 44 năm trôi qua. Khép lại những dị biệt trong quá khứ mà nghĩ về một Viêt Nam không bị đồng hóa Tàu cho con cháu mai sau . Không lẽ những người ” bên thắng cuộc ” không có một chút âu lo trước họa cướp đất cướp biển của bọn bành trướng Bắc Kinh ?

NỖI LO

E rằng
Rồi một ngày sẽ không xa
Quê hương inh ỏi ” hảo a…” tiếng Tàu
Tiếng Việt rồi sẽ về đâu
Mấy ” nhà thơ ” chắc lắc đầu buồn tênh !

E rằng
Những con đường sẽ đổi tên
Để con cháu Việt dần quên cội nguồn
Tân Cương, Tây Tạng tang thương
Việt Nam rồi cũng đoạn trường thế thôi !

Không lẽ
Chín mươi bảy triệu dân tôi
Khoanh tay cam phận tôi đòi ngoại bang
Sống cùng với lũ bạo tàn
Bốn tốt. Mười sáu chữ vàng mị nhau.

Đứng lên .
Hỡi những đồng bào
Đuổi cho sạch lũ giặc Tàu cướp ra
Kế nghiệp truyền thống Ông Cha
Quang Trung, Lê Lợi chói lòa sử xanh .

Anh bên chị. Chị bên anh
Trẻ già trai gái kết thành Trường Sơn
Vì quê hương mãi trường tồn
Giữ đất, giữ biển, giữ hồn Việt Nam.

Việt Nam trường cữu muôn năm!
DƯ MỸ

Hình ảnh tàu Trung Quốc uy hiếp tàu của Việt Nam tại biển Đông.

 

Trong hình ảnh có thể có: đại dương, bầu trời, nước và ngoài trời

CHUYỆN ĐỜI TÔI (Tiếp Theo 15)

Cùng Bạn Đọc,

     Sau mấy tuần đau nằm mãi trên giường, bây giờ thấy khỏe hơn tuần trước nhiều nên, Dã-Thảo nghĩ lại nên tiếp tục viết tiếp “Chuyện Đời Tôi” cho hoàn tất, chứ nếu không nhỡ có chuyện gì xảy ra thì không ai viết tiếp cho. Phải không các Bạn! Vậy bây giờ mời Bạn nhé, đây phần tiếp theo “Chuyện Đời Tôi”, thứ mười lăm.

Thân mến,

DTQT, 19/07/2019.

     Để câu chuyện không bị đứt khoảng khiến Bạn phân vân không nhớ tôi kể đến đâu rồi, trong phần tiếp theo số 8 tôi đã có kể đến chuyện đưa Chị Bạn thân đi tìm người yêu và tôi bị bà chủ giới thiệu người yêu cho Chị Bạn tôi, lỗi tại tôi đưa bà tấm danh thiếp có số điện thoại của tôi giới thiệu, để mời bà mua bảo hiểm, vì thế cho nên tối nào bà cũng điện thoại “thăm”, thật sự là bà muốn giới thiệu tôi cho một ông thân chủ khó tánh của bà, người Đức. (Chắc tại bà thấy tôi “dễ thương”😁😁). Ông nhất định phải có cho ông một người đàn bà không hút thuốc, không uống rượu, không cờ bạc, không đi du hí ban đêm. Ôi sao mà khó quá, hơn một năm rồi bà giới thiệu ai ông cũng lắc đầu, bà cứ than thở với tôi mỗi đêm. Tôi chỉ tưởng có vậy thôi, ai dè bà tìm cách cột tôi mà tôi không hay, vì mỗi lần bà gợi ý là tôi từ chối ngay. Đến khi tôi nói “Okay” một tiếng là không gở ra được. Lời nói chạy nhanh hơn gió không kéo lại được nữa rồi. Tự mình lấy tròng đeo vào cổ rồi Quế ơi! Nghe bà reo lên: “Good girl” ở bên kia đầu dây điện thoại, tôi thấy mình chới với rồi, khổ chưa!

