Phú Sỹ – Bình minh trên đống tro tàn[2]

Cùng Bạn Đọc,

     Mời Các Bạn theo dõi cuộc hành trình leo núi Phú Sỹ ở Nhật của Su_O1, cùng Các Bạn của Su_01, mục đích để được nhìn mặt trời mọc khi đứng trên đỉnh núi cao.

     Su cho phép Dã-Thảo reblog post này nhé. Thành thật cảm ơn tác giả.

DTQT.08/08/2018.

https://suqblog.wordpress.com/2018/07/25/phu-sy-binh-minh-tren-dong-tro-tan1/ <Please click

Su_Q's avatarMy Emotions

…Tiếp

*  *  *

Đừng dừng lại…nhưng!

Khi bánh răng tiến vào một chu trình hoạt động, nó cùng những bánh răng khác tạo nên một cơ cấu vận hành trơn tru. Nếu như có sự trật khớp, chính bản thân nó sẽ là thứ bị nghiền nát đầu tiên và tiến tới sự sụp đổ của toàn cơ cấu – nghe có vẻ đáng sợ ghê nhỉ (cười!).

View original post 2,558 more words

CẢNH GIÁC SẼ KHÔNG THỪA.

Cùng Bạn Đọc,

     Dã-Thảo nhận được tin nhắn của Trang Trang, xin chuyển đến để chúng ta cùng cảnh giác. Các Bạn sống tại quê nhà xin thận trọng, DT chỉ biết nhận và chuyển đi mong tất cả được bình yên.

     Tặng Các Bạn “Bài Thơ Cảnh Giác”:

Cùng chung sức chống giặc tàu tàn bạo,

Cứu non sông thoát khỏi cảnh nguy nan,

Cho cháu con không sống cảnh cơ hàn,

Bọn ngồi trên quyền quý hưởng cao sang,

Mặc kệ dân đói mỏi mòn xơ xác,

Tập cận bình tên ác quỷ gian manh,

Gieo bao nhiêu khổ ải đến dân lành,

Ta phải diệt phải trừ tên “tập cận”.

Cho dân ta được vui hưởng thái bình,

Ta dựng nước khi không còn cộng sản.

                   DTQT, 08/08/2018.

July 24 at 1:24 PM · 

     ĐÂY LÀ MỘT TIN NHẮN CỦA MỘT NGƯỜI BẠN NHỜ TÔI THÔNG BÁO. BÀ CON MÌNH NÊN CẢNH GIÁC SẼ KHÔNG THỪA.
Đây là bức thư của một người đàn bà VN đả bị bán qua Trung Quốc 2013, bây giờ đả lấy chồng tàu và định cư tại đó luôn rồi. Hai vợ chổng mới đi thăm người em chồng. Người này là đại ca của một băng đảng khét tiếng tại Tứ Xuyên vừa được thả ra . Ông này nói được Tập Cận Bình khoan hồng thả 200,000 người mà ở tù chung thân bên Trung Quốc (Phạm các tội giết người, ma tuý, cướp, hảm hiếp v..v.) để qua Việt Nam thẳng tay tàn sát người VN (Họ sẻ dùng dao đâm chết già trẻ bé lớn gì bất cứ lúc nào). Tập Cận Bình củng đả huấn luyện họ cẩm súng , và học tiếng việt gấp rút, để khi giết người bên VN. Liên Hiệp Quốc sẻ không biết tưởng người việt giết người việt. Tập Cận Binh không nuôi họ như quân đội TQ ở tại các đặc khu (Fomosa, Boxit Tây Nguyên, Bình Dương v…v), mà kêu họ đi cướp ở VN mà sống.

 

Thư cho bé sơ sinh…..Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc….

Chị đi tìm Em trên trang web,
Thấy bài “Thư Cho Bé Sơ Sinh”
Của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,
Hay thật hay nên reblog trang mình.
Bằng lòng nhé Em Giai01’s Blog,
Cảm ơn Em và Tác giả Đỗ Hồng Ngọc.

DTQT. 04/08/2018

giai01's avatarGiai01's Blog

THƯ CHO BÉ SƠ SINH, nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng
Thư cho bé sơ sinh

(thơ Đỗ Hồng Ngọc),

nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng

Sau 1975, một hôm, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu chống nạng đến tìm tôi tại nhà nói là gặp “để tặng cho tác giả thơ” bài nhạc “Thư cho bé sơ sinh” mà anh đã phổ ngày còn ở trong tù, nhờ đọc được bài thơ này của tôi trên một tạp chí y học của bác sĩ Lương Phán (1973)! Anh nói anh viết bài này dành cho giọng hát Thái Thanh, nhưng bây giờ tình thế đã khác! Rồi anh hát thử tôi nghe với cái giọng ồ ề dễ thương của anh! Tôi rất cảm động. Và đó là lần đầu tiên chúng tôi quen nhau.

Bài thơ Thư cho bé sơ sinh tôi viết năm 1965…

View original post 922 more words

THƯ GỞI HẢI HÀ.

01/08/2018 Sydney Australia.

Dear Hà

Cùng Các Bạn,

     Thành thật mà nói, Dã-Thảo không dám bình luận về một nhà văn hay nhà thơ nào. Sợ bị “Râỳ”. Vì với cái năng khiếu hạn hẹp của mình nên chỉ biết viết, đọc và thưởng thức thôi. Được quen với Bà Tám là một niềm vui, đọc văn của Bà như một khám phá mới lạ đối với Dã-Thảo. Đó là sự thật.

     Một buổi sáng nọ mở website ra đọc để xem thử có Bạn Đọc nào ghé thăm vườn hoa của mình không? Vẫn còn nhớ thấy chấm đỏ bên góc phải, click một cái, hình cô Tám hiện ra kèm chữ “liked” là thích rồi, vì Bà là khách lạ mới đến thăm lần đầu. Vậy là DT tôi bấm một cái vào hình Bà Tám, nhưng thất vọng vì không có hình thật của Bà mà chỉ có tấm hình phát họa.       -Thôi thì tưởng tượng cũng được vậy!

