SÀI GÒN HOÀI NIỆM (Thơ Phan Huy)

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn nghe video của Phan Huy đưa vào trang thơ của PH. Dã-Thảo ghé thăm Phan Huy nên copy và share cùng các Bạn.

Dear Phan Huy,
Nhớ Sài Gòn quá. Cho Dã-Thảo reblog video này nhé.

Thân mến,

DTQT, 15/07/2019.

Non nước ai gây bãi chiến trường
Sài Gòn hoa lệ phải phong sương
Tà quyền sâu bọ lên thành phố
Chính nghĩa con người xuống đại dương
Hiu hắt Bến Thành cơn uất ức
Tiêu điều Gia Định nỗi bi thương
U uẩn nghẹn ngào mang tên cáo
Tự do hạnh phúc chuyện hoang đường.

http://fdfvn.wordpress.com

View original post

Phan Huy's avatarTHƠ PHAN HUY MPH

Non nước ai gây bãi chiến trường
Sài Gòn hoa lệ phải phong sương
Tà quyền sâu bọ lên thành phố
Chính nghĩa con người xuống đại dương
Hiu hắt Bến Thành cơn uất ức
Tiêu điều Gia Định nỗi bi thương
U uẩn nghẹn ngào mang tên cáo
Tự do hạnh phúc chuyện hoang đường.

http://fdfvn.wordpress.com

View original post

WELCOME TO MY WORLD

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo bịnh và nhớ lại những ngày còn khỏe nên lên “net” tìm nhạc xưa để nghe cho vui. Mời Bạn nghe Elvis Presley trình bày “Welcome To My World” và tiếp theo đó là Thanh Tuyền và Chế Linh trong “Con Đường Xưa Em Đi”. Chúc Bạn một ngày vui và gia đình hạnh phúc.

Thân mến,

DTQT. 15/07/2019.

ĂN XIN CHUYÊN NGHIỆP ĐẾN TỪ TRUNG CỘNG (Tin Nước Úc).

Cùng Bạn Đọc,

     Mời đọc tin lạ từ Úc Châu!

     Anh Longkangaroo ơi, chuyện gì đã xãy ra tại Úc vậy. Sao người tàu họ làm lộn xộn cả Thế Giới vậy mà bọn csvn mình cứ nhắm mắt theo đuôi thằng tàu mới lạ chứ! Dã-Thảo nghĩ không ra. Nói cho Em nghe với, Cảm ơn Anh Longkangaroo rất nhiều. Thăm Anh Chị và gia đình.

Thân mến,

DTQT. 11/07/2019 

Úc bắt nhóm ăn xin chuyên nghiệp đến từ trung cộng

Đăng ngày 05/07/2019 bởi Báo Alo Úc

Tin Nước Úc      Cảnh sát Úc đã bắt 7 người “ăn xin chuyên nghiệp”, trong số này có những người già trung cộng đã đến TP Melbourne bằng thị thực du lịch và nhắm vào những người đi đường ở khu vực trung tâm.

     Những người ăn xin ngồi vạ vật ở các góc phố tại Melbourne bị nghi nằm trong một đường dây lừa đảo tinh vi gồm các thành viên đến từ trung cộng  với mục đích trục lợi từ người dân.

     Cảnh sát bang Victoria, cùng với các thành viên hội đồng thành phố Melbourne và lực lượng hành pháp đã tiến hành truy quét các đối tượng ăn xin ở các giao lộ tại trung tâm thành phố từ ngày 1/7.

     Một nhóm gồm 6 người quốc tịch trung cộng bị cáo buộc ăn xin và sở hữu tài sản bị nghi ngờ là có được nhờ hoạt động phạm pháp tại trung tâm thành phố vào đầu tuần này.

An Xin TQ.jpg

Một người phụ nữ bị cáo buộc là thành viên của băng nhóm ăn xin.

Ảnh: News Corp Australia

     Thanh tra John Travaglini cho biết người đàn ông thứ 7 bị buộc những tội danh tương tự là một người đàn ông da trắng nhưng không nêu rõ quốc tịch hoặc bất kỳ vai trò nào của người này trong nhóm. Ăn xin và đi khất thực bị xem là hành vi phạm tội ở bang Victoria có thể đối mặt hình phạt một năm tù.

An Xin TQ 1.jpg

Những người ăn xin này thường nhắm vào trung tâm thành phố.

     Thanh tra Travaglini cho biết những người bị buộc tội tự nhận mình là vô gia cư nhưng sau đó cảnh sát phát hiện họ ở nhà chung trong khu vực trung tâm. Ông Travaglini xác nhận những người này đến Úc bằng thị thực du lịch và một vài người trong số này gần đây đã chuyển tiền Úc sang đồng nhân dân tệ.

An Xin TQ 2

Cảnh sát tịch thu tiền của một người ăn xin giả.

