SORRY EMPEROR!

Kính thưa bạn đọc,

     Hình Dã-Thảo đang hái nho sau vườn đó. Làm vườn buổi sáng nên chưa trang điểm gì cả, mặt mày trông ngộ quá. Ấy vậy mà Ông bạn già lấy máy hình chụp lia lịa khiến Thảo muốn khóc quá chừng, nhưng đành chịu thua, toét miệng cười trừ, “chẳng dám nói năng chi!”! vì thấy nho đã chín nên vội vàng bắt thang lên hái ngay không suy nghĩ gì cả tuy nhiên hôm đó thật là vui, ngày tháng còn thấy bên góc phải của tấm hình hắn các bạn đã nhìn ra, chỉ còn mười hai hôm nữa là tấm hình này chụp đúng mười ba năm.

     Để kỷ niệm ngày “bực mình” muốn khóc mà vẫn cười Dã-Thảo có bài thơ “Sorry Emperor” có kèm theo bản chuyển ngữ tiếng Việt. Bài thơ này đã có post trên website của hội CHS/TQC/HA Nam Ca. 

Thân mến,

DTQT.

Sorry Emperor!   <Xin click.

Que & Wally'garden.jpg

NÓI VỚI TUỔI MƯỜI BA.

DSC00705  Tuổi mười ba là tuổi mà bạn gái mới lớn, bị coi là nhỏ nếu buổi tối xem TV muộn thế nào cũng bị Bố hoặc Mẹ bảo: “Thôi khuya rồi tắt TV đi ngủ con, con nít không được thức khuya”. Sáng hôm sau nếu các bạn tí hon mà dậy trễ, nướng qua nướng lại cho vàng thêm tí nữa giấc ngủ của mình thì lại bị mẹ mắng ngay: -“Con gái lớn rồi còn ngủ nướng, dậy cho rồi mặt trời xỏ lỗ mũi thấy không? Bạn hoang mang không biết mình còn nhỏ hay đã lớn mà sao cái gì cũng bị cho là sai quấy. Lạ quá, mới buổi tối không được coi TV vì còn bé, sáng hôm sau đã lớn không được ngủ dậy trưa. Thế là nghĩa làm sao?

     Mời bạn click vào link dưới để đọc tiếp…

                                                             DTQT.

Nói Với Tuổi Mười Ba  < Xin click ở đây.

 

THẮNG CẢNH THẾ GIỚI: ÚC CHÂU.

a7.jpgGia đình anh Long
Anh Chị Long Hương.

Kính thưa Bạn Đọc,

     Xin trân trọng giới thiệu với các bạn, Anh Chị Lý Long Phan, anh Long có những PPS thật đẹp về nước Úc, anh đã bỏ ra rất nhiều thì giờ để thực hiện video những thắng cảnh nước Úc, nơi đã mở rộng vòng tay đón nhận người VN tỵ nạn cộng sản từ hơn bốn mươi năm nay. Trước là để gởi đến các bạn thưởng thức cảnh đẹp qua hình ảnh mà anh đã có công sưu tầm, sau là anh nghĩ “làm một việc để tỏ lòng biết ơn đến đất nước đã cưu mang và tận tâm săn sóc người Việt tỵ nạn trong đó có gia đình anh”. Dã-Thảo gởi đến anh Long sự cảm mến chân thành  và rất hân hạnh được anh cho phép chia xẻ với các bạn đọc những thắng cảnh tuyệt đẹp về quê hương thứ hai của người Việt Úc Châu. Anh Long còn có biệt hiệu là: Longkangaroo. Hình trên đây là Anh Chị Long Hương, dễ thương chưa!!!