     Đọc sơ qua tiểu sử của Bà, thì ra Bà là một Mệnh Phụ:

     Nguyễn Thị Hải Hà hiện định cư tại New Jersey, Hoa Kỳ. Tốt nghiệp Kỹ sư Cơ khí, Cao học ngành Quản Trị Kỹ Nghệ và Xây Dựng ở trường New Jersey Institute of Technology. Hiện đang quản trị đồ án xây dựng cho hãng xe lửa ở New Jersey. Sáng tác, dịch, và điểm sách. Đã dịch Nửa Mặt Trời Vàng và Cuộc Đời Ngắn Ngủi Lạ Kỳ của Oscar Wao. Các bài điểm sách, truyện ngắn, biên khảo, tạp ghi và tin văn học đã xuất hiện trên Thư Quán Bản Thảo, Sài Gòn Nhỏ, Tân Văn, Chiến Sĩ Cộng Hòa, Da Màu, Hợp Lưu, Tiền Vệ, Gió O, Văn Chương Việt, Newvietart, Blog Nguyễn Xuân Hoàng, Blog Nguyễn Xuân Thiệp, và Blog Thời Sự Phật Pháp”.

    Dòng chữ trên đây từ Gió O Dã-Thảo copy và đưa vào nên đổi màu cho Các Bạn biết là không phải của mình tìm ra đâu nhé! Nguyễn Thị Hải Hà Kỹ Sư Cơ Khí và Xây Dựng, quản trị đồ án xây dựng cho hãng xe lửa. Hải Hà không xây cầu Sắt mà xây cầu “Văn” đó Bạn. Thảo ngạc nhiên quá vì lúc đầu thấy Bà như đùa với độc giả với giọng hết sức khiêm nhường nhưng ẩn hiện một sự ưng ý và bằng lòng của tác giả. Vì nếu không ưng ý chính mình, thì sức mấy Bà đưa ra cho người đọc xem trên các trang blog nổi tiếng như trên. Không những viết văn Hải Hà còn chụp ảnh nữa, Bà dẫn mình đi từ cách hành văn rất “Ngộ” của Bà qua những bức ảnh mà Thảo thấy ẩn hiện tâm hồn của Bà trong đó. Mỗi khi chụp được tấm hình ưng ý là Bà đặt tên cho tác phẩm của Bà ngay. Mình có một bài thơ nhỏ từ tên những “Đứa Con” đẹp đáng yêu của Nguyễn Thị Hải Hà. Mời Bạn liếc mắt qua bài thơ của Thảo một tí nhé:

Chị Em Hoa Súng nhẹ đứng bên hồ,

Chuồn Chuồn muốn đậu nên dừng không bay,

Ngược Nắng Trắng Trong hai nàng Hoa Sứ,

Chiếc Dù nho nhỏ chị Nấm dễ thương,

Xanh ngắt Hàng Tùng thách thức thiên nhiên,

Ao nhà Bốn Vịt Một rùa dạo chơi,

Và đây Mẹ Con chị Ngỗng thảnh thơi,

Vợ chồng anh Vịt có đôi chẳng buồn,

Bên ao xanh nước đẹp sáng long lanh,

Trên khúc gỗ Ba Cụ Rùa nằm nghỉ.

Yên lặng êm đềm có nghĩ gì không?

Hà ơi, đẹp quá khiến Dã-Thảo quì!

     Bạn thấy không Hải Hà tài lắm, từ một Kỹ Sư Cơ Khí (chữ diễn dịch trên Gió O). Theo sự hiểu biết của DT không biết có phải do chữ Design Engineer hay Infrastructure Engineer. Vì thế cho nên Bà phải ngồi tại bàn giấy đo đo vẽ vẽ mấy đồ án khô ngắc khô ngơ khiến Bà mơ mộng trở thành nhà văn. Ngồi buồn rồi viết vu vơ cho đỡ buồn: “Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã”. Vô cùng thành thật.

     Hình như Thảo đọc hết chuyện ngắn của Hải Hà rồi, nhưng vì già sinh ra lẩm cẩm nên hay quên, chứ một lượt mà đọc hết thì nhớ sao nỗi! Thảo mở lại Blog Chuyện Bâng Quơ của Hà thì thấy có sự thay đổi và thấy ngay những truyện ngắn đã đọc bên tay trái nên Thảo rất thích, không nương theo gió O nữa nên viết lẹ hơn.

      Này nhé “Thư Thì Mỏng” viết thơ tự nhiên vì hai người chưa bao giờ gặp nhau, chỉ thư qua từ lại. Theo mình thấy thì hai người yêu nhau nhiều lắm rồi mà cả hai đều không muốn mở lời thôi. Anna cảm ơn ông đã “nghiện” thức ăn của nàng nấu rồi còn gì nữa! Và Ông An thì cứ đợi cơm để được đọc thư Anna. Phải nói Hải Hà viết hai người tỏ tình với nhau thật dễ thương không suồng sả chút nào mà vẫn thấy đậm đà trìu mến.

      “Màu Mắt Chưa Quên” Đây là Comment của Dã-Thảo trên Blog của Hải Hà: Đọc qua một lần rồi, nhưng hôm nay vừa đọc lại và vừa nghe Ngọc Phụng nhỏ nhẹ kể chuyện. Tuy là chuyện tưởng tượng nhưng mình nghe như thật, thấy thương tác giả nhiều lắm, biết không Hà! Theo mình thì câu chuyện nào cũng là chuyện thật vì không có sự thật trong đó thì làm gì có chuyện để kể! Hà viết rất thật và rất hay!

