SỰ BẤT CÔNG, TÀN NHẪN VÀ VÔ NHÂN ĐẠO (BS Ngọc)

Cùng Bạn Đọc,

Dã-Thảo nhận được email này của một Chị Bạn thân từ Mỹ gởi qua sáng nay. Đây là bài viết của Bác-Sĩ Ngọc. Đọc xong vài lần Dã-Thảo xin phép BS và Chị Bạn cho Dã-Thảo được reblog để gởi đến các Bạn trong và ngoài nước xem cho biết tình trạng Việt Nam của chúng ta bây giờ ra sao. Cảm ơn NL và BS Ngọc vô cùng. Mời các Bạn cùng xem. Ôi thương hết Các Anh Chị Em Việt Nam đang gặp những cảnh nạn như thế này ở quê nhà. Cầu chúc tất cả được bình yên, tai qua nạn khỏi

Thân mến,

DTQT. 08/06/2023.

Dưới đây là bài viết của BS.Ngọc

Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh. 

Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt. Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85.

Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo. Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tớ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa ! 

Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm.

Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến… cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị !?!

Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời.

Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết. Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa.

Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ !?!

Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi , bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. 

Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. 

Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử Việt Nam ??

Bác-Sĩ: NGỌC

P/S: Xin lỗi Bạn Đọc, Dã-Thao đã sửa lại tên của Tác Giả bài viết này, mong Các Bạn thông cảm. Đây là Bài viết của BS Ngọc chứ không phải của BS ĐH Ngọc. (Chị Mai đã cho biết.)

TÌNH HÌNH THẬT Ở VIỆT NAM HIỆN NAY ( Linh Mục Nguyễn Văn Khải)

Cùng Bạn Đọc,

Dã-Thảo xin phép chủ nhân “TUAN VIDEO NGUYEN” cho Dã-Thảo được reblog this video (posted trên You Tube 29 Sept 2015), thành thật cảm ơn Anh.

Mời Bạn đọc theo dõi video này trước khi video bị chận lại. Một cuộc nói chuyện tuyệt vời của một vị Linh Mục, nhưng nói chuyện như một người dân Việt Nam bình thường chứ không như một Linh Mục, Nguyễn Văn Khải. Video rất hay, rất đáng được theo dõi và suy nghĩ.

Thân mến,

DTQT 03/05/2023.

Hình ảnh con đường đẹp nhất thế giới

VẠN LÝ TÌNH (Huy Cận) Với bài dịch sang tiếng Anh của Nguyễn Thị Phương Trâm.

Reblogged from SONGNGUTAITRAM

Mời Bạn đọc bài thơ Vạn Lý Tình của Huy Cận cùng bản dịch sang tiếng Anh của Chị Phương Trâm

Vạn lý tình

Người ở bên trời ta ở đây;

Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy.

Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm,

Vạn lý sầu lên núi tiếp mây.

.

Nắng đã xế về bên xứ bạn;

Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy.

Trông vời bốn phía không nguôi nhớ,

Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay.

.

Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,

Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày.

Chiếu chăn không ấm người nằm một –

Thương bạn chiều hôm, sầu gối tay.

Huy Cận

**********

Endless love

I’m here, on the other side of the world you fared;

Searching over here, missing over there.

A long distance affair, a lovesick pair

Endless sorrow over mountains to clouds declared.

Where you are now the sunlight’s low;

The afternoon downpour, river overflow.

The unquenchable thirst all around,

Upon dusk the flutter of bat wings sound.

The breeze of sad farewells say,

Missing each other to the end of days.

Alone, the blanket so cold –

My poor friend, oh sad arms for a pillow.

Nguyễn Thị Phương Trâm

Paul Militaru Photo.

