Dã-Thảo is my pen name,
I like reading, love writing,
And like gardening,
I am a pensioner.
I wave to heaven or go to he'll,
I wouldn't know yet,
But have to wait and see.
DTQT.
Nhìn những tấm hình trên Blog của Bluebird Of Bitterness dễ thương quá nên DT phải reblogged lên trang nhà. Mời các Bạn cùng xem, dễ thương chưa! Chúc các Bạn một ngày vui.
Mời Bạn Nhìn vào giờ phút cuối của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, của một đời người, ta có thể biết được cuộc sống đạo đức của người đó như thế nào. Nam Mô A Di Đà Phật.
Chúc các Bạn thân tâm thường an lạc.
Thân mến,
DTQT. 29/01/20
Thiền sư Thích Nhất Hạnh được các tăng ni di chuyển từ mật thất đến thiền đường Trăng Rằm Tổ đình Từ Hiếu (TP Huế) để thực hiện nghi lễ nhập kim quan.
Lễ nhập kim quan Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đông đảo đệ tử tham gia Lễ nhập kim quan Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Mời Bạn nghe bài hát thật hay mà từ thuở còn rất trẻ Dã-Thảo đã vô cùng thương mến, và mỗi lần hát là mỗi lần xúc động vì Thảo mất Mẹ năm 19 tuổi và Em Kiến của Thảo mới 13. Xin chúc mừng các Bạn còn có Mẹ.
Một câu chuyện thật dễ thương trong một sở thú Sriracha tại Pattaya Thái Lan. Dã-Thảo reblogged từ “Tổ Quốc Chuyện Trang Trí Thức Trẻ”Mời Bạn đọc.
Thân mến,
DTQT. 28/01/2022.
Trong một vườn thú tại Thái Lan, một con lợn nái đã nuôi dưỡng hổ từ khi còn nhỏ, tuy nhiên, phản ứng của con hổ khi lớn đã khiến các nhân viên sở thú bất ngờ.
Hổ vốn là chúa sơn lâm uy mãnh, trên đầu khắc một chữ “vương” (王), khi đi săn có thể hạ gục mọi con mồi. Ngược lại, lợn chỉ là loài vật nuôi hiền lành, yếu đuối, dễ dàng trở thành miếng mồi ngon cho bất kỳ loài ăn thịt nào. Ấy vậy mà câu chuyện ngược đời lợn nái nuôi lớn hổ lại diễn ra trong một vườn thú Thái Lan.
Vườn thú Sriracha tại Pattaya, Thái Lan là nơi sinh sống của hơn 300 con hổ Bengal từ sơ sinh đến trưởng thành, cùng đại gia đình cá sấu, voi, khỉ.
Tại đây có một con hổ cái cư xử rất kỳ lạ. Trong thời kỳ mang thai, nó ít khi ăn uống và cực kỳ hung dữ, dường như sợ con người làm hại nó. Các nhân viên sở thú không dễ dàng gì tiếp cận được nó, chỉ có thể để thức ăn ở đó chờ hổ cái tự ăn.
Tới khi hổ con chào đời, hổ cái vẫn luôn trong trạng thái mệt mỏi và không màng đến chuyện chăm sóc con.
Sở thú Sriracha vô cùng lo lắng cho hổ con, họ quyết định chuyển con hổ đến nhờ một “người mẹ” khác chăm sóc. Tiêu chuẩn tìm mẹ cho hổ bao gồm: Thân hình to lớn, hiền lành, đủ sữa cho ăn. Do những con hổ trong sở thú không chịu chăm sóc con của kẻ khác nên cuối cùng, lựa chọn của các nhân viên chính là… một con lợn nái.
Hổ con khi được đưa vào chuồng lợn còn chưa mở mắt, chỉ có thể dùng mũi hít ngửi lợn mẹ. Hổ được lợn mẹ nuôi lớn vô cùng ngoan ngoãn, khỏe mạnh, thường hay chạy nhảy vui chơi.
Đến khi đủ trưởng thành, người ta nhận thấy hổ không cần uống sữa nữa nên đã chuyển nó tới nơi ở mới. Tuy nhiên, phản ứng lúc này của con hổ lại vô cùng chán nản, buồn rầu, nó nằm im trong chuồng cả ngày không hề nhúc nhích như thể muốn quay về với mẹ.