     “Văn Là Người” đó, Dã-Thảo thấy Hà ở trong câu chuyện thật rõ như ban ngày. Này nhé:

     “Đêm đó tôi lái xe về. Nhà ai đó đã treo đèn Halloween sáng rực, những con ma dễ thương màu trắng, những bà phù thủy áo tím mặt xanh, và những trái bí màu cam vàng rực. Trong tôi vọng nhẹ một câu thơ Trong hồn tôi có một chút gì cô quạnh và vườn tôi xưa vẫn một vuông rất nhỏ. Ở những con đường tối, mặt trăng sáng lấp lánh lẽo đẽo theo tôi. Trong tâm tư tôi lãng đãng màu mắt của Scott. Ánh trăng trong veo lạnh lẽo, cái lạnh như thấm cùng bóng tối trong tim tôi thành những hạt sương lăn dài vòng quanh buồng tim âm thầm nhói buốt.    

     Yêu muốn khóc luôn (hạt nước mắt lăn dài vòng quanh buồng tim, nước mắt chảy ngược vào tim, đau nhức nhối), khiến mình rưng rưng.

Và đó là cái quyền của người viết văn không ai có thể lấy được.

      “Đường  Hầm”: Xem phim mà viết lại được như vậy quả thật tuyệt. Thảo tin ở tâm linh nên tuy đọc chuyện phóng tác nhưng vẫn thấy giác quan thứ sáu của Thảo rung động mạnh. Người Sĩ Quan có dũng mãnh đáng quý thì binh lính dẫu đã hy sinh vẫn muốn được tuân lịnh của người chỉ huy đáng kính của mình và, họ đã đi về đúng vị trí cõi Âm của họ. Chuyện ma, nhưng không phải chuyện ma, đó là cảm nhận thật sự giữa hai cõi âm dương.

      “Làng Có Cối Xay Nước”  

     Ông cụ một trăm lẻ ba tuổi đi đưa đám ma một người ngót nghét một trăm tuổi vẫn tươi cười. Ông còn nói: “Nói thật với cháu, Bà ấy là mối tình đầu của tôi nhưng Bà đạp nát trái tim tôi bằng cách đi lấy người khác”. Ông cụ thật đáng kính, đã tha thứ cho người đạp nát trái tim mình để đưa Bà đến nơi an nghỉ cuối cùng.

     Mình thích sống ở cái làng này đó Hà ơi!

Không có điện thì trăng sao rất tỏ,
Như lòng người không gợn sóng phồn vinh,
Nên tĩnh lặng như ru mình thiền định,

Sống cuộc đời lặng lẽ vẫn tươi xinh.            

                                                                      (Tặng Hà bốn câu thơ để kỷ niệm)           

         “Chuyện Một Con Gà và Hai Con Công”.

     Câu chuyện tưởng như chuyện cười tầm thường nhưng quả thật thâm thúy. Gà Mái Dầu muốn đẹp và có tiếng hót hay như chim Phượng Hoàng. Bỏ chồng con ra đi, mê hai con Công đẹp, cố bắt chước để hót hay như Phượng Hoàng, bị bọn bất lương lừa đảo móc họng móc hầu, đá rớt xuống vũng bùn rồi mới quay về sống cuộc đời buồn chán tự mình đốt cháy cuộc đời mình bằng sự giận dữ nung nấu trong lòng.

     Tham lam, ham muốn, giận dữ chỉ hại mình thôi! Đừng bắt chước ai hết, mình là mình, mỗi người là một cá biệt không ai giống ai. Vì thế cho nên hãy thận trọng nhé bà con!

     Tâm hồn Hải Hà có một chiều sâu mềm mại nên Dã-Thảo quí mến Hà là điều tự nhiên, mặc dầu đôi khi Hà có viết nhiều câu đọc nghe rợn: “Chim Hoàng nắm cổ Gà Dầu bắt ngửa cổ ngóc mỏ lên trời. Nàng thò móng vuốt vào bên trong moi móc mãi kéo ra một sợi chuỗi giống như chuỗi ngọc trai dính máu đỏ thẫm. Gà Dầu ngộp thở tưởng chết, nước dãi chảy ra đầy mũi, mất giọng gáy luôn. Khi bị Hoàng moi móc chuỗi tiếng gáy trong cổ, Gà Dầu có cơ hội nhìn gần nhìn kỹ, và suy nghĩ.”. Đến lúc đó mới chịu nhìn kỹ và suy nghĩ???Trễ quá!!!

      Chớ dại dột tụ tập với người lạ bà con ơi! Nghe chúng nó nói đây: “Nếu mi muốn làm phụng thì hãy tìm đống lửa nhảy vào”. Sức mấy mà dám! Nhưng rồi cũng chết cháy vì lửa của chính tâm mình…Tức chết đi được… Thương thay!

      “Đóa Hoa Cúc Cuối Năm”.

     Phải nói Hải Hà mơ mộng thật nhiều và óc tưởng tượng của Hà cũng phong phú lắm nên Dã-Thảo chạy theo Hà cũng ngất ngư luôn. Kiku, một người con nuôi bị mẹ kế ghét bỏ. Kiku sống trong một đoàn hát nổi tiếng Kabuki của cha nuôi, Goro Onoe. Anh thân với cô giúp việc trong gia đình là Otoku, xem cô như bạn vì cô thành thật hướng dẫn Kiku về cách diễn xuất cho khá hơn, tốt hơn. Nhưng bà kế mẫu thấy vậy không bằng lòng nên đuổi Otoku. Anh xin cưới nàng cũng không được, vì địa vị chủ tớ. Anh bỏ nhà ra đi, lang thang gặp lại người xưa, nhưng anh lại không thể cưới cô được, bây giờ anh là người làm công tưới nước cho vườn hoa cúc nhà cô, dáng vẻ của cô bây giờ khác hẳn xưa, cô có vẻ một tiểu thư con nhà đài các. Sao mà rắc rối quá Bà Tám? Nhưng Dã-Thảo chưa chịu thua. Thì ra câu chuyện thần tiên này từ bên Nhật, thảo nào họ phân chia giai cấp dữ a! Bà chủ hướng dẫn anh ca hát để anh trở về nguồn cội của anh. Anh thành công, những tưởng có thể cưới nàng làm vợ… Đến đây Thảo mời các bạn đọc tiếp chuyện phóng tác của Hải Hà để cảm thông với Anh Kiku nhé. Với lối kể chuyện hấp dẫn của Hải Hà, Thảo phải theo tới cuối!