Ảnh: News Corp Australia

     Anh Ricky Liu, người chia sẻ video quay được cảnh một phụ nữ ăn xin cố tránh né ống kính máy quay, cho hay những người ăn xin giả đã nhắm đến người qua đường trên phố Elizabeth và gần trung tâm Melbourne trong hơn 6 tháng.

An Xin TQ 3.jpg

Một phụ nữ ăn xin giả bị cảnh sát áp giải.

Ảnh: News Corp Australia

     Một người phát ngôn của cảnh sát bang Victoria cho rằng: “Trong khi phần lớn người ăn xin ở Melbourne là những người dễ bị tổn thương và cần sự giúp đỡ thì vẫn có một bộ phận nhỏ những người ăn xin chuyên nghiệp hoạt động chủ yếu tại khu vực trung tâm trong thời gian dài”.

     Hồi năm 2015, theo nghiên cứu được kênh ABC chia sẻ, một số người ăn xin chuyên nghiệp ở Úc kiếm được tới 400 AUD/ngày!

Theo NLD

VINCENT (STARRY, STARRY NIGHT)

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn open this video và lắng Nghe bài thơ của Vincent (Starry, Starry Nìght) Dã-Thảo cảm ơn Bạn Tống Mai đã gởi cho video này, tuyệt diệu! Buổi sáng ngủ dậy được nghe Don McLean hát như ru, chỉ muốn ôm gối, mộng thêm chút nữa! Có lời ở dưới Bạn có thể hát theo. (video lên hơi chậm, Bạn chờ vài giây nhé).

Vincent (Starry, Starry Night)
Music: Don McLean
Video: Nguyên Huệ
Photography: Tống Mai

Starry, starry night
Paint your palette blue and grey
Look out on a summer’s day
With eyes that know the darkness in my soul

Shadows on the hills
Sketch the trees and the daffodils
Catch the breeze and the winter chills
In colors on the snowy linen land

Now I understand
What you tried to say to me
And how you suffered for your sanity
And how you tried to set them free
They would not listen, they did not know how
Perhaps they’ll listen now

Starry, starry night
Flaming flowers that brightly blaze
Swirling clouds in violet haze
Reflect in Vincent’s eyes of china blue
Colors changing hue
Morning fields of amber grain
Weathered faces lined in pain
Are soothed beneath the artist’s loving hand

Now I understand
What you tried to say to me
And how you suffered for your sanity
And how you tried to set them free
They would not listen, they did not know how
Perhaps they’ll listen now

For they could not love you
But still, your love was true
And when no hope was left in sight
On that starry, starry night
You took your life, as lovers often do
But I could have told you, Vincent
This world was never meant for one
As beautiful as you

Starry, starry night
Portraits hung in empty halls
Frameless heads on nameless walls
With eyes that watch the world and can’t forget
Like the strangers that you’ve met
The ragged men in the ragged clothes
The silver thorn, a bloody rose
Lie crushed and broken on the virgin snow

Now I think I know
What you tried to say to me
And how you suffered for your sanity
And how you tried to set them free
They would not listen, they’re not listening still
Perhaps they never will

“NÚI RÁC” Ở HÀ NỘI (Theo Hoàng Phong)

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo nhận file này của Anh Longkangaroo sáng nay, xin chia xẻ cùng Bạn Đọc. Vì chưa biết Hà Nội từ nhỏ cho đến già nên, Dã-Thảo không dám phê bình, nhưng hình ảnh này ở Sài Gòn ngày xưa, miền Nam Việt Nam, chắc chắn là không có. Rồi dân thở làm sao đây! Hỡi các ông, các bà ngồi ở trên cao có thấy không, hay mắt mũi của các ông các bà bị nhiễm trùng vì bị tiền dán kín hết rồi nên cảm giác không còn nữa. Các ông các bà chịu khó nghe lời bọn “Mỹ, Tư Bản Dãy Chết” đi để tìm đường cho dân thở. Bọn “Ngụy Chúng Tôi” ngày xưa cũng nhờ bắt chước lối sống “Văn Minh Hủ Lậu” của khối “Tư Bản Dãy Chết” nên được thở không khí trong lành mấy mươi năm, Dã-Thảo tôi thật sự mang ơn “Mỹ-Ngụy” lắm. Mở mắt to ra đi, bỏ cọng-sản-xã-hội-chủ-nghĩa ảo tưởng của các ông bà đi, đó chỉ là những ý tưởng ngu xuẩn không bao giờ thực hiện được.

     Dã-Thảo tôi biết các ông ngay từ lúc các ông mới vào, chị bác sĩ mời DT tôi làm cái công việc phá thai cho các chị em làm việc cho “Khách Sạn Nhà Điếm” của đảng cộng sản thành lập năm 1975, Dã-Thảo tôi đã từ chối, vì miền Nam cấm phá thai, nên tôi bị chị bác sĩ mắng rằng: “Cái Chính Phủ Miền Nam của Chị (DT) là Đạo Đức Giả”. Dã-Thảo mang con vượt biên để khỏi bị bắt buộc phải làm cái việc nạo thai mỗi ngày, chất thêm vào đống rác cao ngút ngàn kia. Thương quá là thương cho Việt Nam của chúng ta ngày nay. Mời Bạn đọc và suy ngẫm.