Thấy vậy, các nhân viên lại chuyển hổ quay lại chuồng lợn thì con hổ lập tức vui vẻ, năng động như thường. Giờ đây, dù đã to lớn hơn nhiều nhưng nó vẫn tỏ ra vô cùng hạnh phúc khi rúc vào ngủ trong vòng tay “mẹ lợn nái”.
Hổ đã lớn vẫn quấn quýt bên lợn mẹ. Ảnh: EPA
Câu chuyện ngược đời con mồi nuôi dưỡng kẻ săn mồi đã được chia sẻ trên trang báo điện tử Sohu, khiến nhiều người suy ngẫm về tình mẫu tử giữa các loài động vật, ngay cả kẻ săn mồi máu lạnh như hổ cũng nảy sinh tình cảm sâu sắc với con lợn đã nuôi nấng mình.
Tuy nhiên, đây cũng chỉ là câu chuyện diễn ra trong vườn thú, dưới sự can thiệp của con người, còn trong thế giới tự nhiên khốc liệt thì điều này dường như là không thể.
Chiều nay đọc bài viết của Hải Hà có nói đến chuyện tóc bạc nên Dã-Thảo có làm ngay bài thơ này tặng Hải Hà. Mời Bạn đọc,Chúc các Bạn một ngày an vui hạnh phúc.
Thân mến,
DTQT, 23/01/2022
Tóc có bạc nhưng tâm hồn vẫn trẻ, Đó là diều cần nhất phải không em, Sáng mai này em thức dậy sau đêm, Nếu không ngủ tóc có vài gợn trắng!
Thì đừng nói rằng tại em đã già. Nhuộm tóc đi níu thời gian lại chớ, Ở ngoài kia trời còn ửng nắng hồng. Dù thời gian có đứng lại hay không.
Với thời gian, tôi bắt đầu nhận ra (mỗi lúc một rõ thêm) những dấu hiệu bất thường của tuổi già. Tôi không biết sáng nay mình đã uống thuốc cao máu hay chưa? Cũng chả rõ bữa trưa hôm qua mình ăn cái gì (nữa) nhưng lại thường nhớ như in những chuyện đã xa lắc xa lơ, từ hồi năm một ngàn chín trăm … nào đó!
Chiều nay, may quá, trí nhớ của tôi bỗng hoạt động có vẻ bình thường trở lại. Tôi chợt nhớ đến một bài viết cũ (“Người Ra Đi Đầu Không Ngoảnh Lại”) nhưng không cũ lắm, mới cách đây không lâu, của Người Buôn Gió. Xin ghi lại vài đoạn chính:
Mời Bạn đọc câu chuyện nhỏ: Bốn Điều Đức Phật Không Thể Làm Được
Có một đệ tử hỏi Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn, Ngài có đầy thần thông và từ bi, vì sao vẫn còn quá nhiều chúng sinh chịu khổ vậy?”.
Phật rằng: “Ta tuy có sức thần thông rất lớn; nhưng có bốn điều là vẫn không thể thực hiện được, chính là:”
Điều 1: Nhân quả không thể đổi thay, tự gieo nhân thì tự nhận quả, người khác không thể nhận thay. Điều 2: Trí tuệ không thể cho được, bất kỳ ai muốn có trí tuệ thì phải tự mình tu, học. Điều 3: Diệu pháp không thể diễn tả được, Bản thể chân thật của vũ trụ dùng ngôn ngữ không thể cắt nghĩa mà hiểu được, chỉ có thể dựa vào thực chứng mà thôi. Điều 4: Không có duyên thì không thể độ, người không có duyên thì họ không bao giờ nghe những lời nói mà ta chia sẻ. Mưa trời tuy lớn, cây không rễ khó mà thấm nước; Phật môn tuy rộng mở, khó độ người vô duyên.
Dã-Thảo đọc được file này trên trang FB của Dã-Thảo, do một người Bạn gởi đến, của tác giả Hoàng Khánh. Vì muốn biết nguồn gốc của bài viết nên Dã-Thảo “click” vào tên của tác giả nên được đọc trang FB của Hoàng Khánh, bài viết được posted lên ngày 31/12/2020.