     Ai dè nàng nói lời chia tay để đi về…cõi khác: “Cảm động vì tấm lòng chàng yêu mến. Em xin tặng chàng mấy chậu cúc để gây giống. Chúng sẽ không được to và đẹp như cúc do Ichi trồng, nhưng có thể tự chống bệnh và không cần nhiều nước. Giếng nước càng dùng càng có nhiều nước. Chúng ta không thể là vợ chồng vì em ở cõi khác và thời gian nơi em ở cũng khác. Tính ra em hơn chàng vài trăm hay cả ngàn tuổi.” Trời ạ! Thế có giật mình không?

     Quay trở lại rừng cúc, chàng nhìn thấy cây hoa cúc ngọc thạch. Nhớ lời Ichi dặn, chàng lấy bình rượu cúc rót một chút rượu tưới lên cây cúc. Cây cúc héo rũ ra sau đó bốc hơi. Còn lại dưới đáy chậu cúc là một con búp bê mặc áo lụa đắt tiền. Cho phần rượu còn lại lên con búp bê, con búp bê đổi màu trong suốt rồi dần dần lớn lên hiện thành Otoku bằng xương bằng thịt. Câu chuyện đến đây là chấm dứt. Như vậy là Dã-Thảo có thể cho Kiku làm đám cưới với Otoku được không Bà Tám?

     PS: Cho Dã-Thảo ghi chú ở đây một tí nhé Hải Hà, tác giả Osamu Dazai đã tự vẫn vì bịnh trầm cảm, chết năm 1948 để lại một tác phẩm viết dang dở có tựa đề “Vĩnh Biệt”. Thảo dịch từ tựa chữ “Good Bye” của tác giả. Vì Osamu Dazai đã chết nên DT dịch là “Vĩnh Biệt” Nếu không DT sẽ dịch là “Giã Từ”

 “Bijoux Về Hưu”.

     Theo Dã-Thảo thì bà Hai-Hí-Tà nên đi dự tiệc về hưu của Bijoux và cứ làm việc với Ôn Sân vì theo như lời thì thầm của Microwave và Vending machine thì huề cả làng rồi, bên tám lượng bên nửa cân. Làm việc chăm chỉ giỏi như bà Hai-Tí-Tà thì lo gì. Không nên đứng núi này trông núi nọ. Ôn Sân khôn ngoan, tuy hay la rầy. Chắc bà Hai-Hí-Tà thừa biết câu: “Thà làm đầy tớ đứa khôn còn hơn làm thầy đứa dại”. Làm chung cùng sở giúp đỡ lẫn nhau vẫn hơn, nói xấu nhau làm gì! Nhìn vào cái tốt của người khác sẽ thấy vui hơn. Theo mình ai cũng có cái tốt và cái xấu cả. Phải không Hai-Tí-Tà?

 “Ấm Lạnh Của Cuộc Đời”

      Cơn bão khiến nhiều nhà mất điện. Tiện nghi trong nhà mất hết, nhất là gặp mùa đông giá lạnh. Người đàn bà quen dựa vào chồng đâm ra lúng túng vì chồng vắng nhà nên suy nghĩ vớ vẫn. Rồi ông láng giềng cô đơn sang nhà xin nước dụ dỗ sang trốn lạnh…Ôi lôi thôi.

     Chồng điện thoại bảo dùng than để đốt mới dám làm rồi ngủ quên nhờ hơi ấm của than hồng.

      Nhờ ngủ nên mới có chuyện nằm mơ của người đàn bà vắng chồng trong đêm đông giá lạnh Nhưng Hải Hà viết thật hay với lối văn tự nhiên giản dị không màu mè, như thật, khiến Dã-Thảo cứ lo lắng cho người đàn bà với những ý nghĩ dại dột sẽ phản bội người chồng quá yêu thương vợ mình như thế. Lúc đọc đến chỗ ông hàng xóm sắp hôn môi chị, hai cái răng cửa lung lay từ trước bị rụng khiến chị ôm miệng chạy ra khỏi cửa và giật mình tĩnh giấc. Thảo mừng quá phá ra cười lớn. Cảm ơn tác giả đã không đánh mất cái thiện tự nhiên của người đàn bà Á Châu, nhất là người đàn bà Việt Nam. Văn hay và chuyện cũng hay nữa. Chắc chắn đêm nay Thảo ngủ ngon.

*****

     Trên đây là những cảm nghĩ của Dã-Thảo về những truyện ngắn đã đọc của tác giả Nguyễn Thị Hải Hà. Bà còn rất nhiều chuyện ngắn DT đã đọc qua cũng hấp dẫn mình không kém những chuyện kể trên. DT nêu tên những truyện này sau đây để Các Bạn tìm đọc nhé:

    1 – Tình Bidong

    2 – Tiểu Thư Nora và chàng Lãng Tử.

    3 – Sỏi và Đá.

    4 – Quà Giáng Sinh.

    5 – Qua Xứ Rắn.

    6 – Mối Thù Truyền Đời Giữa Chó Linh Chi và Sử Tử.

    7 – Giáng Sinh Khó Quên.

    8 – Ghen.

    9 – Đàn Vượn Vói Trăng.

  10 – Cửa Đóng.

  11 – Con Ngựa Của Wilston.