     Ông thân chủ khó chịu, của bà chủ phòng tìm bạn bốn phương, điện thoại vào tối thứ năm hẹn gặp tôi vào ngày tiếp theo, thứ sáu 07/02/1992. Tôi không muốn đi ra ngoài nên hẹn gặp tại nhà tôi, ngôi nhà nghèo nàn giản dị của chính phủ cho người không có nhà cửa mướn theo giá thị trường nhưng được giảm giá cho những người có con nhỏ và lương thấp. Ông đến vào buổi sáng lúc 10:00Am. Tôi cũng sửa soạn đàng hoàng như đi làm thường lệ, nghĩa là mặc váy trắng, áo sơ mi màu tím có hoa, giày cao gót vừa phải, có thể chạy được mà không ngã. Ấy vậy mà tôi chỉ đứng cao tới ngang vai ông, bề ngang thì khỏi nói nghĩa là tôi chỉ bằng một nửa của ông! Con trai tôi chê ông già, nhưng khen cái xe ông đẹp. Tôi thì thấy ông ngó cũng được, có cái miệng trông như lúc nào cũng mỉm cười, nhưng cái xe đẹp thì cũ quá, Chevrolet 62 Impala. Nghĩa là cái xe cũ 30 năm rồi, tôi không còn thấy ai lái cái xe đẹp đó nữa. Ông nói: “Nhân tiện sáng nay đi giao hàng, “I” mới làm xong hôm qua, nên hẹn rủ “You” đi luôn, giao xong “we go around”, nghe hấp dẫn chưa? Tưởng rủ đi uống cà phê chớ! Vậy là quen rồi đó. Công việc xong xuôi ông kéo tôi đi bát phố Paramatta. Không uống cà phê nhưng đi ăn nhà hàng và uống nước ngọt, kỳ chưa! Khi đưa tôi về nhà, lúc từ giả còn nắm tay nữa chớ! Tôi hẹn: “Sáng Chủ Nhật “I” sẽ đến thăm “You”. Ông nói rằng nếu có đến thì đừng mặc đồ đẹp, vì hãng xưởng bụi và dơ làm bẩn áo hết. Tôi đến thăm ông lần đầu tiên vào ngày chủ nhật, 09/02/1992, cũng với bộ áo váy tôi mặc hôm thứ sáu.

     Hãng xưởng chung quanh đều đóng cửa nên không có ồn ào bụi bặm và tôi không bao giờ sợ công việc làm dơ áo quần của mình, không bao giờ! Cái hãng lớn quá, tôi đi từ trước ra sau thấy không có ai hết, chỉ có mấy cái máy to lớn, không biết làm cái gì mà máy lớn quá vậy! Một chiếc xe Ford, loại chở đồ nặng và chiếc xe cổ lổ sĩ, hôm đến nhà tôi, cũng nằm trong xưởng. Ông mời lên tầng hai uống trà, tôi leo hai lớp tầng cấp cao rộng, trên tường có treo vài tấm tranh vẽ thật đẹp, nghe mỏi hai cái chân, mệt ghê. Chú chó Pluto cũng theo chân chúng tôi lên tầng trên. Căn phòng rộng ngăn nắp theo kiểu của một người Đức khó tánh. Chiếc giường đôi nằm trong góc, chỉ có một cái gối. Một bộ ghế “salon” cho khách ngồi. Có bếp nấu ăn và có microwave để hâm thức ăn và một cái bếp điện nhỏ. Nói là căn phòng chứ thật ra cũng đầy đủ tiện nghi của căn chung cư một phòng cho một người độc thân vậy. Một cái tủ lạnh lớn để thức ăn, tôi chỉ nhìn chứ chưa dám mở. Một bàn ăn nhỏ. Một tủ sách lớn, sát tường, đầy sách. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in trong trí tôi những vật dụng trang trí thật đẹp trong căn phòng ấm cúng của ông, vẫn còn được giữ cho đến hôm nay, (khi tôi ngồi gõ lốc cốc những giòng này).