Nhân đây Thảo xin cảm ơn người Bạn và tác giả Hoàng Khánh, cũng xin phép tác giả cho DT được copy để post lên trang nhà dathaoqutrn.com, gởi đến các Bạn Trẻ trong và ngoài nước của DT đọc cho biết thêm những điều cần nên biết. Chúc các Bạn một năm mới an vui và nhiều hạnh phúc.
Thân mến,
DTQT. 30/12.2021.
Mấy năm trước có nghe kênh TÂM THỨC VIỆT và kênh VietliveTV nói về vụ kiện chất độc màu da cam (CĐMDC) này rồi. Năm nay lũ lụt nặng nề bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường nói mất rừng là do Mỹ rải hóa chất chứ không phải do phá rừng.
Đang rảnh rỗi viết lại vụ kiện này cho mấy em học sinh đọc g.i.ế.t thời gian.
VÌ SAO VN THUA KIỆN CĐMDC TRƯỚC TÒA ÁN QUỐC TẾ
Đến ngày hôm nay chắc nhiều em HS vẫn nghĩ rằng nguyên nhân gây nên quái thai, dị dạng là do CĐMDC của Mỹ đã rải xuống VN, vậy có đúng không? Tất nhiên là không rồi, đó chỉ là loại thuốc khai hoang làm rụng lá cây ở những cánh rừng rậm rạp và lượng độc chỉ đủ làm rụng lá chứ không làm chết cây, vài năm sau những cánh rừng đó lại phát triển trở lại, mục đích là không cho lính Việt Cộng có nơi ẩn nấp.
Nếu gây nên quái thai thì VN đâu có thua kiện trước tòa án quốc tế.
Bước vào tòa án quốc tế chúng ta có những nhân vật trí thức hàng đầu VN như là GS-TS Phan Thị Phi Phi đại học y Hà Nội, GS-BS Dương Quỳnh Hoa thứ trưởng bộ y tế, GS-BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng giám đốc bệnh viện Từ Dũ, một số tướng tá, luật sư và những người mẹ có những đứa con bị quái thai đến làm nhân chứng sống. Nguyên một phái đoàn tai to mặt lớn của đảng ta tập hợp lại để đi đánh trận chiến này
Bên bị kiện là tập đoàn Cty sản xuất CĐMDC. Và họ đã thuê một ông luật sư người Mỹ gốc Việt để làm luật sư biện hộ cho họ. Mức bồi thường của đảng ta đưa ra là 2tỷ $(Dã-Thảo hiểu là 2 tỷ dola)
Khi phiên tòa vừa được mở ra thì đảng ta đã nhận:
BÀN THUA THỨ NHẤT đó là khi luật sư biện hộ hỏi rằng CĐMDC có màu gì? Phái đoàn của ta ai cũng ngơ ngác và không muốn trả lời, đến khi thẩm phán ra hiệu lệnh bắt buộc phải trả lời câu hỏi của bên biện, thì lúc đó GS-BS Dương Quỳnh Hoa mới đứng dậy trả lời: CĐMDC thì tất nhiên là màu cam rồi luật sư hỏi câu này không thấy thừa hả?
Luật sư biện hộ hỏi tiếp, tại sao bà biết là màu cam? Bà Dương Quỳnh Hoa trả lời: lúc còn ở chiến khu chính mắt tôi nhìn thấy máy bay của Mỹ rải một chất bột màu cam làm đỏ chóe cả một vùng trời.
Ông luật sư bật cười và nói CĐMDC là màu trắng chứ không phải màu cam. Ông gọi những chuyên gia về hóa chất lên tòa chứng minh và trình bày cách sử dụng. Đúng là CĐMDC là màu trắng, dạng bột và phải hòa vào với nước xịt lên cây mới có tác dụng. Điều đó chứng minh những lời của bà Dương Quỳnh Hoa là những lời nói dối, trong khi đó trước khi lên tòa làm chứng bà ấy đã đặt tay vào cuốn luật pháp tuyên thề là sẽ không nói dối nhưng câu trả lời đó đã tố cáo bà ta. Những người dân như chúng ta không biết CĐMDC là màu gì thì đó là chuyện bình thường còn đằng này là một GS đi kiện người ta mà còn không biết thì đúng là GS ngu dốt. Theo quy định của Mỹ chất độc để trong những thùng chứa được xếp theo màu, chất cực độc là thùng màu đỏ, thấp hơn là thùng màu cam rồi đến màu vàng. Do tuyên truyền quá hay nên hầu hết cứ tưởng CĐMDC có màu cam.