     Ngoài ra Bà viết rất nhiều loại. Những gì không thuộc về tầm hiểu biết của mình DT không dám lạm bàn vì muốn bàn đến phải tìm hiểu và, thật sự DT không còn đủ thời gian tìm hiểu nữa, nghĩa là “Một Chân Xuống Mồ” rồi! Dã-Thảo muốn giới thiệu Blog của Hải Hà đến với Các Bạn thôi. Mở link Hải Hà, Bạn tha hồ đọc.

     Đây là link của Hải Hà

https://chuyenbangquo.com <Please click

 Thân mến,

DTQT. 01/08/2018.

Scan_20170921

Một Chân Xuống Mồ

CHUYỆN CÔ NHÍP XƯA VÀ NAY.

    Mời Các Bạn,

Xem một fife về cô Nhíp của Trang Trang bên Mỹ Fwd đến cho Dã-Thảo hôm nay. Hoàng Điệp đăng bài này trên “Tin Tức Hằng Ngày” vào thứ bảy 25/04/2015 sau 40 năm chúng ta mất nước. DT không biết ai là tác giả chính thức của bài viết này. Xem để biết lòng người ra sao tráo trở thế nào!

Thân mến, DTQT 27/07/2018. 

CHUYỆN CÔ NHÍP NGÀY XƯA VÀ CÔ NHÍP BÂY GIỜ !

CÔ NHÍP QUỐC TỊCH MỸ LÊN BÌA TẠP CHÍ VĂN HÓA NGHỆ AN10959703_966839813349655_7400350770753426607_n

Một hình ảnh công dân Việt nam nay là quốc tịch Mỹ : Đó là Cô Nhíp người hùng một khoảnh khắc dẫn xe tăng tiến vào dinh Độc lập trưa ngày 30/4/1975… và ngay sau đó cô cũng đã vứt bỏ đi quá khứ đến với một vương quốc “giãy chết” Nước Mỹ xứ sở của muôn vàn thăng trầm sự kiện 30/4/1975.

Nay được tạp chí Văn Hóa Nghệ An lấy hình ảnh “Cô Nhíp” đặt trang trọng trên ảnh bìa số kỷ niệm 30/4 tròn hơn 40  năm ngày giải phóng đất nước.

     cô Nhíp5      

Phan Thắng

                                                                              Cô Nhíp: Có ai còn nhớ?

Hình ảnh Cô Nhíp hơn 40 năm trước.

https://i2.wp.com/quyenduocbiet.com/images/file/GcxI7iAs0ggBAC8W/w387/10430394-809205329156290-8196647351523195344-n.jpg

     Ngày 29/4/1975, xe tăng của Phe Cách Mạng đã vào đến cửa ngõ Sài Gòn theo hướng Tây Bắc. Trên xe có một cô gái trẻ, xinh đẹp, đầu đội mũ tai bèo, dẫn đường.
Sau này, đạo diễn Nguyễn Trí Việt của Hãng phim Giải Phóng đã dựa vào hình tượng đó để dựng thành phim: Cô Nhíp!

Cô Nhíp (Cao Thị Nhíp – cách mạng thì gọi cô là Nguyễn Trung Kiên), tên thật, người thật, việc thật (có nhiệm vụ dẫn xe tăng của phe Cách Mạng vào Sài Gòn) giờ cô ở đâu? Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cao cả đó, cô được gì? cô làm gì? cô ra sao?
Trả lời: cô Nhíp đã qua Mỹ sống từ lâu. Cô đã mang quốc tịch Mỹ với tên họ khác. Một khoảng đời với  cái tên Nhíp trước đây, cô đã tự chôn vùi.

Cô Nhíp (công dân Mỹ) hiện nay định cư tại Nam Cali US

     Mùa hè cách đây vài năm, ở thành phố Garden Grove, Nam California, tôi gặp lại Nhíp. Vẫn xinh đẹp như xưa nhưng khi được hỏi về ngày 29/4/1975, Nhíp trả lời: “Tôi đã quên rồi. Quên lâu lắm rồi”.
     Một buổi sáng thượng tuần tháng 10 năm ngoái, “Cô Nhíp” đến nhà thăm tôi khi vừa tử Cali về lại VN. Tôi và nó là đôi bạn thân trước khi nó rời bỏ Sài Gòn để đến nước Mỹ xa xôi và trở thành cư dân ở đó. Bốn  mươi năm  “Cô Nhíp” năm xưa đã mất dấu thật rồi. Chỉ còn đây, một người Mỹ gốc Việt. Chuyện gì đã xảy ra  vậy? Sử sách sẽ ghi chép thế nào đây? Cả tôi lẫn nó đều không ai nhắc về “Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó. Có nỗi xót xa không thể nói thành lời.

 

CHUYỆN PHI THƯỜNG.

Xin phép Anh Vũ Thất và Tác Giả cho Dã-Thảo reblog Bài thơ “Chuyện Phi Thường” để ủng hộ Các Bạn trẻ tại Việt Nam. 

     Giới thiệu cùng Các Bạn Đọc.

Thân mến,

DTQT. 26/07/2018

vuthat's avatarVũ Thất

Chuyện phi thường

Quê tôi có chuyện phi thường
Toàn dân vùng dậy, xuống đường đấu tranh
Đả đảo Cộng sản gian manh!
Gây nên thảm họa, tan tành núi sông
Phản bội nòi giống Tiên Rồng
Giang sơn, biển đảo, hiến dâng quân thù
Ham tiền, bán cả Đặc Khu
Âm mưu giao trọn Tầu phù, biên cương

Quê tôi có chuyện phi thường
Người dân chống Cộng, tràn đường khắp nơi
Biểu dương hùng khí ngất trời!
Tấm lòng yêu Nước ngời ngời trăng sao
Năm Châu, Thế Giới trông vào
Càng đàn áp mạnh; Càng cao tinh thần!
Bạo quyền Cộng đảng bất nhân
Đánh dân đổ máu, muôn phần bi thương!