CÀNG SỐNG LÂU TRONG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, CON NGƯỜI CÀNG THIẾU ĐẠO ĐỨC (Huy Phương)

Cùng Bạn Đọc,

Dã-Thảo ghé thăm trang FB của Thao Pham, thấy có bài viết đúng, của Huy Phương, vì bài không có reblog “box” nên Dã-Thảo xin phép Thao Pham và tác giả Huy Phương copy file này, “posted” lên website của mình để mời các Bạn trong và ngoài nước đọc và suy ngẫm. Cảm ơn Thao Pham và tác giả Huy Phương thật nhiều. Chúc các Bạn một ngày vui và yên bình.

Thân mến DTQT. 22/03/2023

CÀNG SỐNG LÂU TRONG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, CON NGƯỜI CÀNG THIẾU ĐẠO ĐỨC !!!

“Trăm năm trồng người…”

Một bản tin ngắn, rất tầm thường ở Việt Nam, không chắc làm cho bạn quan tâm, đau lòng, đó là bản tin từ Hà Nội, cho biết nạn bẻ kính chiếu hậu xe hơi bắt đầu tràn lan. Chỉ với một chiếc Porsch Panamera giá $200,000 đã được quân gian chiếu cố, chỉ trong hai năm, đã bị bẻ kính bảy lần. Ngay một sinh viên trường Cao Ðẳng Văn Hóa-Thể Thao Hà Nội, Ðặng Huy Việt, trước đây cũng từng là thủ phạm loại ăn cắp vặt này. Theo tôi, trong cái thời buổi tệ mạt này, rõ ràng là chuyện “trăm năm trồng người” đã có kết quả hay hậu quả đau lòng.

Một trong những “danh ngôn” của Hồ Chí Minh được CSVN ca tụng nhất là câu: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người,” nhưng trẻ em “quàng khăn đỏ” ít đứa nào biết tới ông Quản Trọng bên Trung Quốc là tác giả chính hiệu danh ngôn này, đã bị “bác” bứng nguyên cây về trồng trong vườn nhà “bác.” Câu này lấy từ ý của Quản Trọng trong sách Quản Tử, nguyên văn là: Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc, thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân. (Kế sách cho một năm, lấy việc trồng lúa làm đầu; kế sách cho mười năm, lấy việc trồng cây làm đầu; kế sách cho trăm năm, lấy việc trồng người làm đầu).

Những gì “bác” đã gieo giống, chăm sóc, tưới nước bón phân, ngày nay rõ ràng là đã có kết quả. Sách Minh Tâm Bảo Giám, chương Kế Thiện, có câu: “Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. (Chủng qua đắc qua, chủng đậu đắc đậu). Không ai gieo hạt chanh chua mà lại hái được giống cam ngọt, nói đơn giản, gieo nhân nào thì gặt quả nấy!

Hạt giống độc địa ấy từ ngày được Hồ Chí Minh mang về gieo trong khu vườn nhà đã như là “loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh; là loài trùng độc, sinh sôi nảy nở trên rác rưới của cuộc đời” như câu nói của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, Tây Tạng, khi nhận xét về chủ nghĩa cộng sản. Sau ngày cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam, nơi Bắc Việt gọi là vùng tạm chiếm, tệ nạn xã hội càng ngày càng gia tăng, làm băng hoại đạo đức xã hội, luân thường đạo lý, như những chuyện băng đảng nhóm xã hội đen, cướp của giết người, mại dâm, ma túy, cờ bạc, hiếp dâm trẻ em, loạn luân, lừa gạt, chiếm đoạt tài sản.

Lúc đầu, nói về tình hình trật tự xã hội, đề cập đến những điều xấu xa đầy rẫy này, đảng cộng sản tránh né trách nhiệm, đổ lỗi cho đó là hậu quả, tàn dư của chế độ cũ để lại, chỉ đích danh là Mỹ, Ngụy, nhưng rõ ràng là sau hơn 39 năm “làm chủ” đất nước, thực tế ngày nay không thể còn đổ lỗi cho ai.