     Tôi chưa dám hỏi vì sao ông phải sống một mình trong căn phòng trên cái Factory của ông, tôi chỉ được biết, qua lời người giới thiệu, là ông đang sống ly thân, nhường nhà cho vợ và hai đứa con riêng của bà, hai người không có con với nhau nên không có gì vướng bận. Ông bà đang sắp sửa ly dị, tôi chỉ biết đến đấy và không muốn tò mò vào chuyện của ông. Ông hỏi tôi: “you” muốn uống gì? Tôi trả lời: “I” uống nước sôi để nguội. Thấy chai nước trên bàn ăn tôi đứng dậy tự mình rót lấy cho mình một ly, định rót thêm ly nữa cho ông nhưng ông bảo thôi nên tôi dừng lại. Ông mở tủ lạnh lấy chai nước suối uống một cách ngon lành, không cần ly cốc gì hết, thiệt tình! Vì mới quen nhau nên cũng chỉ nói những chuyện bâng quơ không có gì quan trọng. Vì thích đọc sách nên tôi đứng trước tủ sách đi qua đi lại, sách mới đủ loại, lạ và đẹp đối với tôi. Vì với tôi, ngoài tuyển tập “Encyclopedia Britannica” và quyển tự điển “The Oxford Paperback Dictionary” tôi mua mới, còn những sách khác thì tôi thường đến quán sách “second-hand” tha về đọc mà không tốn bao nhiêu cả, đọc xong vứt trên cái kệ sách, cũng second-hand luôn. Cho nên khi nhìn vào cái tủ sách mới đang thách thức cái vốn Anh ngữ nghèo nàn của tôi khiến tôi thấy mình bị lôi cuốn lắm chứ không phải không đâu. Khi tôi quay đầu lại thì ông đang đứng sau lưng nhìn tôi mỉm cười và nói:

     -“Nếu “you” thích đọc quyển nào thì lấy về nhà đọc rồi đem trả lại chỗ cũ đổi quyển khác”.  Tôi nói:

     -“Tiếng Anh của tôi còn kém lắm nên đọc cho xong một quyển sách cũng phải mất nhiều ngày mới xong.

     Ông bảo tôi cứ cố gắng đọc hoài thì sẽ đọc được mau hơn, chữ nào không hiểu thì tra tự điển. Tôi trả lời là tôi vẫn làm như vậy từ hồi nào đến giờ nhưng vẫn không tiến nhanh được, cũng may là nhờ có việc làm chứ nếu tôi thất nghiệp chắc tôi không nói được tiếng Anh đâu. Ông chỉ cười và nói: “Lúc mới đến Úc “I” cũng như “you” không có người cùng xứ sở nên phải nói và viết tiếng Anh thôi nên vừa học vừa làm, đọc sách báo Anh ngữ là cách tốt nhất để học và viết được Anh ngữ. “You” và “I” không thể nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt hay tiếng Đức được thì tiếng Anh là ngôn ngữ chính của hai đứa mình vậy. Muốn viết gì cho nhau khi cần cũng phải viết tiếng Anh chứ “you” viết tiếng Việt thì “I” cũng đầu hàng. Vậy là cả hai phá ra cười.

     Ông mở tủ sách cho tôi xem, sách mới bìa cứng cầm thấy nặng tay nên tôi phải ngồi xuống bàn để đọc. Ông qua Úc năm 1952, lúc ông vừa đúng 20 tuổi theo diện tay nghề, nước Úc đang cần nhiều người có tay nghề giỏi vì thế ông nộp đơn xin đi. Nước Đức sau chiến tranh thứ hai cũng ở trong tình tạng khó khăn nên ông muốn ra đi. Chi phí cho chuyến đi này ông phải chịu trách nhiệm, cho nên ai muốn đi chính phủ sẽ ứng tiền ra cho mượn rồi sau đó phải trả lại cho chính phủ. Ông là một thợ máy làm đồ sắt, nhưng họ lại đưa ông đi làm ở nhà ga xe lửa, ông vẫn làm, phải làm để có nơi ăn chốn ở và để dành tiền trả lại cho chính phủ.

     Ông hỏi tôi làm gì ở Việt Nam, nghe hỏi trúng mạch nên tôi kể chuyện tôi làm gì để có lương mỗi tháng cho ông nghe một cách thích thú như kể chuyện cổ tích, tôi không cảm thấy bị xúc động một tí nào mới lạ chứ! Lại thấy vui trong lòng. Ông khen tôi giỏi, qua đây một mình nuôi ba đứa con, ông lắc đầu và nói: “chuyện không phải dễ”. Tôi không kể lể kêu ca khó khăn cực nhọc trong hãng xưởng, công việc đầu tiên của tôi khi mới đến Úc, vì so với việc làm của tôi trước đây trong Phòng Bảo Sanh bệnh viện ở Việt Nam thì có thấm vào đâu, mệt và trách nhiệm hơn nhiều, tôi không kể lôi thôi về gia cảnh của tôi. Không phải tôi giấu nhưng thấy chưa đủ thân để tâm sự thế thôi. Tôi kể hiện tại tôi đi bán bảo hiểm nhân thọ và mới vào làm beauty consultant cho hãng mỹ phẩm MK.