Quê tôi có chuyện phi thường
Các em nhỏ, cũng xuống đường đấu tranh
Mặc dù trong tuổi học sinh
Hồn thơ ngây vẫn nặng Tình Núi Sông
Trẻ già, son sắt một lòng
Giặc…

View original post 140 more words

THỜI ĐẠI GÌ ĐÂY?

Thưa  Bạn Đọc,

     Mời Bạn đọc bài viết sau đây của Đỗ Duy Ngọc. Bài do một người Bạn Fwd cho Dã-Thảo, xin phép tác giả được reblog post này. Cảm ơn ĐDN. Những sự việc, hành động của người cộng sản Việt Nam thật khó còn “Chữ” để diễn tả. Chúng ta chỉ mong sao người VN cố gắng đứng lên, hùng dũng đứng lên để thoát khỏi tay bọn cầm quyền tàn ác dã man, cho con cháu có được một nền giáo dục sáng suốt, một cuộc sống ấm no hạnh phúc trong đời. 

Mong lắm Các Bạn ơi,

DTQT. 24/07/2018.

Chúng ta đang sống thời đại gì đây? Có lẽ trong lịch sử của dân tộc, đây là một thời kỳ khó đặt tên.

      Ngành giáo dục thì có Bộ Trưởng ngọng và câm. Có Cô Giáo quỳ, Cô Giáo giẻ lau, Cô Giáo đéo, Cô Giáo câm, Cô Giáo đi hầu rượu như gái bia ôm. Có Thầy Giáo ấu dâm, Giáo Viên bán chỗ dạy, Giáo Viên ăn chận tiền Giáo Viên, Lãnh Đạo ngủ với Cô Giáo để cho biên chế. Có Sinh Viên ngủ với Thầy để xin điểm, có Học Sinh bóp cổ Cô Giáo, Học Trò đâm Thầy lủng ruột.

     Bộ Y Tế thì có Thứ Trưởng ký nhập đủ loại thuốc gây tai hoạ khôn lường. Có Lãnh Đạo tiếp tay nhập thuốc giả bán giá cao. Có bệnh nhân 4 người một giường, có người cấp cứu sắp chết phải đóng tiền mới khám. Có Bác Sĩ, Y Tá bị dí chạy quanh, bị đấm đá túi bụi. Có viện phí thì tăng mà phẩm lượng lại giảm. Có bệnh viện vào nằm không xem TV cũng đóng tiền, không dùng nước nóng cũng trả tiền, đêm không được bật đèn. Bệnh nhân bị xem như những con thú trong chuồng, bị đối xử nhẫn tâm, là đối tượng để tận dụng làm giàu.

     Bộ Giao Thông Vận Tải làm đường chưa xài đã lún, chưa chạy đã nát, giá thực hiện cao nhất Thế Giới mà phẩm lượng thấp nhất trái đất. Cầu làm cốt tre, đường lót bằng mút. Cầu chưa đi đã sập, đường chưa chạy đã lắm ổ voi. BOT nơi nào cũng có, thu giá trên trời, đặt không đúng chỗ, làm một đoạn thu cả đường. Thu tiền quá niên hạn quy định. Bộ Trưởng phớt lờ dư luận, xem thường ý kiến nhân dân.

     Bộ Tài Nguyên Môi Trường đào hết tài nguyên đem bán. Biển ô nhiễm vì Formosa, lãnh đạo tìm mọi cách bênh vực, làm đủ trò chối tội. Cấu kết với doanh nghiệp bán đất, bán rừng. Ao hồ, sông ngòi khô hạn, ô nhiễm, lãnh đạo bình chân như vại, quẩn quanh không lối thoát. Các thành phố lớn khí độc nằm trong khí thở, nhân dân sống chung với ô nhiễm môi trường, cái mầm bệnh về hô hấp lúc nào cũng chục chờ xâm nhập lá phổi của người dân.

     Bộ Tài Chính suốt ngày tìm đủ cách để rút ruột người dân vô tội vạ. Thuế môi trường, thuế tài sản, hàng trăm thứ thuế dội lên đầu dân, xứ nghèo mà mua gì cũng đắt vì thuế quá cao. Chính sưu thuế làm dân nghèo đi. Thuế cao mà an sinh xã hội thì quá tệ lậu, người già, trẻ em chẳng được quyền lợi ưu tiên nào trong đời sống. Thuế cản trở doanh nghiệp, thuế khiến dân không lối thoát.

     Lãnh Đạo từ trung ương đến địa phương chạy theo thu lợi bằng mọi cách. Họ làm giàu một cách nhẹ nhàng, dễ dàng và nhanh chóng khiến các đại gia của các nước tư bản phải thèm thuồng.

     Thứ gì họ cũng ăn, đặc biệt là ở lãnh vực đất đai. Vì lợi nhuận quá lớn đưa đến mỗi địa phương là một Lãnh Chúa, bỏ ngoài tai những quyết định của trung ương, trên bảo dưới chẳng cần nghe. Tìm đủ mọi cách để lừa dối kiếm lời. Sửa luôn quy hoạch của trung ương để cướp đất dân, bỏ túi hàng ngàn tỷ. Bắt tay những doanh nghiệp bán đất, bán rừng, bán biển, bán đảo, đuổi dân đi, khiến dân trở thành kẻ tha phương cầu thực. Di tích, đền đài, kiến trúc lâu năm đều được quy thành tiền, có giá là đập là xoá để xây dựng mới, vừa bán đất có tiền vừa được chia chác từ dự án mới. Lãnh đạo cấu kết với nhau, bắt tay với những doanh nghiệp ma đầu tạo ra những nhóm lợi ích chia nhau lợi tức bất kể đạo lý, thần linh, lịch sử, ký ức những thứ theo họ nghĩ là không sinh lợi. Họ bán rẻ đất nước này, họ không cần quan tâm dân sẽ sống như thế nào mà chỉ nghĩ họ thu lợi được bao nhiêu. Càng lúc họ càng phi nhân tính, quay cuồng với đồng tiền mà quên hết và vứt bỏ hết mọi giá trị để làm một con người. Họ tha hoá, trụy lạc trong cách sống, tìm đủ mọi cách để hưởng lạc. Họ mua sắm, xây dựng nhà cửa nguy nga, sân vườn như Vua Chúa. Họ gởi tiền ra nước ngoài, mua những khu đất l, những lâu đài, những chuỗi nhà hàng, siêu thị. Con cái sinh hoạt, vui chơi như những trẻ dòng dõi hoàng gia. Và lúc cần, họ rời đất nước trở thành những đại gia định cư ở xứ người. Họ trang bị cho mình nhiều bằng cấp, nhiều học hàm, học vị nhưng mở miệng toàn nói ngu, nói ngược với ý kiến nhân dân nên chẳng bao giờ được lòng dân. 