Sau nữa là cả nước từ 60 năm nay, dưới sự cai trị của đảng, do chủ trương của đảng, là “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh!” Vậy thì những gì được ghi nhận hôm nay là thành quả chiếu sáng từ tấm gương ấy, đó là chân lý, mà chân lý này không bao giờ thay đổi. Không ai dám hỏi Hồ Chí Minh thực sự có đạo đức hay không, và cả đất nước mù quáng tin theo những gì đảng nhồi nhét từ những đứa trẻ, làm đông đặc đầu óc thanh niên, bắt người ta tin vào những chuyện không có thật.

Hậu quả là ngày nay cả nước nói dối như cuội.

Hậu quả là ngày nay cả nước ai cũng gian dối để sống.

Hậu quả là ngày nay, lý tưởng của cuộc sống là đồng tiền.

Ở xã hội ấy cái gì cũng mua được bằng tiền, cái gì cũng được đem bán, và người ta sẵn sàng bán đi những cái gì quý nhất.

Ở xã hội ấy, người ta không biết hổ thẹn vì nhân cách, nhưng cảm thấy hổ thẹn khi thua sút những người chung quanh vì cái nhà, cái xe, cái điện thoại, cái xách tay…

Ở xã hội ấy, ai cũng muốn bỏ đi, những ai còn ở lại là không đi được, hay đang còn kiếm được tiền để chuẩn bị đi hay lo cho những người đã đi.

Con người là vốn quý như ai đó đã từng nói, nhưng một mạng người không đáng giá bằng một con chó!

Con người là vốn quý, nhưng người ta coi rẻ sinh mạng của nhau, cầm dao giết nhau chỉ vì một cái nhìn, một chuyện tranh cãi hay để cướp đoạt tài sản của người khác.

Con người là vốn quý, nhưng công an, thế lực của chế độ, sẵn sàng đánh chết dân vì dân không chịu nhận tội mình không làm.

Xã hội chủ trương mình sống vì mọi người, nhưng người vá xe sẵn sàng rải đinh trên đường để cho tiệm mình đông khách, thêm lợi nhuận.

Xã hội chủ trương mình sống vì mọi người nhưng bọn phục vụ cho dân, ăn gian, làm dối, sống chết mặc bay.

Cộng sản đã từng ca tụng: “Chủ Nghĩa Xã Hội là đỉnh cao trí tuệ loài người!” Hà Nội là lương tri của nhân loại! Báo Quân Ðội Nhân Dân đã ca tụng “đỉnh cao của khí phách và trí tuệ Việt Nam,” nhưng ngày nay nhân dân Việt Nam đi đến đâu đều được mọi người có những cái nhìn thiếu thiện cảm. Nhật, Thái Lan, Nam Hàn, Singapore… kết án người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác, bán dâm… khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xa. Cả nhân viên nhà nước cũng buôn lậu, ăn cắp, hối lộ, vậy người Việt ra nước ngoài còn dám ngẩng mặt nhìn ai?

Ở trong nước dân Việt đã bày tỏ dân trí bằng cách ẩu đả, chửi bới nhau để chen lấn mua bánh Trung Thu ở Hà Nội, giành giật đạp lên nhau để giành được kiếm một miếng sushi miễn phí ở một cửa hàng mới khai trương, hỗn loạn trèo lên đầu nhau lên nhau để mua bằng được lá ấn trong lễ khai ấn đền Trần, hôi của khi có tai nạn qua đường như rơi tiền, đổ bia… Người ngoại quốc và các tòa đại sứ ở Việt Nam thì bắt đầu “sợ” dân Việt khi những cây anh đào được đem từ Nhật đến bị đám đông nhào đến vặt sạch, chính phủ Hòa Lan tổ chức phát 3,000 chiếc áo mưa cho dân chúng để tỏ tình hữu nghị thì đám đông ào ạt, hung dữ nhào lên sân khấu cướp từ tay các tình nguyện viên và nhân viên đại sứ quán.