BÀN THUA THỨ HAI là khi luật sư bên biện hỏi: những người mẹ bị nhiễm dioxin đến đây làm nhân chứng tại sao toàn là người miền Bắc mà chẳng thấy ai là người miền Nam? Đảng ta lại được một phen đứng hình vì chất độc được rải ở miền Nam chứ đâu phải miền Bắc, điều đó chứng tỏ họ đã vi phạm hiệp định Giơnevơ vì đã xâm nhập biên giới bất hợp pháp vào một vùng chiến sự của công ước quốc tế. Có nghĩa rằng những người này là nhân chứng gian được đảng sắp xếp mang đến đây.
BÀN THUA THỨ BA là khi luật sư bên biện hỏi tổ chức y tế thế giới đất nước nào có số lượng quái thai nhiều nhất thì được biết rằng đó là những nước ở châu phi, số lượng quái thai ở những quốc gia đó gấp cả chục lần VN, và những quốc gia đó không hề bị nhiễm dioxin, điều đó chứng minh rằng CĐMDC không hề gây quái thai. Bị quái thai hay không nguyên nhân chính là do phụ nữ khi mang thai không cung cấp đủ dinh dưỡng cho thai nhi và ăn những thức ăn quá hạn, những thức ăn có độc tố. Lúc đó ở miền Bắc rất là nghèo đói toàn ăn sắn, ăn mì, ăn bo bo, ăn những thứ lương khô có chất bảo quản của TQ và Liên Xô viện trợ, sĩ quan còn được ăn lương khô có hạn sử dụng còn lính quèn thì đa số bị ăn lương khô không có hạn sử dụng, vì vậy người dân miền nam có ai bị quái thai đâu, những ca quái thai toàn là người dân miền Bắc.
BÀN THUA THỨ TƯ là khi luật sư bên biện đưa ra danh sách cả trăm quốc gia trên thế giới sử dụng dioxin nhưng không có một quốc gia nào nói rằng dioxin gây nên quái thai, thậm chí năm 1976 ở Italy bị nhiễm dioxin gấp trăm lần VN nhưng tuyệt nhiên không có một trường hợp nào bị quái thai, chỉ có VN là quốc gia duy nhất trên thế giới tuyên bố dioxin gây nên quái thai mà thôi.
BÀN THUA THỨ NĂM là nếu bạn bị đâm thì bạn kiện thằng đâm hay kiện thằng bán dao? Sao không kiện chính phủ Mỹ mà lại đi kiện Cty SX CĐMDC, đúng không? Nhưng mà làm gì dám kiện chính phủ Mỹ vì lúc đó Mỹ là đồng minh của miền Nam, tui rải chất độc ở nhà tui chứ đâu có rải ở nhà anh, nhà tui không có ai bị mắc bệnh mà nhà anh bị mắc bệnh thế mới ngược đời.