Thân mến,

DTQT. 09/07/2019.

Ám ảnh rác thải chất như ‘núi’, bịt kín đường phố Hà Nội

Rac HN Sau khi người dân Nam Sơn (Sóc Sơn, Hà Nội) chặn xe chở rác vào Khu xử lý rác thải Nam Sơn, hiện, lượng rác thải tồn đọng ở nội thành rất lớn, gây ô nhiễm môi trường trầm trọng.

photo-1-1562302109563245465256.jpg Rac HNRác thải chất đầy hai bên đường Dương Quảng Hàm (Cầu Giấy, Hà Nội)

photo-1-1562302112486225305767.jpg RAC HN 1Rác thải ùn ứ ở một số quận nội thành Hà Nội do người dân Nam Sơn chặn không cho xe chở rác vào Khu xử lý rác thải Nam Sơn từ chiều ngày 1/7.

photo-2-1562302112488209029486.jpg Rac HN 2.jpg

photo-4-1562302112491709632938.jpg Rac HN 4.jpgCông nhân vệ sinh môi trường vẫn tiếp tục làm việc, tuy nhiên, việc xe chở rác không vào được Khu xử lý khiến rác thải tràn ra đường.

photo-7-15623021124931573729779.jpg Rac HN 6.jpgRác thải chất như núi ở Khu đô thị mới Cầu Giấy.

tienphong_racthaikdtmcaugiay_mcdg.jpg Rac HN 7Được biết, mỗi ngày, Hà Nội phát sinh hàng nghìn tấn rác thải. Nếu không xử lý kịp thời, nguy cơ ùn ứ rác thải, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.

photo-9-15623021124961922733708.jpg Rac HN 8Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra tình trạng ùn ứ rác thải ở Hà Nội. Người dân lo ngại, việc ùn ứ rác gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng tới sức khỏe.

Theo Hoàng  Phong.                                                                                                           

TUỔI MƯỜI BA (Thái Thanh Trình bày)

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn nghe Thái Thanh, ở tuổi 83, trình bày bài hát “Tuổi Mười Ba”, giọng ca vẫn ngọt ngào và nụ cười vẫn tươi như thời vàng son trước ngày chúng ta bị cs cướp nước. Bài ca chỉ kéo dài sáu phút nhưng, Dã-Thảo chắc chắn các Bạn sẽ cảm thấy vui cả giờ. DT nghe đi nghe lại hết 4 lần rồi đó. Cảm ơn Chị Bạn Phan Phượng đã gởi cho DT video này ❤🌹

Thân mến,

DTQT. 15/07/2019.

ĐI HAY Ở (Đỗ Duy Ngọc)

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn đọc bài viết dưới đây của tác giả Đỗ Duy Ngọc. File do Anh Longkangaroo email đến, Dã-Thảo thành thật cảm ơn Anh Longkangaroo và tác giả Đỗ Duy Ngọc.

Thân mến,

DTQT, 05/07/2019.

CHUYỆN ĐỊNH CƯ- ĐI HAY Ở

(Bài viết giá trị đáng đọc và suy ngẫm)

     Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình của ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la.

     Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.

     Người thứ hai là một bác sĩ, anh là người thầy thuốc giỏi, từng tu nghiệp nhiều nước trên thế giới, tự hào đã nội trú nhiều bệnh viện lớn ở nước ngoài. Ở Việt Nam anh là bác sĩ có thu nhập khá cao, có biệt thự ở quận 2, có công việc ổn định. Vợ cũng là dược sĩ, có một pharmacy rất đông khách ngay trung tâm Sài Gòn. Anh chị chỉ có một đứa con gái, đang chuẩn bị vào đại học. Gia đình anh đi theo diện người chị vợ bảo lãnh đi Mỹ, hồ sơ chờ đã mười ba năm, từ lúc sự nghiệp anh chị chưa có bao nhiêu.

     Người thứ ba là anh bạn học chung trường đại học, năm nay vừa đúng bảy mươi tuổi, đã đến tuổi già. Anh này cũng có một đời sống sung túc ở Việt Nam, hồi còn tuổi làm việc, anh là một quan chức ngân hàng, vốn là nghề của anh trước 1975. Hồi đó, sinh viên ngành ngân hàng, tài chánh ở Đại học Vạn Hạnh tốt nghiệp Cử nhân vào năm 1971-1972 đều được nhận vào các ngân hàng với chức vụ cao, một số làm ngay giám đốc các chi nhánh. Anh nằm trong số người được giao làm giám đốc. Sau 75, anh tiếp tục cho đến lúc nghỉ hưu. Nghề nghiệp thế nên cũng có thể gọi anh là giàu, có của ăn của để, có hai thằng con trai, đứa nào cũng thành đạt, một thằng có chức vụ trong ngành ngân hàng của Việt Nam, đứa kia làm chuyên viên tiền tệ ở nhà băng của Anh quốc. Nói tóm lại là thuộc giới thượng lưu ở xứ này. Bây giờ anh lại đi định cư ở Pháp theo diện bảo lãnh của người em.