Chính giới trí thức trong nước, như Giáo Sư Nguyễn Thanh Giang đã viết rằng, “Phải nói rằng kể từ khi đưa Chủ Nghĩa Mác vào Việt Nam thì con người Việt Nam bấy giờ còn tha hóa hơn con người Việt Nam hồi thời phong kiến. Và tư chất, đạo lý của con người Việt Nam bây giờ còn thua cái thời Pháp thuộc. Cho nên điều đó là do ảnh hưởng của chế độ chính trị và của tổ chức xã hội. Tổ chức xã hội mà chủ yếu đẩy con người vào tình trạng không cạnh tranh lành mạnh, không cạnh tranh dựa trên đạo lý, không dựa trên pháp luật, mà bằng phe nhóm, ỷ thế, ỷ quyền, ỷ vào giai cấp, ỷ vào thành phần lý lịch, ỷ vào con ông cháu cha. Hơn nữa, kể từ khi đưa cái Chủ Nghĩa Mác vào, lấy chuyên chính vô sản vào, thì người ta không tôn trọng pháp luật nữa. Cho nên người ta sẵn sang giẫm đạp lên pháp luật, lên đạo lý, từ đấy ảnh hưởng đến tâm tính của con người Việt Nam. Rồi đời sống không cần đạo lý, không cần pháp luật. Thì đó là cái tội của chế độ chính trị và tổ chức xã hội này.”

Ai đưa Chủ Nghĩa Mác vào Việt Nam, phải chăng là công ơn “bác Hồ,” cho nên hôm nay, chưa đến một trăm năm, mà việc trồng người của “bác” đã có kết quả “khả quan,” đưa đất nước vào chỗ lụn bại, tha hóa. Muốn gieo lại hạt giống tốt thì phải quét sạch, khai quang, đào xới lại cả khu vườn, thay đất mới, và phải mất trăm năm nữa, con người hôm nay mới trở lại được cái tử tế, văn hóa, chỉ mong được tương đối như người miền Nam trước 1975, hay nói xa hơn là cả cái thời Pháp thuộc.

Chúng ta phải thẳng thắn nhìn vào sự thật đau lòng, đừng mang ảo tưởng quê hương giàu đẹp, văn minh, trí tuệ, có ai đụng vào thì giãy lên như đỉa phải vôi, kêu la là “chống phá tổ quốc, tay sai ngoại bang, thù nghịch với nhân dân !”

(Huy Phương)

365 NGÀY BUỒN. (Dã-Thảo)

Cùng Bạn Đọc,

Hôm nay 22/02/2023 đúng một năm, ngày Wally mất, Dã-Thảo đi chợ mua trái cây cùng các thực phẩm, nấu một nồi chay cúng Wally. Mới đó mà đã một năm rồi, vậy mà Quế cứ tưởng như mới hôm qua vì thế cho nên không viết gì được hết. Cứ mỗi lần mở PC gõ lốc cốc là lại thấy Ông Bạn Già ngồi kế bên cạnh đọc sách, nước mắt lại trào ra, thương ơi là thương, nhớ ơi là nhớ nói sao cho vừa! Quế xin lỗi lại kể chuyện không vui.

Thôi bây giờ mình kể chuyện “may” nhé Bạn, chuyện cũng xãy ra hôm nay thôi.

Sau khi nấu xong và bày thức ăn, trái cây lên bàn thờ, Quế thắp đèn nến lên bàn thờ Phật, bàn thờ Cha Mẹ, bàn thờ Wally Quế không thắp đèn nến, mình dùng đèn điện, có loại đèn điện trông giống như đèn nến, vì thế bàn thờ Wally lúc nào cũng có đèn sáng suốt ngày đêm. Còn bàn thờ Ông Bà Quế thắp đèn nến. Quế mặc bộ đồ lam, áo thụng, tay dài, thắp hương cắm lên bàn thờ Phật, vì bàn thờ Phật trên cao nên mình phải nhón chân để thắp nhang. Cắm nhang xong sao bỗng cảm thấy nóng ở cánh tay trái, giật mình nhìn xuống thấy cánh tay áo trái đang bốc cháy, vì tay áo rộng thùng thình bị vướng vào ngọn nến trên bàn thờ Ông Bà phía dưới nên cháy mà Quế không hay, hoảng hồn nên vội lấy bàn tay phải đập lên cánh tay trái vì thế cho nên Quế bị phỏng ở bàn tay mặt, vội cởi áo thụng ra để dập lửa, thấy phía tay trái áo bà ba ngắn ở trong cũng bị cháy chút ít. Ngồi nghỉ một chút, bình tĩnh rồi Quế mặc áo thụng vào lại và ngồi xuống tụng kinh cầu siêu cho Wally.