     Thời mà miếng ăn bỏ vào mồm cứ sợ là thuốc độc, bệnh uống viên thuốc cứ nghi là thuốc giả. Thời mà ở đâu cũng có thể bị đe doạ, ở trong nhà sợ kẻ cướp, ra đường sợ lũ giật dọc, sợ cây rơi, điện giật, sập hố, sẵn sàng bị giết chỉ bởi một lời nói, một ánh nhìn. 

      Thời mà trong sinh hoạt chẳng biết tin ai, chẳng biết tin vào cái gì?

     Thời mà những lời rao giảng đạo đức, những lời dạy dỗ, những tuyên ngôn trở thành như những câu thoại của một vở kịch hài.

     Thời mà người ta ngang nhiên chiếm đất công. Một bên là hàng ngàn người lũ lượt chen nhau để làm thủ tục lên máy bay, máy bay không còn chỗ đậu, đường băng kẹt như xa lộ kẹt xe. Một bên là bãi cỏ xanh biếc mênh mông hàng trăm héc ta, dành cho một vài kẻ thừa tiền nhởn nhơ giải trí. Thế mà dư luận, ý kiến của cả xã hội chẳng làm gì được, cả chính phủ cũng chỉ đưa mắt nhìn.

     Thời mà kẻ cướp vào nhà ta không dám hé môi, nếu phản ứng có thể bị cướp giết, nếu đánh trả ta trở thành tội phạm, phải đi tù. Nếu chống trả gây hậu quả cho kẻ cướp, ta có thể bị kết án tử hình. Thế luật pháp đứng về phía nào? Luật pháp bảo vệ ai?

     Xã hội chứa toàn mầm ác, con người đối xử với nhau tệ hơn thú vật. Trọng vật chất hơn con người. Suốt ngày các phương tiện truyền thông quảng cáo một lối sống chú trọng bề ngoài, đề cao lối sống vật chất, thiếu tình người. Các chương trình giải trí nhảm nhí, thiếu văn hoá, chỉ toàn là kiểu làm trò của các anh hề.

     Văn hoá vỡ nát, phong tục bị bôi bẩn, lịch sử bị bóp méo, truyền thống bị đánh mất. Mọi giá trị tinh thần bị đảo lộn, ông thằng bị đánh tráo. Con người dựa sức mạnh vào đồng tiền, dùng đồng tiền chi phối và lèo lái luật pháp, đứng trên luật pháp. Nén bạc đâm toạc tờ giấy.

     Nền nếp gia phong bị đảo lộn, những khuôn phép bị bẻ gãy, người lương thiện hoang mang và gánh chịu thiệt thòi. Trẻ con bị nhồi nhét vào đầu một lối sống thực dụng hoang dã, ích kỷ, chỉ biết thu vén cho bản thân và vô cảm với mọi thứ chung quanh. Chúng bị nhồi vào đầu những kiến thức vô bổ trong khi thiếu trang bị kỹ năng sống và sáng tạo. Một thế hệ nói và làm như một con vẹt. Một thế hệ chỉ biết cúi đầu thiếu ý thức phản kháng. Chúng như một cơ thể thiếu sức đề kháng nên cái xấu dễ xâm nhập và tung hoành.

     Con người mất lòng tin nên chạy theo thần linh, ma quỷ. Họ mê tín đến độ cuồng si, họ tin vào Thế Giới ảo vọng một cách cực đoan. Họ không còn lòng tin vào cuộc sống nên dễ bị dẫn vào con đường tà đạo, tin vào quỷ ma. Ngay những người chăn dắt linh hồn cũng trở thành kẻ buôn thần bán thánh, đội lốt Thầy Tu, mượn áo Nhà Dòng để làm điều bất chính. Chùa Đình xây lên to lớn, bề thế để kiếm lời. Nó không còn là chỗ tu hành linh thiêng mà trở thành nơi kinh doanh Thần Phật. Cả xã hội nhốn nháo vì đồng tiền, cả đất nước sôi sục vì lợi lộc. Không còn chỗ để nói chuyện nhân từ, không còn thời gian để bàn chuyện lễ giáo. Người ta kinh doanh cả chuyện làm từ thiện, người ta cướp cả chén cơm của người già và bình sữa của em bé, viên thuốc của người bệnh. Ngang nhiên ăn cướp và ngang nhiên hưởng thụ, luật pháp ngoảnh mặt làm ngơ. Họ xô đẩy, chen lấn nhau để sống nên bỏ mặc văn minh, đánh rơi văn hoá.

     Tôi không bôi đen xã hội, tôi không bêu xấu thời tôi đang sống nhưng đau đớn thay nó là sự thật, một sự thật tàn nhẫn không kể hết được, tôi chỉ là người ghi chép lại. Những điều này báo chí, dư luận nói nhiều rồi. Nhưng tôi vẫn tin rẳng xã hội vẫn còn có những ánh sáng le lói để ta còn chút tin. Vẫn còn một ít người tốt để ta còn trông cậy. Thế nhưng ánh sáng không diệt hết đêm đen, người tốt thành cô đơn trong Thế Giới hỗn loạn này. Nhưng rồi phải có lòng tin để sống. Tin rồi cái thiện sẽ thắng cái ác. Người tốt sẽ diệt kẻ xấu. Kẻ bán nước phải bị nêu tên, người yêu nước phải được ca ngợi.