     Ba trường hợp nêu trên chứng minh họ đi định cư không phải vì sinh kế. Trước đây, ngoài lý do chính trị, đa phần ra đi vì đời sống ở Việt Nam thời đấy khổ quá, cả nước đói nghèo, họ đành dứt áo ra đi mong có tương lai sáng sủa, sung túc hơn. Còn bây giờ, như ba người bạn tui đó, họ ở Việt Nam rõ ràng là quá sung sướng về vật chất, họ chẳng thiếu thứ gì. Gia đình sinh hoạt như quý tộc, con cái sống như những hoàng tử và công chúa. Hàng năm họ đi du lịch khắp nơi, ở những khách sạn sang trọng, ăn những thức ăn với giá ngất trời. Nhưng họ vẫn ra đi.

     Hỏi chuyện với họ, họ biết ra đi là sẽ gặp không biết bao khó khăn đang chờ trước mắt. Để làm lại một cuộc đời mới trên xứ sở xa lạ không phải là điều dễ dàng. Họ không ảo tưởng về nơi họ sẽ đến, vì họ đã từng du lịch qua đấy nhiều lần. Biết rất tường tận cuộc sống ở đó với những trở ngại khó lường.

     Anh bạn bác sĩ bảo rằng anh rất yêu nghề y, nhưng khi định cư, muốn tiếp tục làm nghề, anh phải đi học lại, cũng đã gần qua tuổi năm mươi, ngồi học cũng không phải là điều dễ dàng. Và để sống, anh phải chọn một công việc nào đấy không như ý của mình.

     Anh bạn doanh nhân dù có nhiều tiền nhưng để hợp thức hoá số tiền lớn đó cho hợp pháp cũng là điều khó khăn. Cho đến bây giờ, ngày đi đã đến, anh vẫn chưa hình dung con đường phía trước sẽ như thế nào?

     Còn anh bạn đồng môn của tui, đã bảy mươi, sẽ chẳng có công việc gì dành cho anh nữa. Tui giỡn với anh thôi thì qua đó chiều chiều đi dạo sông Seine, hay lên đồi Montmartre ngắm mây bay hay ngồi trong khung cửa nhìn đám bồ câu bay lượn, chờ cuối đời nằm trơ trọi ở nghĩa trang xa lạ hay là trở thành một nhúm tro cốt nằm trong ngôi chùa hoặc thả bay trong gió. Anh cười buồn, một nụ cười chấp nhận.

     Ai cũng buồn khi sắp rời bỏ quê hương. Ai cũng thấy đoạn đường còn lại cũng lắm gian nan. Nhưng ai cũng bảo phải đi. Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh rồi. Bởi cuộc sống không chỉ là tiện nghi, là vật chất để thụ hưởng. Mà cuộc sống còn cần phải có không khí để thở, tự do để sống, thoải mái để sinh hoạt. Sống chứ không phải để tồn tại. Sống là phải biết tương lai và tự mình định được tương lai cuộc đời mình. Những người bạn tui cho rằng ở lại là chấp nhận những bất công, những điều chướng tai gai mắt mà bất lực chẳng làm chi được. Xã hội tàn nhẫn quá, con người tàn ác quá. Ở lại là chấp nhận bị đầu độc, không chỉ bị đánh thuốc độc ở thực phẩm, ở hơi thở mà còn bị đánh độc cả tư duy. Chưa kể đất nước này, dân tộc này có còn tồn tại được không trước biết bao âm mưu thâm độc của kẻ thù và sự hà hơi tiếp sức của một bộ phận có quyền lực. Anh bạn già hỏi tui với ánh mắt buồn rầu: Cho thuê đất 99 năm thì nước Việt còn gì? Bạn trả lời tôi đi.

     Anh bạn bác sĩ thì bảo không thể cho các con của mình lớn lên với một tâm hồn bệnh hoạn, một nhân cách méo mó và một cách sống giả tạo, dối lừa. Anh hỏi tui: Bây giờ ở Việt Nam, có gì là không láo? Láo tất. Do vậy tôi phải đi để tôi, gia đình tôi, con cháu tôi được sống và nghĩ suy bằng sự thật không dối lừa. Chúng tôi chọn ra đi như một cách phản kháng. Phản kháng trong im lặng. Và đành bỏ lại những thứ mà chúng tôi sẽ không bao giờ làm lại được ở xứ người..

     Anh bạn doanh nhân thì bảo rằng, biết con đường trước mặt, sau lưng đầy cứt, thì tại sao không chọn con đường sạch mà đi.