Sau khi cầu siêu Quế có tự mình chụp lấy hai tấm hình, Quế kèm theo bài viết này để các Bạn thấy Quế thay đổi như thế nào! Bàn tay mặt bị phỏng nhẹ Quế chỉ cảm thấy khó chịu thôi chắc vài hôm sẽ hết đau. Thật là may mắn nếu bị cháy ở phía sau lưng mà chỉ có một mình Quế ở nhà như thế này thì không biết chuyện gì đã xãy ra!

Sau đó con trai lớn về nghe Quế bị cháy, Em dọn hết đèn nến không cho Quế dùng nữa, rồi nói sẽ mua đèn điện thế đèn nến thắp lên bàn thờ Phật và Ông .

Bài này Dã-Thảo viết hôm 22/02/2023 nhưng vì quá buồn nên DT không post lên, đến nay thấy nguôi bớt nên DT mở ra xem lại chia xẻ cùng các Bạn.

Thân mến,

DTQT 11/03/2023

THÍCH TUỆ SỸ (Tưởng Năng Tiến)

Cùng Bạn Đọc,

Vừa mới đọc xong file này trên “Sổ Tay Thường Dân”, Dã-Thảo muốn xin phép Anh Tưởng Năng Tiến của “Sổ Tay Thường Dân” cho Dã-Thảo Đăng Lại (Reblogg) bài viết này lên trang nhà dathaoqutrn để mời Các Bạn trong và ngoài nước của DT cùng đọc để cảm thông về những gì đã và đang xãy ra cho Phật Giáo tại VN. Thành thật cảm ơn TNT.

Thân Kính,
DTQT.

Ảnh của Paul Militaru

admin's avatarsổ tay thường dân

Tôi sống hơi lâu, qua hai ba thế kỷ (và thể chế chính trị) nhưng chưa bao giờ nghe lắm lời than phiền về chùa chiền và tăng lữ như ở chế độ hiện hành:

Thái Hạo: “Chùa, còn gọi là tịnh xá, là thiền môn, tức là chốn thanh tịnh để tu hành. Bất cứ chùa nào khuyến khích hay quảng bá nhằm thu hút dân chúng đến để thu tiền hoặc sử dụng các dịch vụ thì đều không phải chùa. Nó là các cơ sở kinh doanh núp bóng chùa. Kéo nhau đến những nơi như thế đều là đang tiếp tay và làm giàu cho bọn gian thương, vừa bị mất tiền, vừa bị cười vào mặt.”

View original post 1,389 more words

BÀI THƠ CHÚC XUÂN (Như Nhiên Thích Tánh Tuệ)

Cùng Bạn Đọc,

Một Chị Bạn ở Mỹ gởi cho Dã-Thảo “Bài Thơ Chúc Xuân” của Thầy Như Nhiên Thích Tánh Tuệ, Dã-Thảo copy lại và kính xin phép Thầy cho Đệ Tử đăng lên trang nhà, mời các Bạn trong và ngoài nước của Dã-Thảo xem Bài Thơ Xuân để thấy được “THƯƠNG, HÒA, TÂM, AN, VUI, THÀNH”.

Dã-Thảo cảm ơn Chị Bạn ở xa thật nhiều.

Thành Thật Chúc Các Bạn Một Năm Mới An Vui Hạnh Phúc Và Thịnh Vượng.