     Nhưng giờ đây, ta gọi thời ta đang sống đây là thời kỳ gì nhỉ? Lưu Quang Vũ đã có lần gọi là thời kỳ đồ đểu. Nhưng bây giờ, cái đểu đó, cái đốn mạt đó đã tiến xa lắm rồi, gọi là thời kỳ đồ đểu e là còn nhẹ quá chăng./.

Đỗ Duy Ngọc – 07.5.2018

https://doduyngoc.jimdo.com/

Đỗ Duy Ngọc.

THE INVITATION.

Thưa Bạn Đọc,

     Dã-Thảo mới được quen với một Bà Bạn qua trang Blog của Bà. Là một Nữ Kỹ Sư nhưng Bà thích viết văn, bình luận, dịch thuật và chụp hình nữa. Thảo post bài thơ này, làm hồi năm 1998, bằng tiếng Anh, đã có chuyển ngữ sang Việt ngữ năm 2014, nhưng chưa post lên vườn hoa Dã-Thảo. Nhân dịp này DT muốn post lên để tặng Bà Bạn mới, và mời Các Bạn đọc bài thơ nhỏ của mình nhé. Mình chỉ biết tên chứ chưa được hân hạnh thấy hình của Bà vì Bà không post hình trên web, (hoặc là có nhưng Thảo chưa tìm ra chăng!). Thảo có đọc của Hải Hà câu chuyện: “Bạn Bây Giờ Đã Quên” đăng trên “DIỄN ĐÀN THẾ KỶ” ngày 26/04/2015, bên cạnh trái bài đăng có một tấm hình trông thật phúc hậu, không biết có phải là hình của Hải Hà không? Câu chuyện làm mình xúc động thương cho Các Bà Mẹ không phân biệt Á hay Âu. Blog Chuyện Bâng Quơ là của Hải Hà, văn tự nhiên và rất dễ thương. Thảo muốn giới thiệu với Các Bạn thân mến:  https://chuyenbangquo.com < Please click

     Xin Chị Hải Hà và Các Bạn click vào link dưới để đọc bài thơ nhỏ, xem vài tấm hình hoa trong vườn nhà do Thảo và ông Bạn Già chụp “tài tử” nên không được đẹp nhưng DT thương lắm.

Thân mến,

DTQT. 19/07/2018

          An invitation.                                                                                                                     

A lot of roses in my garden.              30-8-2011 QUẾ IN THE GARDEN 011

A lot of fun when they blossom.

Butterfly, you can come in,

Marry the roses the way you like.

Won’t you come in? Butterfly,

Flap your wings to dance with roses.

A lot of roses in my garden

                                                             30-8-2011 QUẾ IN THE GARDEN 014 A lot fun when they blossom.

DTQT. 1998

 

Mời 

Vườn Em đầy hoa hồng

Nhiều vui khi hoa nở,

Bướm có thể vào đây,                                                                                          30-8-2011 QUẾ IN THE GARDEN 019

Cưới hồng theo kiểu bướm

Muốn vào không hở bướm?

Nhắp cánh vũ cùng hoa.

Vườn em đầy hoa hồng,

Nhiều vui khi hoa nở.

Dã-Thảo chuyển ngữ                                                                               30-8-2011 QUẾ IN THE GARDEN 023

       11/04/2014

 

 

 

Hình này DT mến tặng Người Bạn Gái  mới quen qua Blog Hải Hà. Hình chụp năm 2000 đó Hà ơi.The house for sale 1999 002

CHẮC RỒI.

Cùng Bạn Đọc thân mến,

     Đây là bài thơ của Anh Nguyễn Đình Tri, một người Bạn thời còn đi học ở Trường Trung Học Trần Quý Cáp Hội An. Anh đọc bài thơ “Để Cho Chắc” của Dã-Thảo và có để lại tám câu thơ thật hay trong phần bình luận. Nhân xem lại những bình luận của các Bạn, Dã-Thảo tìm được tám câu thơ dễ thương của Anh Tri nên copy lại và post lên “khoe” với các Bạn cho vui. Thành thật cảm ơn Anh Tri. 

Chắc Rồi

Trong vườn xuân trăm hoa đang đua nở,

Dưới hào quang rực rỡ ánh hồng dương

Lòng bàn tay sao ấm áp lạ thường

Sầu lắng xuống để tình nồng ngự trị

Tiếng lòng ai trước hiên nhà đấy nhỉ?

Gió thoảng qua nghe rào rạt trong lòng

Trên bàn kia thư viết vẫn chưa xong

Ai thúc dục điền nhanh vào địa chỉ.

Nguyễn Đình Tri

 

Dưới đây là bài thơ “Để Cho Chắc” của Dã-Thảo

 

Em trãi tim em trong vườn nhà anh,

Cho nở hoa tươi thắm nhuộm trên cành.  

Thi đua với mặt trời hồng, nên hoa

Dám thách trời nắng tắm mừng trời mưa

 

Em đặt tim em trong lòng tay anh,

Để tình yêu nở hồn anh rung động.

Cho em cảm thông được nỗi buồn rầu.

    Dám thách muộn sầu tận hưởng tình sâu.  

 

Em gắn tim em trước hiên nhà anh,

Ngay nơi gió chuông mà anh treo đó,

Khi gió thổi lên cho anh nghe rõ,

Tiếng lòng em reo quanh anh xua hết

ra xa ma quái yêu tinh.

 

Em đặt tim em trên bàn viết anh,

Để em chắc chắn thư tình anh viết,

Vâng, địa chỉ là nhất định phải điền

Gởi Đến Cho: Em.

Chuyển ngữ từ bài thơ “Just Making Sure” của Dã-Thảo.

Thân mến,

DTQT. 05/07/2018.