Thân mến,

DTQT.  Sydney 12/02/2016

Bây giờ DT mời các bạn click vào các link dưới đây,  Enjoy seeing it!

a-Video nước Úc-AUSTRALIA
video will be live at: http://youtu.be/VLsnURKegPc 
b-Video SYDNEY city:
video will be live at:
https://youtu.be/gPA32as699M
c-video MELBOURNE 302A
video will be live at: https://youtu.be/NC5z7izmK5Q
d-video BRISBANE
video will be live at: https://youtu.be/Aznmh4dYyiE

e-PERTH-Western Australia

video will be live at: https://youtu.be/tJJRil5ssbo

f-thành phố ADELAIDE -Nam Úc châu.

video will be live at: https://youtu.be/U883oF0achI

 g-thành phố HOBART Mời bấm vào đường dẫn sau video will be live at: https://youtu.be/8HA2Au2EGtk

h-Thành phố DARWIN Mời bấm vào đường dẫn sau :
video will be live at:
https://youtu.be/v4ZNUFCvkf4

Quý vị nào muốn xem thêm các Video khác  của LK
mời bấm vào đường dẫn sau:

https://www.youtube.com/user/longkangaroo/videos

 

BỐ.

top of the class 005

Bố  < Xin click ở đây.

Cùng Bạn Đọc thân mến,

     Có một vài bạn muốn nhìn cho ra Dã-Thảo vì thế cho nên Thảo post tấm hình năm xưa, lúc còn ở Vũng Tàu, VN, để bạn nhận diện cho dễ và nhớ ngay “Nhỏ Quế”, tóc dài gần chấm đất phải bối thật cao mỗi khi đến sở làm. Hồi mới vào nhận nhiệm sở ở phòng Hộ Sinh, tới phiên trực đêm sáng ra giao phiên xong là rảnh rỗi nên đựơc tự do ngồi trong phòng chải tóc để sửa soạn ra về, ngó cho “được con mắt”, các bạn cứ tấm tắc và hai chị lao công thì thập thò, vì trong Nam ít thấy người để tóc dài như vậy. Chị Oanh cười, nói diễu với mấy bạn và mấy chị lao công: “ai muốn vào xem thì mua vé nghe”! Làm ai nấy cũng bật cười. Nói lại chuyện xưa một chút cho vui ai ngờ khiến chính mình bị xúc động, cứ nhớ lại ngày xưa là nước mắt trào ra, xin các bạn bỏ qua cho, bây giờ mời các bạn click vào đề tài “Bố” để đọc nhé. Thảo dừng ở đây, chúc các bạn một ngày vui.

Thân mến,

DTQT.  Sydney 12/02/2016.

NHỮNG NGÀY THƠ ẤU.

Kính thưa Bạn Đọc,

     Dã-Thảo đưa vào trang web hồi ký “Những Ngày Thơ Ấu”, đã có đăng trong Đặc San Hội Ngộ năm 2014 do Hội CHS.TQC.HA ấn hành, để kỷ niệm năm 2013 DT liên lạc  được với Hội Cựu Học Sinh Trần Quý Cáp Hội An sau mười bốn năm rời trường và ba mươi tám năm mất nước (nay là bốn mươi năm). Vậy là năm mươi bốn năm bạn nhỉ! Chúng ta lưu lạc khắp nơi, nay mới biết ai còn ai mất. Thật vui, thật buồn thật tủi mừng…lẫn lộn… Mời bạn click vào “NNTA” đọc thêm lần nữa nếu bạn đã đọc rồi. Còn những bạn chưa đọc, DT trân trọng kính mời…Thảo posted  hình năm xưa để các bạn dễ nhìn ra.

Những Ngày Thơ Ấu  < Xin click ở đây

top of the class 008

TO MY CHILDREN.

HOA 010.jpg

Following the trail of comet,

You came to this earth through Mum.

As I am your mother I believe that:

You are a very good, co-operative person,

A very pleasant one to live with.

And as I am your mother,

I want to tell you that:

I love you very much my dear.

Dã -Thảo Quế Trần

16/01/2016.

 

MOTHER.

Soft, beautiful

Giving, caring, loving.

A blue Pacific Ocean

Wonderful.

Dã-Thảo Quế Trần.

16/01/2016.

 

TREE.

Big, tall.

Shading , cooling, murmuring

This is my love:

Green.

Dã-Thảo Quế Trần.