     Khoảng gẩn bốn giờ chiều ông mời tôi đi ăn “dinner” ở nhà hàng, tôi ngạc nhiên vì còn quá sớm cho bữa ăn tối, nhưng rồi tôi cũng đi. Ông bảo “dinner” của ông là vào lúc bốn giờ chiều, trời ạ, sao mà sớm dữ vậy! Nhưng tôi vẫn vui và theo ông ngồi vào cái xe cổ lỗ sĩ đến nhà hàng, không xa lắm. May quá nhà hàng tàu, nên tôi cũng dễ chọn món ăn. Ông chọn beefsteak salach khoai tây chiên và uống beer, tôi chọn cơm dương châu và nước cam tươi. Tôi thấy no vì chưa tới giờ ăn tối nhưng không cảm thấy nặng nề vì chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện thời tiết nắng mưa, không đầu không đuôi…bữa ăn kéo dài nên lúc tôi từ giả để ra về thì cũng gần sáu giờ. Vậy là bữa ăn tối của tôi tại nhà xin hẹn lại ăn khuya hay uống ly sữa cho khỏi bị đói lúc đi ngủ.

     Tôi bắt tay ông từ giả, lần này tôi cầm tay ông hơi lâu hơn một chút nên nhận thấy hơi lạ vì một người làm việc lao động bằng hai bàn tay nhưng tôi ngạc nhiên là bàn tay không cứng ngắt như tôi tưởng. Tôi hỏi ông:

    – “Sao “you” làm việc nặng nhọc vậy mà bàn tay không bị cứng? 

    – “Máy móc làm cả chứ hai bàn tay có làm đâu, những đồ sắt nặng như vậy cũng phải dùng cần trục đưa vào xưởng. Cắt, cưa, chuyền từ máy này qua máy khác cũng có máy đưa, nặng lắm khiêng bằng tay không được đâu. Lúc cần cũng dùng tay nhưng ít thôi. Lúc “I” còn trẻ hơn bây giờ “I” còn vẽ họa đồ và làm máy móc để bán nữa”. Bây giờ “I” đang bị đau cái hông đùi nên bớt nhận hàng vì có thể sẽ bị mổ để thay khớp.

    -“À thì ra thế, bây giờ “I” mới biết”. Tôi nói một cách kính mến.

     Tôi từ giả ông mà lòng thấy vui, vừa lái xe vừa suy nghĩ, đến Úc mới hai mươi tuổi, một thân một mình làm nên sự nghiệp, không hút thuốc, không cờ bạc, không lui tới trà đình tửu quán. Tôi thật lòng có cảm tình với ông rất nhiều. Về sau này khi tôi biết ông mất cha lúc mới mười ba tuổi, gia đình không tìm được thân xác của cha ông vì lúc đó chiến tranh quá hổn loạn. Tôi thấy thương tâm vô cùng và, ông khi nhắc đến cha mình tôi thấy ông xúc động muốn khóc, tôi càng thương ông hơn, nhiều hơn… 

Dưới đây là hình Quế và Wally chụp năm 1992, sau mấy tháng quen nhau.

Còn tiếp,

DTQT, 02/08/2019.Que and Wally 001.jpg

NGHE NHẠC TIỀN CHIẾN (Thanh Thúy trình bày)


Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn nghe những bản nhạc ngày xưa của Miền Nam Việt Nam thương yêu của chúng ta. Nhớ nhà lắm các Bạn ơi.

Thân mến,

DTQT.22/07/201

Nghe nhạc › Bài hát Tiền Chiến › Thanh Thúy

Thanh Thúy (< click here)

Sau đó trang nhạc hiện ra Bạn bấm vào hình của Thanh Thúy và bài hát nào Bạn muốn nghe…..