     Ở đây, tui chỉ đề cập đến chuyện ba người bạn của tui, tui không muốn nói đến những cán bộ, những người đã từng là quan chức của chế độ, có người từng là tổng biên tập một tờ báo lớn, những người một thời là những người đã từng tham gia hoạt động đấu tranh ở các đô thị miền Nam, họ hiện đang ở đầy xứ Mỹ, tiểu bang nào cũng có. Họ trốn chạy cái gì? Tui đã từng hỏi thế và họ cũng cười buồn. Bỏ qua những tên ăn cắp công quỹ mà trốn chạy. Những người khác đều ôm trong lòng một nỗi thất vọng không nói được.

     Mà thôi, mỗi người có một cách để chọn lựa cuộc sống cho mình. Tôi chọn ở lại, các anh chọn ra đi. Đó cũng là chút tự do mỗi người có được chọn cho mình. Ngày xưa chỉ cần rời làng, đã mang tiếng ly hương, xa quê là nỗi đau. Bây giờ, người ta ồ ạt tìm mọi cách bỏ nước mà đi, có nỗi đau nào hơn cho một dân tộc, nhưng phải chấp nhận thôi. Tất cả các loài hoa đều vươn về phía ánh sáng, có hoa nào chịu chết rũ héo hon trong bóng tối đâu. Và ở trong bóng tối, có ai lại không nguyền rủa bóng tối.

     Chúc những người bạn của tôi bình an và có cuộc sống mới như ước mơ ở xứ người.

Đỗ Duy Ngọc

Butcharts Gardens, Victoria, B.C., Canada.jpg

HẠ THƯƠNG (Hàn Châu-Thanh Phương. Hà Thanh trình bày)

Dear Hà,

     Sáng nay thức dậy thấy mệt và chóng mặt vô cùng nên nằm mãi. Mới dậy ăn xong mở website thấy có lời nhắn của Hà, mở ra thấy Hà nhắc đến Thái Thanh nên Thảo mở ra nghe lại, thấy lòng vui vui nên Thảo định reblog nhưng không được vì Hà closed rồi nên DT copy lại đưa lên site của mình. Thảo copy luôn lời nữa nhé Hà, cảm ơn Hà nhiều lắm. 

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Bạn nghe giọng ca Thái Thanh để nhớ lại những năm tháng trôi qua ở quê nhà, giọng ca tuyệt vời trong thời tuổi trẻ của chúng ta. Có lời mời Bạn hát theo cho vui.

Thân mến,

DTQT. 29/06/2019 

Sáng tác: Hàn Châu và Thanh Phương
Trình bày: Thái Thanh

Hạ ơi! Anh xa em mấy mùa phượng rồi.
Giờ tạm dừng quân lần đầu tiên thương gửi về em.
Lối xưa có còn những tà áo trắng tung bay.
Cho anh ngây ngất ngàn ngày
Bên người tình nhân nhỏ bé.

Hạ ơi! Anh xa em mấy ngày thật dài.
Hỏi người năm xưa! Giờ còn thương nhớ người con trai.
Ðã hơn những chiều hẹn hò
Anh đón anh đưa, bên ai quấn quít từng giờ
Ôi tình yêu rót mật thành thơ.

Mùa hạ nay, vắng anh chắc em sẽ buồn
Lối hẹn lối hò còn ai để đưa em đường vắn lối dài.
Anh yêu em cũng trong mùa phượng vĩ
Mà giờ đây xa rồi
Chợt buồn mênh mang.

Giờ đây, anh lênh đênh bốn ngả đường dài
Là nặng niềm thương về người em bé bỏng hậu phương.
Anh sẽ trở về trong mùa phượng vĩ đơm hoa
Em anh với tuổi ngọc ngà
Ta bỏ đi nỗi buồn ngày qua.

     Trích trong băng nhạc Tuyệt phẩm Nhạc Vàng trước năm 1975 (Youtube). Lời bài hát chép lại theo người hát. (Hải Hà)

     Hà ơi, cảm ơn Hà nhiều vì mình được nghe Thái Thanh hát, đã vậy có lời nữa nên mình cũng hát theo luôn. Vui ghê đi! Mình chưa nghe bài này bao giờ.
“Lời bài hát chép lại theo người hát”. Hà chịu khó thật ❤

NHỮNG MẢNH ĐỜI MƯU SINH TRÊN BÃI RÁC. (Người Việt online)

Cùng Bạn Đọc,

     Sáng nay mở email, nhận được của Anh Longkangaroo File này, Dã-Thảo đã buồn lại buồn thêm, tuy thế DT cũng vẫn thấy có bổn phận chia xẻ với các Bạn trong và ngoài nước về hiện tình của đất nước chúng ta. Cảm ơn Anh Longkangaroo đã sưu tầm những video cùng những hình ảnh này và đã chia xẻ.

Thân mến,

DTQT. 24/06/2019

Gởi các Ông To, Bà Lớn.