16/01/2016.

THƯ CHO CHỊ.

 Chị thương yêu,

     Em nhận được thư của chị viết ngày 07/07/94, lúc đó em đang bị cảm cúm, tiếp theo đó em phải đi nhổ cái răng cấm, vì cái răng đó đứng chật chổ cứ lấn mấy cái răng đẹp đẽ của em hoài và làm mẻ mất một tên đứng cạnh hắn ta. Cái răng ác hại của em lại có một cấu tạo kỳ quái là có hai cái chân răng mọc quẹo vào dưới gốc răng kế cạnh. Em tuổi đã quá năm mươi, cái răng cấm đã mọc trể mà lại muốn rụng sớm cứ trồi lên hoài mà lên không được vì bị hai cái mấu ác hại kia giữ lại khiến cho cái răng kế cận kiện tụng lung tung khiến em nhức cả cái hàm rồi nhức cả cái đầu.

   Trái tim đã nứt mười mấy hai chục mảnh của em nay phải làm việc loạn xị xà ngầu nên huyết áp bị lên cao. Em đi bệnh viện răng để trám cái răng mẻ của em thì họ đề nghị em nên nhổ cái răng cấm nằm vùng đó đi nếu không thì hắn còn phá hại nhiều cái khác nữa. Em đồng ý nhổ, nhưng phải chụp hình hàm răng và chờ sau giờ ăn trưa họ mới nhổ. Em nhức đầu quá và đói bụng nữa, nhưng làm biếng đi mua thức ăn nên ráng chờ tới hai giờ chiều, được họ đưa đến phòng nhổ răng. Thấy em có lý lịch huyết áp cao nên họ phải đo HA, thấy 165/120 họ từ chối và hẹn lại ngày mai.

     Em về nhà nằm nghỉ độ nửa tiếng đồng hồ rồi lái xe đi Bác sĩ lấy toa mua valium vì em hết valium đã một tuần nay và định không uống valium nữa, nhưng em biết không có valium là không xong cho em rồi, không phải em bị ghiền valium nhưng em phải uống, chứ ngủ không được thì rắc rối cho em lắm. Cách đây khá lâu khoảng hai mươi ba năm về trước em cũng bị HA đột nhiên vọt lên cao 160/100, Bác sĩ không những cho em uống valium mà lại còn cho chích valium nữa vì sợ em bị “stroke”, hồi đó em mới có hai mươi tám tuổi thôi. Chị còn nhớ me bị stroke mà mệnh chung, lúc đó em mới hai mươi tuổi và tội nghiệp em Kiến mới mười ba tuổi. Vì thế cho nên em thương Kiến lắm dầu có thế nào đi nữa em vẫn lo cho Kiến cho tới ngày đi thăm ba me ở bên kia thế giới mới thôi.

     Sáng hôm sau em trở lại bệnh viện nhổ răng lúc mười hai giờ trưa, bị chích hai mi thuốc tê với cây kim thiệt to và thiệt dài, chắc là size 18-20 gì đó. Em hả họng thật to muốn trẹo cả cái quai hàm vậy đó. Rồi hai ông Nha sĩ, một già một trẻ, tức là một ông thầy và một sinh viên nha khoa. Mình đi bịnh viện công là để cho sinh viên họ thực tập đó, nhưng không sao, họ làm việc cũng tận tâm và kỹ lưỡng lắm. Như mình hồi xưa cũng vậy đó, vả lại ở bệnh viện công có nhiều trường hợp khó khăn khác nhau cho nên họ mới có nhiều kinh nghiệm được phải không chị? Vì thế cho nên lúc nào em cũng vẫn tin tưởng vào hệ thống công hơn là hệ thống tư. Cũng có thể vì ngày xưa mình tận tâm với các sản phụ đến với mình ở bịnh viện công nên ngày nay mình vẫn còn tin tưởng vào hệ thống công lập ở các nơi chăng?