Trân Trọng,

DTQT, 30/01/2023

Bài Thơ Chúc Xuân

Năm mới tặng nhau một chữ THƯƠNG
Để sau bù đắp cuộc vô thường
Ân cần, trân quý khi còn gặp
Biết vẫn còn chung một đoạn đường!

Xin chúc người thương một chữ HÒA
Đời không thuận ý hãy cho qua
Phiền giận, riêng mình ôm mối khổ
Thanh thản khi lòng niệm thứ tha.

Năm mới mọi người nhớ chữ TÂM
Để cùng sống đẹp đến trăm năm
Thiên đàng, địa ngục từ Tâm tạo
Hỷ, Xả, Từ, Bi, xóa lỗi lầm.

Xin chúc mọi người một chữ AN
Giữa đời luôn biến động, gian nan
Bình an khó gặp nơi trần cảnh
Về kiếm trong ta, sống nhẹ nhàng.

Năm mới chúc người một chữ VUI
Đời trăm yến tiệc cũng trôi xuôi –
Vui trong đạo lý, nơi điều thiện
Vĩnh viễn hồn ta thắp nụ cười..

Năm mới chúc nhau một chữ THÀNH
Thành công, thành tựu với thành nhân –
Hướng về phụng sự vun Tài Đức
Hạnh phúc miên trường.. Tâm mãi Xuân..

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

XUÂN QUÝ MÃO (Mây Bắc Mỹ + Dã-Thảo)

Cùng Bạn Đọc,

Hôm nay mở email Dã-Thảo được Chị Mây Bắc Mỹ gởi bài thơ “Chúc Tết” thật hay Dã-Thảo xin phép Mây Bắc Mỹ copy lại đưa lên trang nhà, mời các Bạn đọc cho vui.

Và sau đó Dã-Thảo cũng có mấy câu “Chúc Mừng Năm Mới” gởi đến các Bạn trong và ngoài nước của Dã-Thảo.

Đây là bài Chúc Tết của Mây Bắc Mỹ

CHÚC TẾT

Chúc mừng năm mới  Quí Mão
        Cầu chúc  bạn bè thân quyến
Gia đạo đầm ấm bình an
      Công thành danh toại mạnh tiến  
Trọn năm phơi phới  tâm xuân
       Hiện thực mưu cầu ước nguyện         
   …
   Chúc mừng năm mới
       Phước lộc dồn  tới 
Tình thương xẻ san 
      Tâm xuân phơi phới 
Thịnh vượng an khang

Chúc tết Quý Mão
       Viên mãn tâm đạo
Thân thuộc  bạn bè
      Hạnh phúc gia đạo
Yêu thương ngọt ngào 
     Thân tâm  mạnh  khỏe
Lộc đến ào ào
      Sống vui tươi trẻ

Đây là năm câu của Dã-Thảo

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Hôm nay Ba Mươi, mai Mồng Một,

Không làm Bánh Chưng, không Bánh Tét,

Em ở xa nhà Bốn Sáu (46) năm,

Nghĩ có buồn không Mây Bắc Mỹ?

Chúc Mừng Năm Mới Quý Mão ơi!!!

DTQT 21/01/2023, 30/12/Nhâm Dần

Hoa Mai

ĐI TÌM MÙA THU (Hải Hà)

Cùng Bạn Đọc,

Hôm nay đọc bài “Đi Tìm Mùa Thu” Hải Hà viết từ năm 2016.
Đoạn cuối Hà viết thật hay nên Dã-Thảo muốn reblog lên trang nhà để mời các Bạn của Thảo thưởng thức cho vui. Này nhé Bạn đọc đi: “Và chiếc xe của tôi cứ chạy thẳng vào bức tường đầy màu thu, đi đến đâu thu dạt ra hai bên, xe tôi chạy giữa những mảng màu rực rỡ.” Thảo đọc mà thích quá đi. Cảm ơn Hà nhiều lắm.

Hình của Hải Hà trong bài “Màu Thu” vừa mới post lên của Hải Hà.