Một ngày qua, là một ngày xơ xác,

Một ngày qua, một mất mát lớn lao,

Những ông ngồi ở trên cao,

Nhìn xuống có thấy xuyến xao trong lòng.

DTQT. 

Mời Bạn click vào mũi tên để xem video.

Đêm ở bải rác lớn nhất Hà Nội.

Bai Rac ha noi.jpg
 3 giờ sáng, hàng trăm người lam lũ ùa vào trong bãi rác Nam Sơn, và cần mẫn nhặt nhạnh dưới ánh đèn mờ tỏ. Ảnh của độc giả Minh Trí giúp ta thấy một mảng cuộc sống Hà Nội về đêm.

bai rac ha noi 1

Bãi rác Nam Sơn, Sóc Sơn, là một trong những khu tập trung rác thải lớn nhất Hà Nội, mỗi ngày trung bình có tới cả nghìn tấn rác của thủ đô được đổ về đây, và hầu hết được hành xử  bằng cách chôn sống.

Theo quy định của Ban quản lý Nam Sơn, cứ sau 3 giờ sáng, khi chuyến xe cuối cùng rời bãi thì người dân mới được phép vào nhặt phế liệu.

bai rac ha noi 2

Số lượng người sống bằng nghề nhặt rác tới đây hàng đêm từ vài trăm cho tới cả nghìn. Mỗi đêm, người nhặt rác ở đây có thể bỏ túi từ 30.000 đến 80.000 đồng.

bai rac ha noi 3.jpg

(1 đến 3 đô la) tiền bán phế liệu cho những lán tư nhân mọc lên quanh đó.

bai rac ha noi 4

Tất cả các xe chở rác đều kết thúc công việc lúc 2 rưỡi đêm, và bắt đầu lúc 7 giờ sáng. Để bảo đảm an toàn, những người nhặt rác được vào khi không còn chiếc xe nào trong bãi nữa .

bai rac ha noi 5

Những người nhặt rác trong này hầu như đều có “Trưởng lán” (như lời của nhân viên bảo vệ ) đứng ra thuê nhặt rác, mỗi Trưởng lán quản lý khoảng 30 tới 50 người. Nhiệm vụ Trưởng lán thay mặt Công ty bảo đảm việc an toàn, tránh tranh cướp, cãi vã nhau trong thời gian làm việc.

bai rac ha noi 6

Ngoài ra cũng có khá nhiều người làm tự do, mà không chịu sự quản lý của Trưởng lán nào cả.

bai rac ha noi 7.jpg

Mỗi người có 1 đèn chiếu nhỏ sạc ắc quy để chiếu sáng vùng tìm kiếm.

bai rac ha noi 8.jpg

Phút nghỉ ngơi.

bai rac ha noi 9.jpg

Người đàn ông này đang xem có còn sót gì trong chiếc ví bỏ đi.

bai rac ha noi 10.jpg

Chú Minh – nhà khu Bắc Sơn: mỗi ngày người lớn tuổi như chú chỉ kiếm được 100 tới 150 ngàn. Tụi thanh niên khỏe hơn có thể kiếm gấp đôi.

bai rac ha noi 11.jpg

Anh Vinh – đang cư ngụ gần khu vực bãi rác thải Nam Sơn chia sẻ: ” Nhặt rác cũng là 1 nghề, không phải tự ti với nghề đã nuôi sống mình và gia đình”.

bai rac ha noi 12.jpg

Cái gì họ cũng có thể nhặt như:  nilon, nhựa, dây điện, lốp…. ngay cả những chiếc gối cũ, gấu bông….

bai rac ha noi 13

Chú Chính cùng con trai tên Trọng chuyên chủng loại cao su về đốt làm nhựa đường.

bai rac ha noi 14.jpg

Thành quả sau 1 buổi làm việc.

bai rac ha noi 15.jpg

Toàn cảnh cọc số 7 Khu xử lý rác thải Nam Sơn, nơi hàng ngàn con người đang vật lộn mưu sinh với núi rác khổng lồ.

bai rac ha noi 16.jpg

“Mỗi đêm, tôi cũng kiếm được vài chục nghìn từ tiền nhặt rác bán. Anh Bảo, nghề ngỗng không có, ruộng đất vài sào sao đủ ăn được ?  Đi bới rác tuy vất vả, nhưng cũng có đồng ra đồng vào”- chị Nguyễn Thị Thủy ở thôn Thanh Hà, xã Nam Sơn, Sóc Sơn, Hà Nội cho biết.

bai rac ha noi 17.jpg

Hết

VN-GÙ LƯNG MÀ SỐNG.