     Hai thầy trò ông Nha sĩ phải dùng đủ loại kềm mới lôi được tên nằm vùng kia ra với đầy đủ hai chân cong và hai chân thẳng. Eo ơi em chẳng nghe đau mà nghe tê cứng cả quai hàm. Em về nhà hai ngày sau mà vẫn chưa lại sức. Huyết áp theo cái đà đó cứ giữ ở mức 150/100 rồi 160/100 rồi 140/100. Nếu em uống thuốc đều đặn và đi ngủ sớm vào buổi tối thì huyết áp sẽ hạ còn 130/80 còn hôm nào lỡ quên một cử thuốc hoặc thức khuya xem TV thì hôm sau thấy nhức đầu mờ mắt ngay, rồi huyết áp lên 150/90 là cái chắc.

     Em bây giờ ăn uống cũng phải kiên cử nữa chứ, chị biết cái này là nghề của em mà, làm biếng nấu ăn số một. Em cứ ao ước giá mình đừng ăn mà vẫn sống thì khoẻ quá! Chị nhớ hồi nhỏ em cứ ổi, xoài, bòn bon, chuối, đậu phụng, cà rốt, cà chua, rồi mận với đào, còn nhiều nữa…em nhớ không hết, cho nên đến bữa ăn làm sao ăn được nữa vì bụng còn no quá vì thế cho nên cứ bị me rầy la hoài chị còn nhớ không? Bây giờ em ăn mấy món đó không hà và ông Bác sĩ gia đình của em lấy làm bằng lòng lắm! nghe em kể em chỉ ăn rau cỏ và trái cây thôi ông Bác sĩ gật gật cái đầu. Chị thấy bịnh làm biếng nấu ăn của em cũng có chổ hữu dụng quá chứ. Nói vậy chứ em cũng biết nấu cơm lắm chớ, nồi cơm điện ấy mà, dễ ợt, không bao giờ bị khét chị thấy em giỏi chưa? Đừng có chê em nữa nghe.

     Thư dài rồi đó em dừng đây để đi ngủ sớm sáng mai đi làm lái xe mà ngủ gục thì sợ lắm. Em đi bán bảo hiểm, lái xe suốt ngày, eo ơi em đâu có đi bộ mà sao mỏi hai chân quá! Chị thương yêu, em vừa đi bán bảo hiểm AMP vừa làm đại diện cho một hãng Mỹ Phẩm ở bên Mỹ nữa đó. Bán bảo hiểm mà không đủ “target” thì sẽ bị cho ra rìa, mà hình như năm nay em sắp ra rìa rồi đó, hihihi, nhưng không sao mất tay phải em vẫn còn tay trái nên em vẫn còn có gạo để cho em nấu nồi cơm điện không mà không sợ khê cháy gì hết. Bà Director của em chịu em lắm vì em học trang điểm và “recruit” thêm người cho bà nữa. Mà em có hoa tay thiệt chị ơi, đàn bà con gái xấu mấy mà có bàn tay của em trang điểm một hồi, xong là đẹp liền hà! Vì thế cho nên em mở thêm các lớp hướng dẫn cho mấy bà mấy cô làm đẹp, cho cộng đồng mình và cả cộng đồng sắc tộc nữa, nên em được các bà các cô chiếu cố lắm. Vậy là “job” phụ thành “job” chính không mấy hồi. “Job” này là “job” thứ năm của em rồi đó. Bây giờ em dừng thiệt đây nhé nhất định không còn nói lẻo nhẻo nữa đâu, em đi ngủ đây, khuya lắm rồi đó, hình như ở ngoài trời đang mưa thì phải, sáng mai lái xe em phải cẩn thận không thôi đường trơn trợt lắm chị biết không! Nhưng chị đừng lo em lái xe cũng được lắm.

                                                                                       Em của chị

                                                                                 Dã-Thảo Quế Trần 

                                                                                   Tháng 07/1994

                           Bạn có thể click vào link này để đọc bài có trang trí và màu sắc.

        Thư cho chị   <Xin click ở đây.

Em và Cháu Nội Gái Meilan Jade.

Em va Meilan Jade