Phiên tòa diễn ra năm ngày nhưng đến ngày thứ ba thì đảng ta cảm thấy khó thắng được vụ kiện này nên đã đàm phán với Cty SX CĐMDC rằng: chúng tôi sẽ giảm số tiền bồi thường từ 2 tỷ$ xuống còn 200 Tr$ nếu các ông đồng ý bồi thường thì chúng tôi sẽ rút đơn kiện kết thúc tại đây và sau này cũng không còn kiện cáo gì nữa. Thật ra từ đầu đảng ta cũng biết rất khó thắng vụ kiện này nhưng vì thấy người Mỹ quá nhân đạo, họ tài trợ cho những tổ chức quốc tế quá nhiều, đất nước nào nghèo nàn, lạc hậu đều được Mỹ hỗ trợ, vậy nên đảng ta muốn kiếm một khúc để mang về chia chác với nhau. Một tập đoàn hơn 30 Cty SX thuốc bảo vệ thực vật, SX hạt giống cây trồng thì 200 tr$ đối với họ cũng không phải số tiền lớn nên họ đã đồng ý bồi thường để chấm dứt vụ kiện. Nhưng, ông luật sư người Mỹ gốc Việt nhất quyết không đồng ý, ông ấy nói với Cty SX CĐMDC rằng: lúc quý vị tìm đến tôi để nhờ tôi cãi vụ kiện này, từ đầu tôi đã nói với quý vị là tôi sẽ không để cho quý vị phải tốn một đồng nào từ vụ kiện này, nếu tôi thua kiện tôi sẽ xé cái bằng luật sư của tôi trước tòa và sau này không bao giờ bước lên tòa nữa. Cuối cùng Cty SX hóa chất cũng chấp nhận yêu cầu của ông luật sư tiếp tục vụ kiện. Thật là xui cho đảng ta gặp đúng ông luật sư chế độ VN Cộng Hòa, một người sống lưu vong để chạy trốn chế độ cộng sản. Phiên tòa ngày cuối cùng mở ra, đảng ta dùng chiêu “khổ nhục kế” mang mấy chục cái hũ đựng những đứa bé sơ sinh dị dạng lên trước tòa để đánh vào lương tâm của con người. Luật sư của đảng ta mới nói với bồi thẩm đoàn: cho tôi hỏi những vị bồi thẩm đoàn ở đây có vị nào có con không? nếu chẳng may quý vị sinh ra một đứa con giống như những đứa bé ở trong những cái hũ này thì quý vị có đau lòng hay không? Những người mẹ của những đứa bé này họ xứng đáng được bồi thường những tổn thất vì chiến tranh gây ra . . . &₫&%€$%& . . . sau khi luật sư của đảng ta nói xong những vị bồi thẩm đoàn ai cũng rơi nước mắt vì họ nhìn thấy những em bé quá thương tâm, đứa thì không có mắt, đứa thì không có mũi, đứa thì không có miệng, đứa thì cụt tay cụt chân.
Trước khi phiên tòa kết thúc ông luật sư bên biện mới đứng dậy phát biểu: cho tôi hỏi những vị bồi thẩm đoàn ở đây có vị nào có con không? Nếu chẳng may quý vị sinh ra một đứa con giống như những đứa bé ở trong những cái hũ này thì quý vị có đồng ý cho phép một nhóm người nào đó hoặc một tổ chức nào đó đem thi hài con của quý vị đến đây để làm điều kiện trao đổi mang về cho quý vị một số tiền hay không? Quý vị trả lời đi? Những đứa bé này chúng có quyền được chôn cất, chúng có quyền được yên nghỉ, chúng có quyền được về với thiên đàng chứ không phải để mang đến đây làm một cuộc giao dịch . . . . .Tôi chỉ muốn nói một điều, quý vị hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra phán xét cuối cùng. Sau khi phát biểu xong ông luật sư bên biện ngồi xuống thì tất cả những vị bồi thẩm đoàn họ đứng dậy vỗ tay. Hai tiếng đồng hồ, sau khi bồi thẩm đoàn họp lại để đưa ra kết quả, và cuối cùng thẩm phán đã tuyên bố Cty SX CĐMDC đã thắng kiện.
Phái đoàn của ta lủi thủi đi về tay trắng, ra khỏi tòa án cũng không thèm mang những cái hũ quái thai kia về, khi ra đến cổng cảnh sát phải chạy theo kêu quay lại lấy hết những cái hũ kia về đi ở đây không có ai nhận đâu, đúng là xấu hổ không còn gì để nói.
Sau khi phiên tòa kết thúc bên Cty hóa chất muốn đưa tiền công cho luật sư biện hộ nhưng ông ấy không nhận, ông ấy nói rằng: từ đầu tôi đã nói với quý vị rồi, tôi sẽ không để quý vị phải tốn một đồng nào trong vụ kiện này, vì vậy tôi cũng sẽ không lấy một đồng nào của quý vị. Với một vụ kiện lớn như vậy ông ấy có thể nhận cả triệu $ của Cty SX CĐMDC nhưng ông ấy đã không lấy đồng nào. Chắc đối với ông ấy thắng một vụ kiện như vậy cũng là niềm vui để đời rồi