Cùng Bạn Đọc,

     Cảm ơn Anh Longkangaroo đã gởi cho Thảo file này, một file rất nhiều đề mục, đọc đến đề tài “VN-Gù Lưng Mà Sống” của Huy Phương, sao thấy bây giờ người mình trong nước hầu như lưng ai cũng bị gù. Nói vậy chứ theo như DT biết, cũng có những người thẳng lưng chứ, nhưng người nào lưng thẳng cũng thường nói hay viết những lời rất thẳng. Và họ bị sống trong những nhà tù nhỏ. Còn những người lưng gù thì được sống ở một nhà tù to, lo chí thú làm ăn, bao giờ cũng phải vâng vâng, dạ dạ không dám ngẩn đầu lên, vì thế cho nên càng ngày lưng càng gù thêm mới thật vô cùng khổ. Xin phép Anh Longkangaroo và tác giả Huy Phương cho Dã-Thảo reblog bài viết này, chia xẻ cùng Bạn Đọc. Mời Bạn cùng xem.

Thân mến,

DTQT. 06/06/2019.

VN-Gù Lưng Mà Sống!

Nguoi-Ngheo-VN.jpgNgười nghèo ở Việt Nam vẫn phải còng lưng làm việc và còng lưng mà sống.    (Hình: Getty Images)

     Trong tháng vừa qua, Notre Dame de Paris vừa bị hỏa hoạn lớn, do đó rất nhiều người đã nhắc lại đại tác phẩm của Victor Hugo và nhân vật Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà. Bây giờ ở Việt Nam, rất ít người bị gù lưng vì cố tật mà thảy đều bị gù lưng vì thời đại, chẳng qua là vì cúi lưng, lom khom quá độ, lâu ngày biến thành tật, mà không ai biết mình đang bị gù lưng.

     Cô Nguyễn Phương Mai là phó giáo sư tiến sĩ chuyên ngành giao tiếp và quản trị đa văn hóa, hiện đang giảng dạy tại Đại Học Khoa Học Ứng dụng Amsterdam, Hòa Lan, cho rằng cô chưa mất niềm tin vào tương lai của chính mình ở Việt Nam, nhưng cô lại nói: “Nếu quay trở lại Việt Nam sống và hàng ngày phải đối mặt với những cái khó khăn, những điều chướng tai gai mắt, phải gù lưng mà sống thì chưa chắc tôi đã về, nghĩa là tôi cũng lại mất niềm tin!”

     Vậy ai là những người phải “gù lưng mà sống” trong xã hội này?

     Dù không sợ, người ta phải khom lưng xuống để tỏ ra mình biết sợ, để được sống còn và sống yên.

     Trong đoản văn “Người việt nam hèn hạ” của một người trẻ tuổi có tên Phan Hân (chữ việt nam không viết hoa), đã mô tả xã hội bây giờ là một “cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất!”

     Ai cũng mong có “một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị cảnh sát giao thông thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết…

     Vậy thì còn ai dám đứng thẳng?

     Cũng có người không biết mình còng lưng, vì nhìn chung quanh, lưng ai cũng còng. Ở đâu cũng nhìn thấy thái độ của kẻ đi xin (dân) và người có quyền ban phát (đảng-chính quyền.) Cái đáng là mình được quyền làm, quyền có thì lại là một thứ ân huệ, mà trong đất nước này ân huệ ban từ trên xuống, cũng không bao giờ ai cho không mà được trả bằng tiền, quà cáp, sức lực và cả nhân cách của con người.

     Nhất nhất điều gì người dân cần làm đều phải qua tay chính quyền, cũng phải xuống xã xin con dấu, như người dân cần vay tiền ngân hàng, trẻ con sinh ra làm giấy khai sinh, hồ sơ đi làm ăn xa, gia đình hộ nghèo đi bệnh viện giải phẫu, xuống xã nhận tiền “hộ nghèo…”

     Có hai thứ “còng lưng,” một là còng lương để tồn tại, như lời Nguyễn Tuân: “Tôi sống được là nhờ biết sợ!”  Hai là còng lưng vì “sưu cao thuế nặng.” Không khác gì thời thực dân, phong kiến mà ông Lê Văn Cuông – cựu đại biểu Quốc Hội cũng xót xa: “…Mùa sưu thuế hãi hùng ở Hậu Lộc cho thấy đang có sự xuất hiện trở lại của bộ phận cường hào, ác bá thời phong kiến ở nông thôn trong thời kỳ văn minh.”

     Nông dân tên Dương, ở Nam Đàn, tỉnh Nghệ An cho biết trong vụ thu hoạch Hè Thu vừa qua gia đình anh phải nộp tất cả 20 loại thuế, trong đó có những loại thuế, phí nhà nước cũng như tỉnh không quy định mà chính quyền huyện, xã lại đề ra và bắt dân phải nộp kiểu “phép vua thua lệ làng.”

     Nặng nhất là khoản xây dựng nông thôn mới, mỗi người phải đóng gần 1 triệu/1 năm. Đó là đóng góp nghĩa địa, thu thủy lợi, trả công bảo vệ hoa màu, quỹ thiếu niên nhi đồng, quỹ văn hóa làng-thể thao, quỹ khuyến học, quỹ điện sáng nhà văn hóa, quỹ an ninh xã hội, quỹ an ninh thường xuyên làng, quỹ chữ thập đỏ… Nhiều thứ đóng rõ ràng là phi lý.

     Báo chí Việt Nam kể một câu chuyện người dân khốn khổ: “…do không đóng đủ tiền giao thông nông thôn, một chị nông dân đã bị chính quyền thôn, xã đến cưỡng bức bắt con bò mới mua để cày ruộng, sau đó bán cho người khác. Con chị đó đến ngăn thì bị họ đánh, phải đi bệnh viện.”

     Ở Hải Lộc, Hậu Lộc “có gia đình còn bị ‘tổ công tác đặc biệt’ bốc mất mấy tấm ván canh.” Tấm ván canh là gỗ mua sẵn dành cho người già chết thì đóng quan tài. Cái thời 31 năm về trước, trương tuần của “Cái đêm hôm ấy… hôm gì?” chỉ trấn lột thóc, để lại cái áo quan cho mẹ nhà văn Phùng Gia Lộc, xem ra vẫn còn nhân đạo hơn bọn cường hào mới bây giờ lấy cả tấm ván canh lo hậu sự của người già.

     Thời này trâu bò ra đồng ăn cỏ, vịt xuống ao rỉa cá cũng phải thuế. Bọn cầm quyền nghĩ cách thu thuế, “nhổ lông sao cho vịt khỏi kêu.” Rồi đây đến cái điện thoại cầm tay cũng phải đóng thuế. Việt Nam hiện có 72,300,000 cái cell phone, đứa nào nghĩ ra chuyện “nhổ lông vịt” này quả là siêu đẳng.

     Ra đường thì có công an giao thông thổi còi kiếm ăn mỗi ngày, tài xế đi xa thì có B.O.T. chặn đường thu “mãi lộ,” lưng thằng dân chất chồng bao nhiêu thứ thuế, không gù mới là chuyện lạ.

     Có con đi học, xin còng lưng thêm tí nữa! Cho con đến trường là một nỗi khổ của cha mẹ phải đóng hàng chục thứ “phí.”

     “Mức đóng góp đầu năm dành cho khối học sinh lớp 1 hơn 7.5 triệu đồng với 22 khoản thu: tiền bán trú, tiền ghế, tiền áo đồng phục, tiền sách mua nhà trường, tiền kỹ năng sống, tiền chữ thập đỏ, tiền quỹ đội, tiền học tiếng Anh, tiền quỹ hội cha mẹ học sinh, tiền xã hội hóa giáo dục, tiền ngoại khóa, tiền vệ sinh nhà trường, tiền trông trẻ (dạy buổi chiều,) tiền hỗ trợ nhà bếp, tiền giấy kiểm tra, tiền vệ sinh lớp học, tiền quỹ lớp, tiền phô tô, tiền máy chiếu, tiền điều hòa, tiền bảo hiểm y tế…”

     “Lên đến lớp 4, lại thêm các loại tiền đóng: Tiền xã hội hóa, tiền bảo trì máy tính, tiền quỹ hội cha mẹ, tiền thuê trực nhật, tiền vệ sinh trường, tiền nước uống, tiền giấy vệ sinh, tiền hoạt động ngoại khóa, tiền bổ sung đồ dùng bán trú, tiền học buổi chiều và hỗ trợ trông trưa, tiền học kỹ năng sống, tiền quỹ lớp, tiền chữ thập đỏ,tiền quỹ đội, tiền giấy thi… Nhiều gia đình không chịu nổi phải cho con nghỉ học.”

     Không biết chính phủ sinh ra để làm gì, và thu thuế để phục vụ ai? Thu thuế để xây dựng đảng, như thế đảng càng mạnh, thì dân càng phải gù lưng hơn nữa! Những ai làm ăn, kinh doanh dưới chế độ Cộng Sản chắc đã biết chuyện nhịn nhục, nói cười cho qua chuyện để chúng ta cùng có lợi, đôi khi phải quên cả nhân cách của mình, có tiền bạc rủng rỉnh, nhưng đêm nằm nghĩ lại có hổ thẹn hay không?

     Trong một xã hội, buổi sáng ra khỏi nhà, gặp thằng công an khu vực, trong lòng khinh nó, mà cũng phải chào hỏi. Đến sở làm việc với thằng thủ trưởng dốt nát, tham ô, phe cánh, kinh tởm mà cũng phải thưa dạ, bác cháu, anh em. Buổi chiều không muốn đi nhậu mà cũng phải làm ra vẻ sốt sắng, chén chú, chén anh, cho ra phe mình. Cái thời buổi “thẳng thắn, thật thà, thương thua thiệt,” ai mà dám đứng thẳng lưng, đôi khi phải sống giả dối, quên mình, nên cái lưng gù xuống lúc nào không hay!

     Vậy mà người ta không biết quý khi được sống trong một xã hội, mà thấy cái lưng mình còn thẳng!

Huy Phương.